Không Còn Là Vợ [...] – Chương 8

Tôi vừa cười vừa rơi nước mắt:

“Hóa ra, đứa con mà tôi nuôi nấng khôn lớn bao năm… không hề có chút máu mủ gì với tôi. Phó Kiến Quốc, ông nhẫn tâm thật đấy. Ngoại tình suốt hơn hai mươi năm, còn bắt tôi nuôi con riêng cho ông!”

Vừa dứt lời, mấy chị, mấy cô hàng xóm nãy giờ còn kiềm chế được, bây giờ đã nổi trận lôi đình.

Chưa dứt câu, họ đã lao vào túm lấy Trương Lan mà đấm đá túi bụi.
Người thì tát, người thì đạp, đánh đến mức cô ta chỉ còn biết nằm sõng soài dưới đất, vừa khóc vừa van xin thảm thiết.

Nhưng chẳng ai thèm can ngăn, cũng không ai đứng ra đỡ lời cho cô ta.

Chỉ một lúc sau, quần áo Trương Lan đã rách tả tơi, mặt mày bầm dập không ra hình người.

Vậy mà đám chị em vẫn chưa hả giận, vừa đánh vừa chửi:

“Đồ hồ ly mặt dày như cô, phải đuổi khỏi nhà máy gấp! Không là làm ô uế cả nơi này!”
“Chửa trước khi cưới, còn dám tranh vợ đoạt chồng, đúng là mất mặt! Phải báo cáo lên tổ chức, cắt lương hưu của Phó Kiến Quốc! Tiền ấy để nuôi cô, là nhục nhã!”

Bị đánh đến không còn sức chịu đựng, Trương Lan cuối cùng cũng gào lên như muốn xé họng:

“Tôi không phải tiểu tam! Tôi mới là vợ hợp pháp của Phó Kiến Quốc! Tiền tôi tiêu là anh ấy tự nguyện cho! Con trai tôi sinh ra đàng hoàng, không phải con rơi! Xin mọi người tha cho tôI.”

Nghe thấy cô ta tự miệng thừa nhận, Phó Kiến Quốc cũng chẳng cãi được gì nữa, chỉ biết im lặng.

Mọi người xung quanh nghe mà chết lặng.

“Thì ra… giấy đăng ký kết hôn thật là của hai người bọn họ. Vậy là giấy trong tay Vương Huệ Tâm đúng thật là giả rồi?! Trời ơi, đôi gian phu dâm phụ này đúng là vô liêm sỉ!”

“Phải đấy! Phó Kiến Quốc hủy hoại cả cuộc đời người ta, cuối cùng còn không cho nổi một danh phận. Bắt người ta hầu hạ đến tận lúc bệnh tật liệt giường. Trên đời sao có thể có loại đàn ông khốn nạn thế?”

Càng nói càng giận, mọi người lại lao vào đánh Trương Lan thêm một trận nữa. Cô ta khóc không ra tiếng, miệng chỉ còn kêu cứu cầu xin.

Phó Kiến Quốc nằm trên giường đau lòng muốn rơi nước mắt, nhưng cũng đành bất lực, chỉ biết nhìn người tình bị đánh đến bê bết như một vũng bùn.

Phó Ba thì muốn can ngăn nhưng nhìn thấy quá nhiều người, lại không dám xông vào, chỉ biết đứng trơ mắt ra nhìn.

Đám đông đánh mắng đến mệt lử, cuối cùng mới nhớ ra – phải gọi điện báo cảnh sát.

Chẳng bao lâu sau, cảnh sát đến. Trương Lan như thấy được cứu tinh, lập tức nhào tới, khóc lóc kể tội từng người một.

Tiếc thay, công lý không bao giờ đứng về phía kẻ sai.

Cảnh sát cầm cả hai cuốn giấy đăng ký kết hôn lên, cẩn thận so sánh một hồi rồi gật đầu:

“Phó Kiến Quốc xác thực phạm tội song hôn, mời ông theo chúng tôi về trụ sở điều tra.”

Nghe đến chuyện phải ngồi tù, Phó Kiến Quốc lập tức chuyển sang giả vờ đáng thương:

“Các anh ơi, tôi giờ nằm liệt giường thế này, nể tình tôi bệnh nặng, có thể du di cho tôi được không?”

Tôi bật cười lạnh lùng:

“Phó Kiến Quốc, lúc ông lừa tôi, phản bội tôi, ông có thấy thương tôi không? Dù ông có bệnh, tội đã phạm thì vẫn phải trả giá!”

Cảnh sát lạnh nhạt đáp:

“Trong trại giam có bệnh viện, ông cứ yên tâm vào đó… dưỡng lão.”

Nghe vậy, mặt Phó Kiến Quốc xám xịt như tro tàn.

Một tuần sau, toàn bộ sự việc được điều tra rõ ràng. Trương Lan cũng bị bắt vì là đồng phạm – biết rõ hành vi phạm tội nhưng không báo.

Không lâu sau, tòa tuyên án: Phó Kiến Quốc lĩnh 5 năm tù giam. Trương Lan bị phạt 1 năm tù.

Nghe nói, Phó Kiến Quốc vốn đã sức khỏe yếu, vào tù lại bị mọi người xa lánh, không được chăm sóc tử tế. Chẳng mấy chốc bệnh tình tái phát, rồi chết ngay trong tù.

Ông ta chết rồi, Phó Ba cũng không đến nhận xác.

Những người từng là họ hàng thân thích với ông ta, sau khi biết chuyện kết hôn giả với tôi, đều thấy xấu hổ, chẳng ai muốn dính líu nữa.

Cuối cùng, chính nhân viên quản lý trại giam là người hỏa táng ông ta rồi đem đi chôn.

Cha mẹ đều vào tù, Phó Ba cũng sống khổ sở. Nhiều đơn vị nhà nước nghe đến tên cậu ta liền lắc đầu từ chối.

Không còn cách nào, cậu ta phải đi làm công nhật, chật vật kiếm từng bữa cơm.

Sau này, cậu ta còn tìm đến tôi, vừa khóc vừa quỳ xin tha thứ.

Nhưng tôi không còn chút mềm lòng nào nữa.

Chuyện cũ của hôm qua, xem như đã chết. Những gì bắt đầu từ hôm nay, chính là cuộc sống mới.

Tôi giữ lại được căn nhà của mình, cũng hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của Phó Kiến Quốc.

Cuối cùng tôi đã có thời gian sống cho chính mình – Muốn tập gym thì tập, muốn hưởng thụ thì hưởng thụ.

Đời còn dài, tôi sẽ sống trọn vẹn và bù đắp hết những tiếc nuối của kiếp trước.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...