13
Tuyết càng lúc càng dày, từng bông tuyết lớn rơi phủ đầy trên người anh, biến anh thành một người tuyết.
Ba ngày ba đêm, anh không ăn không uống, chỉ lặng lẽ bước đi.
Mãi đến sáng sớm ngày thứ tư, anh mới đến được nơi hai người từng hẹn ước.
Tuyết đã ngừng rơi, ánh nắng đầu tiên trong ngày xuyên qua tầng mây, trút xuống đỉnh núi, ánh vàng rực rỡ phủ khắp đỉnh tuyết, khiến từng hạt tuyết như bừng lên sức sống.
Anh nâng niu chiếc nhẫn trong tay, thành kính nói nhỏ:
“Ý Ý, em nhìn đi… Nhật Chiếu Kim Sơn, chúng ta đã nhìn thấy rồi.”
Lời vừa dứt, sau lưng vang lên một tiếng “ầm” dữ dội, từng đợt sóng tuyết trắng xóa như thủy triều cuốn đến, trong nháy mắt đã vùi lấp anh dưới lớp tuyết dày.
Trước mắt tối đen, xung quanh chỉ còn nghe tiếng tuyết rơi lạo xạo không ngừng.
Chiếc nhẫn cũng bị chấn động dữ dội làm văng ra xa, Hạ Tư Yến mặc kệ cơn đau nhức khắp người, gắng gượng dùng hết sức lực nhích người đi tìm.
“Ý Ý, em ở đâu rồi? Ý Ý…”
Anh vẫn chưa thể chết. Khó khăn lắm mới dẫn được Ý Ý đến ngắm Nhật Chiếu Kim Sơn, anh không thể để lạc mất cô thêm lần nữa.
Đúng lúc anh cắn răng chịu đau tìm kiếm chiếc nhẫn, bên tai bỗng vang lên tiếng động khe khẽ.
Tuyết trên người anh dần được ai đó gạt sang một bên, một bóng dáng mảnh khảnh xuất hiện giữa ánh sáng, vươn tay về phía anh–
“Hạ Tư Yến, tỉnh lại đi, đừng ngủ…”
Nhìn thấy bóng hình quen thuộc ấy, mắt Hạ Tư Yến lập tức đỏ hoe.
“Ý Ý, em đến đón anh sao?”
Anh cẩn thận đưa tay ra, cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay, một giọt nước mắt lặng lẽ trượt khỏi khóe mắt.
“Anh biết mà, anh biết em chưa chết.”
Lục Giản Ý kéo anh từ trong đống tuyết ra ngoài.
“Ai nói em chết? Em chỉ thấy núi tuyết đẹp quá nên ở lại đây thôi.”
Nói rồi, cô dẫn anh đến một đài cao.
“Anh nhìn xem, nơi này có đẹp không?”
Hạ Tư Yến nhìn theo hướng cô chỉ, trước mắt là một thế giới trắng xóa tuyệt mỹ.
Núi tuyết hòa vào bầu trời, đẹp đến nghẹt thở.
“Đẹp lắm.”
Nhìn từ góc nào cũng đều đẹp như tranh vẽ.
Sau khi anh vừa nói xong, Lục Giản Ý lại chỉ về phía căn nhà gỗ gần đó.
“Em cũng thấy nơi này đẹp, nên mở một nhà nghỉ ở đây. Anh thấy sao?”
“Nhà nghỉ?”
Chưa để anh nghĩ gì thêm, cô đã kéo tay anh bước vào trong.
Nhà nghỉ thiết kế theo phong cách gỗ mộc cổ điển, mang lại cảm giác gần gũi với thiên nhiên.
“Sống ở đây, chỉ cần nhìn ra ngoài cửa sổ là có thể thấy Nhật Chiếu Kim Sơn, hoàng hôn và cả dải ngân hà.”
“Sau này em còn muốn trồng thêm cây tùng trắng quanh đây, rồi treo đầy khăn Hada, anh thấy được không?”
Hạ Tư Yến chỉ nhìn chằm chằm vào gương mặt cô: “Được!”
Bây giờ được thấy cô sống sờ sờ trước mặt, anh chỉ cảm thấy như đang sống trong giấc mơ.
Mọi người đều nói Lục Giản Ý đã chết, chỉ có anh là chưa từng từ bỏ.
Anh đã đến núi tuyết Mê Lý, may mắn là cuối cùng cũng tìm thấy cô.
Lục Giản Ý mỉm cười quay sang anh: “Vậy nên anh hãy quay về đi.”
Nghe vậy, gương mặt Hạ Tư Yến lập tức thay đổi.
Rõ ràng mọi thứ vừa mới tốt đẹp, sao cô lại đột nhiên bảo anh về?
“Không, anh không về đâu. Anh vất vả lắm mới tìm được em, anh muốn ở lại đây với em.”
Lục Giản Ý lắc đầu, quay mặt nhìn cảnh sắc trên núi tuyết.
“Em dẫn anh đến đây, chỉ để nói với anh rằng hiện tại em sống rất tốt, và không cần anh ở bên.”
“Dưới chân núi vẫn còn người đang chờ anh, anh đừng ở lại nữa.”
Hạ Tư Yến vội vàng nói: “Không có ai cả, anh đến đây chỉ để tìm em.”
Lục Giản Ý hít sâu một hơi: “Anh đến tìm em? Vậy còn Triệu Hân Nhi thì sao? Anh định để cô ấy thế nào?”
“Anh đã chia tay cô ấy rồi, lúc trước anh nhầm tưởng cô ấy là em mới đồng ý quen nhau.”
“Bây giờ anh đã giải quyết xong mọi chuyện, có thể mãi mãi ở lại bên em.”
Hạ Tư Yến nói rồi kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra.
Nhưng càng nói nhiều, sắc mặt Lục Giản Ý lại càng khó coi.
“Nhưng cô ấy đang mang thai con anh, anh phải có trách nhiệm với cô ấy.”
Ánh mắt Hạ Tư Yến lóe lên: “Anh đã bảo cô ấy phá thai rồi. Từ giờ trở đi, anh chỉ có mình em thôi.”
Nói xong, anh định bước lên ôm lấy Lục Giản Ý, nhưng khi tay vừa chạm vào cánh tay cô thì cô đã tránh sang một bên.
Cô lắc đầu, bóng dáng dần đi xa…
“Anh hãy quay về đi! Đừng đến đây nữa!”
Hạ Tư Yến muốn chạy theo, nhưng lại phát hiện có thứ gì đó đang ghì chặt lấy chân anh, khiến anh không tài nào tiến lên được.
“Ý Ý, Ý Ý, em quay lại đi…”
Khi bóng dáng Lục Giản Ý biến mất, mọi thứ trước mắt anh cũng bắt đầu tan biến như thủy triều rút.
Trước mắt lại chìm vào một khoảng tối mịt.
“Anh Tư Yến… anh Tư Yến, anh tỉnh lại đi…”
Bình luận