Lét Lút Yêu Bạn [...] – Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi chuyện thuận lợi theo kế hoạch Hứa Vi Vi.

Tôi lâu trong phòng tắm, đợi đèn ngoài tắt, mới khoác áo sơ mi bước ra lén lút.

Làn hơi nước ẩm nhẹ từ phòng tắm lan tỏa, làm không khí thêm ngột ngạt.

Tôi khoác khăn tắm mềm mại, tìm bóng anh trong phòng khách.

Trên sofa có chiếc chăn mà không thấy người.

Tôi hồi hộp, càng hoảng hốt, vội nhắn cho Hứa Vi Vi:

“Anh ấy chạy mất rồi.”

“Chạy mất?”

“Ừ, chị Vi Vi, liệu có phải… anh ấy không thích con gái sao?”

Hứa Vi Vi gửi icon mặt nghiêm túc: “Anh ấy từng chạm vào em chưa?”

“Ờ… kiểu như… chưa, chưa chạm gì cả.”

Cô im lặng rồi gửi tin nhắn thoại:

“Con bé, em chuẩn bị tinh thần đi. Ôn Cảnh Sơ lớn tuổi, chưa từng có bạn gái, nếu không phải không thích con gái thì có thể… anh ấy không ổn.”

Điện thoại tôi đang bật loa ngoài to nhất.

Giọng Hứa Vi Vi vang khắp phòng.

Tôi đơ người, thấy anh dựa ban công, ánh đèn neon ngoài trời soi rõ bóng dáng gầy cao.

Anh nghiêng đầu nhìn tôi lừ đừ.

Tôi giấu điện thoại ra sau, cách nhau vài bước, cả hai im lặng.

“Nguyên Nguyên, lại đây.”

Ôn Cảnh Sơ gọi.

Tôi giật mình, vội giấu điện thoại: “Không phải em nói…”

Cạch.

Cửa sổ ban công đóng lại.

Anh tiến về tôi từng bước, tôi hoảng sợ lùi dần, đến khi lưng tựa tường, không lối thoát.

Anh nhẹ nhàng nắm tay tôi, lấy điện thoại vứt lên bàn.

Mùi dầu gội và nước khử trùng lan tỏa.

“Anh lớn hơn em năm tuổi, đúng là hơi già.”

Anh vén tóc ướt sang bên, giọng trầm ấm: “Chưa từng có bạn gái, nhưng không thích đàn ông.”

Tim tôi đập nhanh, tai chỉ nghe tiếng m.á.u chảy rào rào.

“Vậy anh thích ai?”

Tiếng đồng hồ tích tắc vang kích thích dây thần kinh tôi.

Anh ép tôi vào góc, bật cười nhẹ: “Em nghĩ anh thích ai?”

Anh bóp cằm tôi, buộc tôi nhìn thẳng vào mắt.

“Từ lần đầu gặp, anh đã muốn…”

Anh thì thầm vài chữ.

Chân tôi mềm ra ngã vào người.

Ôn Cảnh Sơ lúc này như sói lột lớp da cừu, hiện rõ hàm răng sắc nhọn.

“Anh… anh…”

Anh dụi vào tai tôi, giọng nhẹ nhàng: “Em mặc áo của anh rồi, còn chạy đi đâu nữa? Hửm?”

“Anh cố ý…”

Tôi lắp bắp.

“Em đoán đúng rồi.”

Chú cừu nhỏ đã tắm sạch, giờ sẵn sàng để anh “xơi”.

Anh khóa môi tôi bằng nụ hôn nồng cháy.

Ban đầu nhẹ nhàng đùa giỡn, khi thấy tôi yếu lòng, anh giữ gáy tôi, dùng đầu lưỡi l.i.ế.m vòm miệng trên, khiêu khích.

Anh thật quá đáng.

Ngón tay anh lướt dọc đường cong lưng, chầm chậm lên cổ, xoa dịu.

Tôi mềm nhũn, bám cổ anh.

Anh bế tôi: “Vào phòng ngủ thôi.”

Tôi bị đặt lên giường, sẵn sàng đón bão tố, nhưng anh chỉ đắp chăn rồi đứng dậy đi.

Tôi ngơ ngác: “?”

Anh thong thả cài khuy, nhẹ nhàng nói: “Ngủ ngon.”

Rồi không ngoảnh lại, đóng cửa.

Tôi giận dữ hét: “Ôn Cảnh Sơ, anh không làm được sao?!”

Tỉnh dậy gần trưa, tôi mở cửa ngửi mùi thức ăn thơm.

Anh quay lưng nấu bếp.

Nghe tiếng, anh quay lại nhìn tôi sâu lắng:

“Rửa tay rồi ra ăn.”

Chuông cửa vang lên.

Anh nói: “Chắc quần áo em thay đến rồi, mặc kín rồi ra mở cửa.”

“Ồ.”

Tôi chạy ra mở.

Bên ngoài không phải nhân viên giao hàng, mà là đôi vợ chồng trung niên bạc đầu.

Họ nhìn tôi, chần chừ rồi tỏ thái độ lạnh nhạt:

“Đây là nhà con trai tôi, cô là ai?”

Nghe tiếng động, anh từ bếp đi ra, không suy nghĩ nói:

“Nguyên Nguyên, lại đây với anh.”

“Vâng.”

Tôi đoán họ là ai.

Anh che chắn tôi, hỏi lạnh lùng:

“Hai người đến đây làm gì?”

Người phụ nữ gào lên: “Con trai tôi mua nhà, tôi không được đến ở sao?”

Người đàn ông giẫm chân trên thảm:

“Mày giỏi đấy, làm bác sĩ mà không nghĩ đến bố mẹ! Nếu không vì chúng tôi tìm, làm sao biết mày làm bác sĩ. Mày để chúng tôi tìm mày lâu quá.”

“Đến hai người mà cũng xứng sao?”

Anh cười khẩy khinh bỉ.

Bầu không khí căng thẳng.

Đôi vợ chồng tức giận quá đà.

“Chúng tao là bố mẹ mày, cẩn thận kẻo kiện tội không phụng dưỡng!”

“Khi vứt bỏ tôi cho dì nuôi, các ông nghĩ sau này tôi sẽ nuôi các ông sao?”

Anh mỉa mai: “Cho hai người ba giây, cút ra ngoài.”

“Đồ vô ơn! Nuôi mày thà nuôi chó!”

Tôi khó chịu.

Nhớ năm xưa, bởi dì anh mà họ cũng gây sức ép thế này:

“Cô là dì nó, chúng tôi thất nghiệp sống nhờ người khác, đừng đẩy con hoang này cho chúng tôi!”

Dì tức giận hét: “Đồ vô lại! Cả nhà hút máu, đồ đỉa đói!”

Tôi lấy can đảm kéo anh đứng sau lưng, hét lên:

“Chính các ông không nuôi dưỡng anh ấy, kẻ vô lương tâm là ai?”

Mẹ anh sụp xuống đất khóc: “Cưới vợ là quên mẹ, mọi người thấy chưa!”

“Ở đây không có chỗ cho mày nói chuyện!”

Bố anh ném bình hoa về phía tôi.

Anh nhanh chóng ôm tôi.

Bình vỡ, mảnh sắc cắt mặt anh.

Máu chảy không ngừng.

Tôi bình yên, được anh bảo vệ.

Tiếng ồn thu hút hàng xóm, người gọi cảnh sát.

Hai người bỏ đi vội vã.

Căn phòng ngổn ngang mảnh vỡ.

Tôi vỗ vai anh, giọng run: “Anh đừng sợ, họ đã đi hết rồi.”

Anh cúi đầu, vô hồn vuốt tóc tôi.

“Nguyên Nguyên.”

Anh gọi, rồi im lặng, ôm chặt tôi, chôn mặt vào hõm cổ, cảm nhận hơi người.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...