Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không đợi Tô Vận nói gì, Triệu Ngôn Đình lại tiếp tục nói một cách đương nhiên: “Em đã đắc tội với Trần Mạn, sau này đến cả công việc lao công cũng không tìm được. Nếu không phải vì thấy em trước đây có kinh nghiệm chăm sóc mẹ anh, anh cũng sẽ không gọi cho em. Em tốt nghiệp cấp hai, 5000 tệ một tháng cũng coi như là lương cao rồi.”
Nghe thấy lời Triệu Ngôn Đình, Tô Vận chỉ cảm thấy một trận rét lạnh. Cô tức giận đến toàn thân run rẩy, không thể nhịn được nữa, tức giận mắng: “Triệu Ngôn Đình, anh bị não tàn à? Tôi và anh đã ly hôn, mẹ anh cần người chăm sóc, anh lấy đâu ra mặt mũi mà tìm tôi? Trời sinh tôi tiện tay muốn đến nhà các người làm bảo mẫu sao? Anh cho rằng cho 5000 tệ, tôi liền phải đội ơn anh sao? Cái đầu của anh ngoài việc để cho cao ra còn có tác dụng gì? Anh đúng là đồ vô liêm sỉ, hạ lưu. Cút đi!”
Triệu Ngôn Đình hiển nhiên không ngờ rằng Tô Vận, người vốn luôn dịu dàng, nhu hòa, lại có thể nói ra những lời thô tục, khó nghe như vậy: “Cô… cô đúng là đồ không có văn hóa…”
Tô Vận trực tiếp cắt ngang lời Triệu Ngôn Đình: “Mẹ của anh thì tự anh đi mà chăm sóc. Nếu không được, thì bảo cô vợ mới Vu Tâm Di của anh đi mà chăm sóc. Anh đừng có đến cả ăn phân cũng không kịp nóng. Anh bây giờ ở chỗ tôi, chẳng là cái thá gì cả. Sau này cút xa bao nhiêu thì cút!”
Không đợi Triệu Ngôn Đình nói thêm gì, Tô Vận trực tiếp cúp máy.
Đầu óc Triệu Ngôn Đình có chút trống rỗng. Trước đây anh ta chưa bao giờ bị Tô Vận mắng như vậy. Anh ta thẹn quá hóa giận, sắc mặt xanh mét. Anh ta phản ứng lại, gọi lại cho Tô Vận, định dạy dỗ cô một trận.
Thế nhưng, lần này điện thoại lại không gọi được. Rõ ràng số của anh ta đã bị Tô Vận chặn.
Triệu Ngôn Đình tức giận đến gân xanh trên trán nổi lên. Người phụ nữ này quá không biết điều. Anh tacho cô một cơ hội việc làm, cô không cảm ơn thì thôi, lại còn không phân biệt phải trái mà mắng anh ta một trận?
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Trong lồng n.g.ự.c Triệu Ngôn Đình trào ra một ngọn lửa tức giận vô cớ. Trước đây trước mặt Tô Vận, anh ta luôn là người cao cao tại thượng. Anh ta nói gì, cô đều làm theo. Ngay cả lần ly hôn này, anh ta đề nghị, cô cũng chưa từng dây dưa nhiều. Anh ta biết rõ tình cảm của cô dành cho anh, cô rời xa anh, chắc chắn sẽ đau thấu tâm can.
Chỉ cần anh ta thăng chức tăng lương, có được tài sản của Vu Tâm Di, sau này anh ta cũng sẽ không bạc đãi Tô Vận, dù sao cô cũng là mẹ của Nhật Tâm.
Nhưng Tô Vận không hiểu anh ta, đã ly hôn còn trở nên khắc nghiệt, thô bỉ như vậy. Ngay cả công việc lao công cô cũng không có, lại một mình nuôi con, trong nhà còn có một người mẹ nuôi sức khỏe không tốt. Sớm muộn gì cô cũng phải cúi đầu trước anh.
Nghĩ vậy, lòng Triệu Ngôn Đình lại dễ chịu hơn không ít.
Khi Triệu Ngôn Đình chạy về nhà trọ, bà Triệu đang la lối om sòm, trong phòng tràn ngập một mùi vị vô cùng khó ngửi. Dạ dày Triệu Ngôn Đình một trận cuộn trào, suýt nữa nôn ra.
“Ngôn Đình, con mau gọi điện cho Tô Vận, bảo nó đến đây dọn dẹp cho mẹ.”
Triệu Ngôn Đình nhíu mày, luống cuống tay chân liên lạc với bà hàng xóm bên cạnh, bỏ ra một nghìn tệ, nhờ bà hàng xóm qua giúp.
Sau khi dọn dẹp xong, bà Triệu xót tiền Triệu Ngôn Đình bỏ ra, bà ta vẻ mặt không vui nói: “Sao con không gọi điện cho Tô Vận? Nó hầu hạ mẹ mấy năm rồi, có kinh nghiệm. Nó mỗi tháng còn phải dựa vào con để lấy tiền nuôi Nhật Tâm, nó phải biết ơn. Huống chi, con và Tâm Di ở bên nhau, sắp phát tài rồi.”
Bình luận