Không Gian Trả Thù – Chương 9

Chỉ cần tưởng tượng cảnh hắn sống lại, tốn bao công sức lần mò trở lại vách đá năm xưa, lòng ngập tràn kỳ vọng và mộng tưởng phát tài.

Rồi cuối cùng, đứng ngây người trong một hang động sạch bóng, trống trơn như chưa từng có gì xảy ra…

Tưởng tượng tới nét mặt đó thôi là tôi thấy hả dạ cực kỳ.

Huống hồ, bây giờ hắn còn phải làm đủ “vai diễn”:

Một mặt che giấu Lý Lệ Kiều, cúc cung tận tụy hầu hạ cô ta.

Một mặt thì sốt ruột tìm kiếm tôi khắp nơi.

Giờ thì, còn phải đều đặn “điểm danh” mỗi ngày — xem tôi có cho hắn cơ hội “diễn tiếp” hay không.

Chỉ tiếc là, vở diễn này… chắc cũng không kéo dài nổi nữa.

Vì vị cụ lớn tuổi nhất trong nhóm chuyên gia từng nói:

“Tuy có một số cổ vật chưa thể công bố, nhưng nhiều món không quá quý hiếm vẫn có thể trưng bày dần để quảng bá giá trị quốc gia.”

Chắc chẳng mấy chốc, Bùi Hữu An sẽ được thấy tận mắt “kho báu trong mơ” ngay trên… màn hình TV.

16

Ngay khi có lịch xác nhận triển lãm cổ vật, tôi lập tức cho người dán áp phích khắp con phố nơi Bùi Hữu An đang sống.

Sợ hắn không có nhà mà lỡ mất tin tức, tôi còn “rất tốt bụng” cho phát sóng quảng cáo triển lãm trên toàn bộ các màn hình ngoài trời trong thành phố.

“Triển lãm quốc bảo quý hiếm đến với Văn Thành — Ngọc điêu thời Đường, sứ Thanh Hoa thời Tống, bình hoa bí mật triều Thanh…”

Ồ, cái ông cụ râu bạc kia đúng là người có tâm.

Kiếp trước, mấy món đồ mà Bùi Hữu An yêu thích nhất — giấu trong phòng làm việc để ngắm nghía mỗi ngày —

Chỉ vì một lần tôi lỡ miệng nhắc đến, mà lần này ông cụ liền cho ưu tiên trưng bày ngay từ đợt đầu tiên.

Phải nói là làm việc… quá có tâm!

Thế gian này đúng là người tốt vẫn còn nhiều.

Giống như tôi đây… chẳng phải cũng là “người tốt” sao?

Cũng là vì không muốn Lý Lệ Kiều bị lừa gạt thêm nữa mà thôi.

Tất cả đều nằm trong kế hoạch tôi đã dày công sắp đặt từ lâu.

Vừa nghe tin Lý Lệ Kiều và Bùi Hữu An ở nhà đánh nhau loạn xạ, tôi lập tức cho người hộ tống đi… xem trò vui.

Tân Từ phấn khích ôm túi hạt dưa, ngồi vào vị trí như chuẩn bị xem kịch dài tập.

Tôi lườm nó một cái:
“Cháu sao mà ham hóng chuyện dữ vậy? Giống ai chứ hả?”

Tân Từ chớp mắt vô tội:
“Cháu giống cô chứ ai! Mẹ cháu nói rồi, cháu giống cô lắm — đều là người tốt ‘cứng đầu’ mà thành thật.”

Tôi cạn lời, ngẫm lại cũng… đúng thật:
“… Nói có lý đấy. Chia cho cô ít hạt dưa đi.”

Trong sân nhà họ Bùi, tiếng mắng chửi the thé của Lý Lệ Kiều vang vọng:

“Bùi Hữu An, đồ lừa đảo! Hóa ra bảo vật đâu có ở chỗ anh! Khó trách suốt ngày dò hỏi tin tức của Tân Doanh! Tất cả đều ở chỗ cô ấy, anh lừa tôi suốt bao năm!”

Bùi Hữu An gào lên:
“Tại cô ngu! Kiếp trước bảo vật nằm trong tay cô ngon lành, mà cũng để Tân Doanh cướp lại! Đồ vô dụng! Phế vật!”

Lý Lệ Kiều thét to, như phát điên:
“AHHH… Anh hủy hoại cả đời tôi! Không có Tân Doanh, không có bảo vật, anh chỉ là một cái bình hoa rỗng! Ngay cả công nhân thường anh cũng thi không nổi! Một tên vô tích sự, sống bám váy đàn bà, thật nhục nhã!”

Tân Từ búng hạt dưa, gật gù:
“Mắng đã thật.”

17

Nghe nói, Lý Lệ Kiều giờ đang đòi ly hôn.

Bùi Hữu An sống chết không chịu:
“Kiếp trước em hưởng vinh hoa với anh, kiếp này phải cùng anh lăn lộn dưới bùn!”

Hai người đánh nhau như cơm bữa, mặt mũi bầm tím không ai nhận ra.

Hàng xóm từ chỗ từng khó chịu, từng khuyên ngăn… giờ đã thành quen, không ai buồn để tâm nữa.

Cha mẹ Bùi Hữu An đã qua đời mấy năm nay vì lao lực, chẳng còn ai quản họ nữa.

Còn Bùi Hữu Nam thì lấy chồng bình thường.

Chẳng ngờ gặp ngay bà mẹ chồng ngoài mặt ngọt ngào, bên trong độc địa — ngày ngày bị chồng và mẹ chồng kẹp giữa, sống không bằng chết.

Có lần đi ngang ngoài đường, vô tình lướt qua cô ta, tôi nghe thấy cô ta lẩm bẩm như mộng du:
“Không phải vậy… không thể như thế này… Trong mơ, anh trai tôi là giáo sư lớn, đưa tôi đi Mỹ, chồng tôi yêu thương, con trai hiếu thuận, mẹ chồng cũng quý tôi… Không đúng… không đúng…”

Sau đó, tôi chẳng buồn nghe thêm tin gì về họ nữa.

Chỉ cần họ cứ mục ruỗng trong bùn mãi như thế — thì chẳng thể nở hoa nổi đâu.

Còn tôi, vẫn còn cả con đường rực rỡ phía trước để bước đi.

Xin phép… không rảnh mà đi cùng họ nữa.

Tân Từ nhắn tin cho tôi:
“Cô ơi, cháu đưa cô đi du lịch Mỹ nha!”

Tôi mỉm cười, gõ lại:
“Được thôi… đi chứ.”

HẾT

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Dị Năng · 66% chose this · 44.9× above avg

Xuyên Làm Ác Nữ, Tôi Bị Các Thú Phu Nghe Thấy Tiếng Lòng

Bạch Tử Ly trong một nhiệm vụ triệt phá đường dây tội phạm liền rơi bẫy và hại chết.    Mở mắt nữa, cô thấy đang một chiếc giường xa lạ, kế bên còn là một đàn ông đang thở dốc mặc gì…   Éc! Có ai cho cô cô đang ở ? Một cơn […]
5.0 31 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Based on 1 reader transitions

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...