Không Là Vợ Thì [...] – Chương 8

8

Mẹ cô ta ít nhất còn biết lẩn đi sinh con.

Còn Lý Tuấn thì sao?

Không cha không mẹ, chẳng quan tâm danh tiếng, là người hoàn hảo nhất để giúp tôi hoàn thành kế hoạch.

Huống hồ, thứ tôi đem ra trao đổi cũng đủ hấp dẫn.

Tôi dùng cơ hội được cống hiến trang sức cho công nương Anh vào mùa thu để đổi lấy sự hợp tác của anh ta.

Lý Tuấn đang muốn mở rộng thị trường quốc tế, đây là cơ hội không thể tốt hơn.

Giọng Tống Cẩn Chi run rẩy: “Em cố ý, Giang Thiên Thiên, ngay từ đầu em đã lừa anh…”

Tôi thản nhiên gật đầu.

“Sao lại làm vậy?”

Tôi mỉm cười: “Vì tôi muốn khiến anh buồn nôn đấy, Tống Cẩn Chi.”

Nghĩ lại cũng thấy buồn cười.

Nếu Tống Cẩn Chi thật sự xử lý xong chuyện đó như đã hứa, thì cũng không phải là không thể thử lại.

Dù sao An An cũng cần một người cha.

So với cha dượng, cha ruột vẫn thương con hơn.

Nhưng căn nhà ở phía đông kia, cách công ty của Tống Cẩn Chi chỉ mười phút.

Dùng mấy trò rẻ tiền như vậy để lừa tôi, đúng là nhàm chán.

Thực ra, lý do khiến tôi muốn chơi trò này với anh ta, còn có một cái khác.

Ngày xưa Tống Cẩn Chi cưới tôi, cũng là tính toán lợi hại.

Lần đó tôi từ nhà thầy Lâm ra, ông nói với tôi rằng Tống Cẩn Chi đã từng đến tìm ông, với tư cách là chồng tôi.

Anh ta muốn nhờ danh nghĩa đó để thuyết phục người chú đang làm quan lớn trong giới chính trị hợp tác làm ăn, hy vọng có thể dựa vào mối quan hệ giữa tôi và thầy Lâm để đạt được mục đích.

Mặt dày thật đấy.

Chuyện này Tống Cẩn Chi chưa từng nói với tôi.

Chắc vì ngay cả gặp thầy Lâm cũng không gặp được, nên xấu hổ không dám kể.

Nghĩ đến đó tôi lại thấy nghẹn trong lòng.

Không khiến anh ta nhục nhã một trận, có khi cả đời tôi cũng không nuốt trôi cục tức này.

Cuộc hôn nhân với Tống Cẩn Chi là một trong số ít những lần tôi hành động bốc đồng.

Không phải vì yêu, mà là vì ngưỡng mộ.

Tình yêu là thứ rẻ rúng nhất, nhưng khí chất nghệ thuật trên người Tống Cẩn Chi lại có sức hút chí mạng với tôi.

Dù sao thì từ nhỏ đến lớn, tôi chẳng bao giờ có cơ hội sống chậm lại để “nuôi dưỡng tâm hồn”.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi thỉnh thoảng vẫn đi xem triển lãm nghệ thuật.

Gặp được Tống Cẩn Chi là cơ hội, và tôi là người chủ động xin số anh.

Qua lại một thời gian, chúng tôi bắt đầu hẹn hò.

Anh ta là một đối tượng kết hôn không tệ: Gia thế tốt, tính cách ổn.

Nếu không vì chuyện Tô Nhiễm, có khi chúng tôi đã có thể sống hạnh phúc đến bạc đầu.

Chúng tôi kết hôn rất thuận lợi. Dù nhà họ Tống đã có một nhân vật tai to mặt lớn trong giới chính trị, họ cũng không gây áp lực gì cho Tống Cẩn Chi.

Bố anh ta còn khá quý tôi. Một phần cũng nhờ vào sự ủng hộ âm thầm của thầy Lâm.

Đáng tiếc, sự thật chứng minh: làm người, tốt nhất đừng hành động theo cảm tính.

Tống Cẩn Chi mặt trắng bệch, ánh mắt đầy tổn thương nhìn tôi.

Tôi mở cửa xe bước xuống, vẫy tay với anh ta.

“Anh đừng có tỏ ra yếu đuối làm gì. Con trai tôi còn chờ anh tạo dựng tương lai cho nó.”

“Anh nên hiểu rõ, nếu không phải vì sức ảnh hưởng của nhà họ Tống, tôi chẳng bao giờ để An An ở lại với anh đâu.”

“Tạm biệt nhé, Tống tiên sinh.”

Tô Nhiễm cuối cùng cũng bị nhà họ Tống đưa ra nước ngoài.

Chính bố của Tống Cẩn Chi đã ra mặt cảnh cáo cô ta:

Nếu còn không biết điều, thì ân tình được nuôi lớn ở nhà họ Tống sẽ bị xóa sạch.

Hôm tiễn ra sân bay, tôi cũng đến.

Sau khi phá thai, sức khỏe của cô ta yếu rõ rệt.

Khuôn mặt trắng bệch, trông tiều tụy vô cùng.

Cô ta nhìn tôi chằm chằm, cắn chặt môi.

Tôi bế An An, nhìn theo cô ta bước lên máy bay, còn rất lịch sự vẫy tay chào.

Nhưng Tô Nhiễm còn điên hơn tôi tưởng.

Cô ta lén lút từ nước ngoài quay về, không dám về nhà họ Tống mà chạy thẳng đến nhà họ Tô.

Nghe nói, cô ta quỳ bám lấy chân ông cụ nhà họ Tô, khóc lóc thảm thiết, đòi nhận tổ quy tông.

Nhưng nhà đó xưa nay vốn lạnh nhạt chuyện huyết thống, huống hồ lại là một đứa con riêng mười mấy năm không nhận mặt.

Mặt vợ cả thì tức đến xanh lè.

Ông cụ họ Tô lạnh lùng nói một câu: “Tôi không quen cô. Tôi chưa từng có đứa con gái nào.”

Một câu, hoàn toàn chấm dứt thân phận của Tô Nhiễm.

Nhà họ Tống đương nhiên cũng không dọn dẹp hậu quả giúp cô ta nữa.

Cô ta từng tìm đến Tống Cẩn Chi.

Tiếc là anh ta đã chuyển về nhà tổ của họ Tống, sống cùng bố mẹ để chăm An An.

Tô Nhiễm đến cả cổng cũng không được bước vào.

Một người phụ nữ đẹp bị cả nhà họ Tô và nhà họ Tống vứt bỏ, kết cục sẽ như thế nào… ai mà không đoán được?

Còn con đường của tôi – Giang Thiên Thiên – thì chỉ có thể ngày càng rộng mở.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Muôn Hoa Không Ngừng Nở

Sau khi trọng sinh, Giang Tịnh Nguyệt phát hiện mình quay trở lại năm 27 tuổi. Dưới gối có một trai một gái, chồng của cô là Phong Lâm Xuyên – người đàn ông giàu nhất thế giới, luôn đứng đầu bảng xếp hạng Forbes, được tạp chí Time bình chọn là “Người đàn ông […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...