Lét Lút Yêu Bạn [...] – Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điện thoại đột ngột reo.

Màn hình hiện tên “Ôn Cảnh Sơ”.

Bạn tôi hớn hở: “Xem kìa, anh ấy gọi rồi!”

Tôi run rẩy nhấc máy, giọng yếu ớt: “Alo…”

“Đứa bé là của ai?”

Giọng anh lạnh đến gai người.

Tôi lạnh sống lưng, lắp bắp đáp: “Liên quan gì đến anh?”

Lúc đó, gã tóc vàng ngồi cạnh tôi cười khẩy:

“Em gái, không có ai bên cạnh à? Để anh mời ly rượu nhé?”

Đầu dây bên kia im lặng rồi hỏi: “Em đang ở đâu?”

Bạn tôi trả lời lẹ: “Số 48, đường Nam Kinh, quán bar Diễm Hỏa.”

Đầu dây cúp máy, tiếng cúp mang theo giận dữ.

Tôi ngơ ngác: “Chuyện gì đây? Sao anh ấy tức giận hơn cả anh trai mình?”

Tối cuối kỳ nghỉ cuối tuần, tôi như đứa trẻ bị Ôn Cảnh Sơ kéo ra khỏi quán bar.

Tôi uống rượu, đi đứng loạng choạng, mềm nhũn tựa vào cánh tay anh.

“Anh ơi, thích… thích anh…”

Cơ thể anh lạnh như băng, im lặng không đáp lại.

Từ góc nhìn đó, tôi chỉ thấy đường nét gò hàm căng thẳng của anh.

Anh dìu tôi đi qua góc phố, đến trước cửa nhà.

Bất ngờ, cửa bật mở, anh trai tôi đứng đó, mày nhíu lại, giận dữ: “Buông em gái tôi ra.”

Bước chân Ôn Cảnh Sơ khựng lại, ánh mắt sắc lạnh lướt qua anh trai: “Biến đi.”

Anh trai tôi nổi giận, lao tới túm cổ áo anh:

“Thái độ gì vậy? Tôi đã bảo đừng đụng vào em gái tôi!”

Tôi loạng choạng bước đến kéo tay anh trai, nhưng anh vung tay mạnh khiến tôi quay vòng rồi đập đầu vào cột đèn đường.

Tiếng “Cốp!” vang rõ.

Mười phút sau, tôi ngồi trên ghế sau xe Ôn Cảnh Sơ, đầu đội cục u lớn, ôm túi nilon nôn thốc nôn tháo.

“Anh ơi… chạy chậm thôi… ọe…”

Anh trai tôi ngồi ghế phụ, mặt lạnh lùng.

Ôn Cảnh Sơ im lặng lái xe về hướng bệnh viện.

Tôi chắc là chấn thương não rồi, đầu quay cuồng, trời đất đảo lộn.

Nửa đêm, Ôn Cảnh Sơ đưa tôi vào phòng cấp cứu.

Bác sĩ trực nhìn anh, mỉm cười: “Ô, thầy Ôn đưa bạn gái đi khám à?”

Ôn Cảnh Sơ mím môi, giọng rõ ràng:

“Cô ấy uống rượu, trên đường về đập đầu vào cột đèn, phiền anh cho đơn kiểm tra, tôi sẽ đưa cô ấy làm xét nghiệm.”

Tôi mơ màng tựa vào cánh tay anh, chỉ cảm nhận anh thật cao lớn.

Bỗng giọng anh trai tôi vang lên từ phía sau, đầy ma quái như quỷ dữ vừa chui ra từ địa ngục:

“Nguyên Nguyên, bố đứa trẻ là ai?”

Câu nói khiến tôi tỉnh táo ngay lập tức. Tôi quay lại đối diện anh trai, khuôn mặt đen sạm cùng chiếc điện thoại anh cầm, màn hình đã mở khóa.

Điện thoại tôi vốn không cài mật khẩu.

Bài đăng trong vòng bạn bè, chỉ có Ôn Cảnh Sơ xem được, giờ trở thành cú sốc lớn với anh trai.

Tôi vội phủ nhận: “Không phải, em không có thai—”

Ai ngờ ngay sau đó, anh trai chuyển hướng trách móc sang Ôn Cảnh Sơ.

Như một con ch.ó thua trận, anh xắn tay áo lên đ.ấ.m thẳng vào mặt anh ấy:

“Mày dám ngủ với em gái tao à?”

Mọi người xung quanh đều sửng sốt.

Hai người đều là bác sĩ tài năng nổi tiếng trong bệnh viện.

Ai mà chẳng mê xem người giỏi giang đánh nhau?

Ôn Cảnh Sơ bị cú đ.ấ.m làm lệch mặt, nhanh chóng hiện rõ vết đỏ trên làn da trắng.

Anh tựa vào bàn khám, hít một hơi, rồi bật cười lạnh lùng.

Tôi cảm giác không ổn.

Ngay sau đó, Ôn Cảnh Sơ, người luôn lạnh nhạt với tôi, bất ngờ nắm lấy tay tôi, kéo tôi lại gần ôm chặt.

Anh nhìn anh trai tôi từ trên cao, giọng thong thả nhưng đầy mỉa mai:

“Đứa bé là của tôi, anh có ý kiến gì không?”

Do chấn thương não, tôi được chuyển vào khoa ngoại thần kinh — nơi Ôn Cảnh Sơ làm việc.

Khi y tá sắp xếp thủ tục nhập viện, cô nhìn tôi tò mò hỏi:

“Cô và bác sĩ Ôn có quan hệ gì vậy?”

Tôi suy nghĩ một lát rồi can đảm đáp:

“Em đang theo đuổi anh ấy.”

“Vậy cô có nhiều đối thủ đấy, trong bệnh viện chúng tôi có không ít người thèm muốn bác sĩ Ôn, đặc biệt là bác sĩ Hứa mới chuyển đến khoa thần kinh năm nay.”

Là Hứa Vi Vi sao?

Tôi buồn bã cúi đầu.

Anh trai chen ngang, giọng đầy uy quyền:

“Tôi là người nhà con bé, đây là số liên lạc của tôi.”

Đôi mắt y tá sáng lên:

“Anh là bác sĩ Đường bên khoa ngoại tim mạch đúng không?”

Anh trai tôi trời sinh đôi mắt hoa đào, dù tính khí khó ưa, ngoại hình vẫn khá.

Khi Ôn Cảnh Sơ bước ra khỏi văn phòng, anh trai đang trò chuyện vui vẻ với y tá.

Ông dừng cách đó không xa, giọng lạnh lùng:

“Người không phận sự không được vào, ra ngoài.”

Anh tôi nghiêng đầu, cười khẩy bất cần:

“Tôi là nhân viên bệnh viện, không đến lượt anh quản.”

Ôn Cảnh Sơ im lặng một lúc rồi điềm nhiên tiến lên.

Trong ánh mắt căm ghét của anh tôi, anh nâng cằm tôi lên, vừa kiểm tra vết thương vừa nói:

“Gọi bảo vệ, đưa bác sĩ Đường ra ngoài.”

Ở bệnh viện này, Ôn Cảnh Sơ vẫn có uy quyền.

Anh trai tôi bị bảo vệ kéo đi, vừa đi vừa gào thét:

“Ôn Cảnh Sơ, thử đụng vào nó xem!”

Ôn Cảnh Sơ cười nhạt, giọng nhẹ nhưng đầy hàm ý:

“Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc em gái anh thật tốt.”

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...