Không Hối Tiếc – Chương 7

“Chính bà ép Lục Trì phải có con, dẫn đến tất cả chuyện này, chính bà đã phá nát mọi thứ.”

Bà Lâm ôm ngực, ngã quỵ xuống.

Sau khi nói ra những lời như cứa vào tim gan, tôi quay người rời đi.

Câu chuyện cổ tích đã đi đến hồi kết.

Cái chết trở thành vĩnh hằng.

Sau khi mọi chuyện bị phơi bày, gia tộc họ Lục trở thành trò cười, bà Lâm bị mọi người trách móc, dẫn đến cơn đau tim.

Vụ việc “thái tử thật – thái tử giả” cũng bị lật tẩy. Nhà họ Lục vì tranh giành quyền thừa kế mà đấu đá lẫn nhau, tan đàn xẻ nghé.

Không ai ngờ rằng, nguồn gốc của mọi chuyện này lại chính là người phụ nữ bình thường mà họ từng khinh thường.

Khi câu chuyện cổ tích kết thúc, bóng tối sẽ bao trùm.

________________________________________

Phiên ngoại

Lục Trì ôm hộp tro cốt tiến đến vách đá.

Tiếng sóng vỗ dạt dào, gió thổi buốt lạnh.

“Kiều Anh, anh đến tìm em rồi…”

Không hề do dự, anh nhảy vào làn nước lạnh lẽo của biển cả.

Chìm xuống đáy biển, ý thức của anh dần mờ nhạt.

Anh bỗng thấy một cảnh tượng hiện lên.

Trong một căn phòng bình thường, Kiều Anh trẻ trung ngồi dậy từ trên giường, xoa trán rồi hỏi:

“Hệ thống, tôi đã trở về rồi sao?”

Cô như đang trò chuyện với một sự tồn tại vô hình, rồi sau một lúc, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng:

“Thật sự đã trở về rồi, từ hôm nay, tôi sẽ sống một cuộc sống thật tốt!”

Cô bước tới kéo rèm cửa ra.

Bên ngoài là ánh nắng chói chang, vàng rực cả bầu trời.

Kiều Anh vươn vai, trông vô cùng thư thái. Đó là biểu cảm mà đã từ rất lâu rồi anh không còn được thấy.

Bên ngoài là dòng xe cộ tấp nập, là một thành phố hoàn toàn xa lạ.

Tươi sáng và đầy sức sống.

Đó là thế giới sau khi chết sao?

“Kiều Anh…”

Lục Trì cố hết sức vùng vẫy, vươn tay về phía cảnh tượng đó, muốn bước vào thế giới của Kiều Anh.

Thế nhưng, khi bàn tay anh chạm tới khung cảnh ấy, hình ảnh lập tức biến mất, chỉ còn lại bóng tối lạnh lẽo bao quanh.

“Kiều Anh…”

Không, không, anh phải đến nơi Kiều Anh đang ở, phải ở bên cô.

Anh lặng lẽ gào thét, chìm sâu xuống đáy biển.

Và anh sẽ không bao giờ có thể đến được nơi mà Kiều Anh đang ở.

14

Trở lại thế giới ban đầu, sau một thời gian nghỉ ngơi, tôi dần lấy lại năng lượng.

Những cảm xúc khắc cốt ghi tâm kia dường như đã phai nhạt đi nhiều.

Nhớ lại chúng, giờ đây giống như xem một bộ phim, chỉ là đứng bên ngoài mà nhìn vào câu chuyện của người khác.

Hệ thống báo cáo:

“Kiều Anh, sắp đến lúc kết toán rồi. Đây là một vụ thu hoạch lớn đấy, bạn của cô đã nói cho Lục Trì biết về cái chết của cô, Lục Trì thực sự hối hận rồi.”

Tôi có chút ngạc nhiên:

“Anh ấy thật sự sẽ hối hận sao?”

Hệ thống:

“Tất nhiên rồi! Điểm hối hận vẫn đang tiếp tục tăng lên, lúc tổng kết chắc chắn sẽ đạt tối đa!”

Tôi mỉm cười, nhưng không thật sự bận tâm. Lục Trì hối hận hay không, đối với tôi bây giờ, chẳng còn quan trọng nữa.

Khôi phục lại cuộc sống bình thường mất một chút thời gian, hệ thống lại xuất hiện:

“Kiều Anh, kết toán xong rồi đây. Điểm hối hận của Lục Trì đạt tối đa, cô đã tích lũy được một triệu điểm – lời quá rồi!”

Tôi hơi bất ngờ. Không ngờ Lục Trì lại hối hận nhiều đến như vậy sao?

Tôi đã nghĩ rằng anh ấy không còn yêu tôi từ lâu rồi.

Tôi mỉm cười:

“Lời cái gì chứ?”

Hệ thống:

“Có thể đổi được nhiều thứ lắm. Ví dụ như nhan sắc tuyệt thế, của cải vô số, thân thể hoàn hảo, kỹ năng đặc biệt… Rất có lợi cho cô đấy, lần sau nếu có cơ hội xuyên không, chắc chắn sẽ dùng đến.”

Tôi ngạc nhiên, không ngờ lại thu hoạch được nhiều đến vậy.

Hệ thống hỏi:

“Cô muốn đổi thứ gì không?”

Tôi suy nghĩ một lúc:

“Để sau đi, tạm thời tôi chưa nghĩ ra gì cả.”

Hệ thống ngập ngừng:

“À…”

“Có chuyện gì sao?”

Hệ thống:

“Cô không tò mò về kết cục của Lục Trì à?”

Tôi thoáng sững lại, rồi lắc đầu, cười nhẹ:

“Không tò mò… có lẽ anh ấy sẽ hối hận một thời gian, rồi tiếp tục sống với Châu Ninh, sinh con, dần dần quên tôi, và tiếp tục cuộc sống sung túc của ‘thái tử’ nhà họ Lục thôi.”

Hệ thống bật cười:

“Cô không oán giận gì sao?”

Tôi nói:

“Giờ thì không còn nữa.”

Trước khi chết, tôi thực sự đã oán giận anh, từng nghĩ đến việc khiến Lục Trì phải hối hận.

Nhưng khi trở về thế giới ban đầu, tôi mới nhận ra rằng, sự hối hận của anh ta không mang nhiều ý nghĩa với tôi… cũng không phải là vô ích, nhưng chỉ dùng để đổi điểm.

Nói đúng hơn thì, với tâm trạng của tôi, nó chẳng còn ý nghĩa gì.

Hệ thống nói:

“Cô có thể nhìn thấu được mọi chuyện như vậy, tôi cũng yên tâm rồi. Kết cục của Lục Trì thật ra không quan trọng, tốt nhất là cô không bao giờ nên biết.”

Tôi đáp: “Ừ.”

Về chuyện của Lục Trì, hôm đó hệ thống dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại không tiết lộ gì thêm.

Tôi cũng đã không còn bận tâm nữa.

Nhìn về phía trước, đó mới là hạnh phúc thật sự.
End

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...