Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chúng tôi ngày càng thân thiết, chỉ cần nhìn thấy anh ấy là tôi lại đỏ mặt tim đập nhanh, trong đầu toàn là một mớ hỗn độn.
Tôi học không giỏi môn tự nhiên, còn Nhiếp Tranh là học sinh giỏi nên dĩ nhiên anh ấy gánh vác trọng trách làm gia sư của tôi.
Chúng tôi thường xuyên chen chúc trong một căn phòng để làm bài tập.
Cánh tay chạm vào cánh tay, tôi có thể cảm nhận được cơ bắp của anh ấy dần dần căng lên, dái tai cũng từ từ đỏ ửng nhưng cuối cùng anh ấy cũng chỉ thở dài: “Đừng mất tập trung, nhìn đề đi.”
Tôi rất thích mặc áo phông rộng của anh ấy để ngủ, thích nhất là chiếc áo ba lỗ cũ sờn của anh ấy.
Nhiếp Tranh đỏ mặt nói chiếc áo này cũ rồi, còn mua cho tôi một đống váy ngủ mới dễ thương có ren và nơ bướm.
Tôi không chịu, tôi chỉ thích chiếc đó thôi.
Anh ấy giấu đi, tôi lại tìm ra, còn đắc ý khoe vạt áo trước mặt anh ấy, trên đó còn viết bằng bút nước đen: “Nhiếp Tranh keo kiệt!”
Anh ấy hết cách với tôi.
Đêm trước sinh nhật mười sáu tuổi của tôi, anh ấy đã hôn lên trán tôi, mặt hơi ửng đỏ nắm lấy tay tôi: “Sương Sương, ngày mai anh có chuyện muốn nói với em.”
Thế nhưng ngày hôm sau, tôi đợi anh ấy đến mười hai giờ, anh ấy vẫn không đến.
Chiếc bánh kem bơ đã chảy ra, biến thành một hình thù xấu xí.
Suốt cả tuần, anh ấy không xuất hiện.
Tôi gọi điện, nhắn tin cho anh ấy, đều không ai nghe máy. Tôi còn tưởng anh ấy gặp chuyện rồi!
Sau này, anh ấy cũng trở về, cả người gầy hơn. Khi tôi hỏi, anh ấy không chịu nói gì cả, còn bắt đầu cố ý giữ khoảng cách với tôi.
Anh ấy nói: “Sương Sương à, em lớn rồi, chúng ta cần phải giữ khoảng cách.”
Tại sao?
Lớn rồi thì phải tách ra khỏi anh trai sao?
Vậy thì tôi thà không lớn còn hơn.
Anh ấy bắt đầu không đi học cùng tôi nữa, cuối tuần cũng không còn chơi với tôi, càng đừng nói đến việc chen chúc trên cùng một giường.
Tôi nghĩ chắc là mình đã làm gì khiến anh ấy không vui.
Nhưng dù tôi làm gì thì anh ấy cũng càng xa tôi hơn.
Cho đến một lần, khi tôi đến lớp của anh ấy, tôi nghe thấy một bạn học của anh ấy hỏi: “Anh Tranh à, cuối tuần hoa khôi hẹn anh đi chơi, anh đi không?”
Xung quanh lập tức có người hùa theo trêu chọc: “Đó là Vưu Uyển đấy, học sinh giỏi mà thành đôi với hoa khôi thì đúng là một bộ phim thanh xuân vườn trường còn gì!”
“Tâm tư của hoa khôi đối với anh Tranh ai mà không biết, chậc chậc chậc, anh Tranh đúng là anh cả, quá giỏi…”
“Thế còn cô em gái bé nhỏ hay tìm anh thì sao?”
Có người cười cợt trêu chọc: “Cũng chỉ là hơi nhỏ tuổi thôi, khi lớn lên chắc chắn sẽ không thua kém gì Vưu Uyển đâu.”
Giọng Nhiếp Tranh lười biếng: “Dừng lại đi, đừng nhắc đến em ấy, đó là em gái tôi đó, tôi có phải cầm thú đâu.”
Tôi cắn chặt môi, không nghe tiếp nữa mà quay người bỏ chạy.
Tôi và Nhiếp Tranh bước vào giai đoạn chiến tranh lạnh. Bố mẹ hai bên nhận thấy điều bất thường, đúng lúc Tết trung thu đến, hai gia đình cùng ăn cơm.
Bố mẹ lại cười đùa trêu chọc nhưng lại bị Nhiếp Tranh lạnh lùng từ chối: “Con sẽ không thích em ấy đâu. Con chỉ coi em ấy là em gái thôi.”
Bố mẹ hai bên đều rất ngạc nhiên: “Hồi nhỏ, không phải con thích em gái nhất sao?”
Nhiếp Tranh có vẻ mất kiên nhẫn: “Con không phải biến thái thích con gái vị thành niên! Sau này bảo em ấy đừng đến lớp tìm con nữa, phiền c.h.ế.t đi được!”
“Mọi người tưởng con giống mọi người…” Anh ấy đột ngột im bặt, quay người bỏ đi, cánh cửa sau lưng đóng sầm lại gây ra tiếng động chói tai.
Tôi bị anh ấy nhìn chằm chằm, vô thức cúi đầu, nhìn xuống vòng một phẳng lì của mình, nhớ lại mỗi lần đến lớp của anh ấy, những lời trêu chọc của bạn học.
Nhớ lại lần trước anh ấy nói cuối tuần sẽ hẹn hò với hoa khôi.
Bây giờ họ đã tiến đến bước nào rồi nhỉ?
Nắm tay, ôm ấp hay là… hôn môi?
Tôi kìm nén nước mắt, cũng đứng dậy bỏ đi: “Con ăn no rồi.”
“Sương Sương!” Tôi nghe thấy người lớn gọi phía sau mình nhưng tôi không muốn nghe nữa mà chỉ quay về phòng.
Vưu Uyển theo đuổi Nhiếp Tranh một cách rầm rộ, không lâu sau, hai người họ ở bên nhau.
Anh ấy quá nổi tiếng ở trường, luôn đứng đầu khối cấp ba, luôn toàn năng trong các cuộc thi, còn khi ở trên sân bóng rổ thì đẹp trai đến mức khiến người ta phải la hét, một nửa số nữ sinh trong trường đều thích anh ấy.
Tôi đã vài lần nhìn thấy anh ấy và Vưu Uyển đi cùng nhau, họ nắm tay, Vưu Uyển thật sự rất đẹp, cười lên cũng rất ngọt ngào.
Trước mặt Nhiếp Tranh, cô ta dịu dàng gọi tôi là em gái, khen tôi đáng yêu.
Nhưng khi Nhiếp Tranh không có ở đó, cô ta lại lật mặt: “Đừng tưởng tôi không biết cô thích A Tranh, biết điều thì tránh xa anh ấy ra.”
Nhiếp Tranh đi mua kem về, một cái vị trà xanh và một cái vị dâu.
Tôi thích vị trà xanh nhưng Vưu Uyển ôm cánh tay Nhiếp Tranh làm nũng: “Em muốn ăn vị trà xanh.”
Tôi hung hăng nhìn anh ấy, vậy mà anh ấy lại dám đưa vị trà xanh tôi thích cho Vưu Uyển, rồi đưa vị dâu còn lại cho tôi.
Tôi quay đầu bỏ đi.
Tôi không thèm đồ thừa của người khác.
Mối quan hệ giữa tôi và Nhiếp Tranh hoàn toàn đóng băng.
Bố mẹ hai bên cũng bó tay, Nhiếp Tranh như bước vào thời kỳ nổi loạn, quan hệ với gia đình cũng trở nên căng thẳng, nói chưa được ba câu đã cãi nhau.
Sau này, năm tôi học lớp 12, bố mẹ tôi đi du lịch gặp tai nạn xe hơi, cả hai đều qua đời.
Nhà tôi không còn người thân nào khác.
Tôi nhốt mình trong nhà ba ngày ba đêm, không ăn không uống, ai đến cũng không mở cửa, ôm ảnh bố mẹ khóc.
Bình luận