Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chắc bác sĩ cũng chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ nên nhìn tôi, rồi nhìn La Tùng, rồi lại nhìn Nhiếp Tranh.
Tôi hít một hơi thật sâu, đứng dậy, mỉm cười với bác sĩ: "Xin lỗi bác sĩ, phiền bác sĩ khám cho bệnh nhân khác trước, cháu ra ngoài giải quyết chút chuyện."
Sau đó tôi liền kéo cổ áo Nhiếp Tranh đi ra ngoài.
Nhiếp Tranh trông rất tiều tụy, không biết đã bao lâu rồi chưa cạo râu.
"Bảo bối, anh sai rồi." Anh ấy xin lỗi rất thành khẩn.
"Anh sai ở đâu?"
"Anh không nên nói lung tung."
Anh ấy cúi đầu nhận lỗi: "Nếu phải kiểm tra, anh cũng..."
Tôi trơ mặt nhìn chằm chằm anh: "Anh biết đứa bé này là của anh từ khi nào?"
Anh ấy bắt đầu đánh trống lảng, không chịu nhìn tôi.
Tôi không thể nhịn được nữa, giơ tay tát anh ấy một cái. Thế nhưng điều tôi không ngờ tới là, trên mặt Nhiếp Tranh lại lộ ra vẻ mặt như chưa thỏa mãn: "Anh sai rồi."
Tôi thấy anh ấy bị biến thái rồi.
Tôi lặng lẽ giấu tay ra sau lưng.
Sao lại còn biến thành thưởng cho anh ấy rồi!
Dưới ánh mắt sắc bén của tôi, Nhiếp Tranh khẽ ho một tiếng: "Phòng anh có camera, mỗi đêm cho đến sáng..."
Mắt tôi trợn tròn!
Anh ấy còn vênh váo nói lý lẽ: "Em tự mình trèo lên giường anh, chắc chắn là có nhu cầu. Một người anh trai đủ tư cách làm sao có thể không thỏa mãn nhu cầu của em gái mình?"
Thậm chí anh ấy còn đỏ mặt: "Thật ra nửa đêm đầu anh có cảm giác, cứ thấy làm em mệt mà lại chưa được no đủ nên rạng sáng cho em thêm bữa nữa."
Cuối cùng tôi cũng không thể nhịn được nữa, nhấc chân đá anh một cái, lại phát hiện anh ấy lại có phản ứng rồi!
… Đây là lần đầu tiên tôi đối mặt với phản ứng cương cứng của một người đàn ông trưởng thành khi anh ấy tỉnh táo.
Thậm chí anh ấy còn nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt đầy mong đợi: "Bảo bối, đừng giận anh nữa nhé?"
Tôi hít một hơi thật sâu, ném chiếc khăn choàng cho anh: "Che lại đi, còn cần mặt mũi nữa!"
Kết quả lại bị anh ấy nắm tay: "Bảo bối, giúp anh với được không?"
"Cầu thang có camera!"
"Chỗ này anh đã kiểm tra rồi... không có."
"Đồ biến thái!!!"
Lúc đi ra đã là nửa tiếng sau.
Chúng tôi từ cầu thang đi ra, đúng lúc nhìn thấy La Tùng đang khoanh tay đợi chúng tôi ở hành lang: "Nói xong rồi à?"
Tôi hơi ngại: "Thật ngại quá, anh Tùng."
"Tìm một nơi nào đó để nói chuyện chứ?"
Tôi và Nhiếp Tranh nhìn nhau một cái, anh ấy tìm một phòng riêng trong nhà hàng có tính riêng tư cao.
"Tôi có một đề nghị." La Tùng cười toe toét lộ tám cái răng với chúng tôi: "Có muốn thử không, không vào hang cọp sao bắt được cọp con chư?"
Nụ cười trên mặt Nhiếp Tranh biến mất: "Tôi sẽ không để Sương Sương mạo hiểm đâu."
La Tùng giơ cao hai tay, ra hiệu mình không có ý xấu.
Anh ta rút ra một tấm thẻ, đẩy về phía chúng tôi.
Đó là… chứng minh thư của cảnh sát hình sự quốc tế: "Chúng tôi đã theo dõi gia đình họ Dụ rất lâu rồi, bây giờ cần một mồi nhử thích hợp."
"Không thể nào." Nhiếp Tranh kiên quyết từ chối.
La Tùng cũng không tức giận: "Khoảng thời gian này, ngày nào tôi cũng đưa Sương Sương đến tiêm thuốc, tôi luôn cảm thấy có người theo dõi, là người của anh sao?"
Tay Nhiếp Tranh đặt trên lưng ghế của tôi, cả người ở tư thế thoải mái và thư giãn nhưng lại kiểm soát chặt chẽ tôi trong phạm vi bảo vệ của anh ấy.
Anh ấy nhìn La Tùng bằng ánh mắt như cười như không cười: "Chuyện này Hiểu Hiểu có biết không?"
Nụ cười của La Tùng biến mất, anh ta nhìn chằm chằm tôi: "Em ấy không biết, anh đừng trách cô ấy."
"Bảo bối." Nhiếp Tranh nói nhỏ vào tai tôi: "Anh họ La này cũng không có quan hệ huyết thống với Hiểu Hiểu."
Đồng tử tôi đột ngột co rút.
Giọng Nhiếp Tranh không hề cố ý hạ thấp, nhưng sắc mặt La Tùng đối diện lại thay đổi liên tục: "Sao anh biết được?"
"Làm sao tôi có thể để một người đàn ông không rõ lai lịch xuất hiện bên cạnh bảo bối nhà tôi?" Nhiếp Tranh nói với vẻ mặt như cười như không.
Cuối cùng vẫn là La Tùng phải nhượng bộ: "Anh có điều kiện gì?"
Thật ra chúng tôi đều biết, không có lẽ gì ngàn ngày phòng trộm, chuyện này cuối cùng vẫn phải giải quyết.
"Diệt cỏ tận gốc."
Tôi nằm viện tại bệnh viện thuộc tập đoàn họ Dụ.
Tin rằng tin tức sẽ sớm truyền đến tai Vưu Uyển.
Dù sao thì khoảng thời gian này Nhiếp Tranh đã hoãn hôn ước, bố mẹ nhà họ Nhiếp cũng đã được đưa ra nước ngoài, thái độ của anh đối với Vưu Uyển cũng lạnh nhạt hơn hẳn.
La Tùng cố ý tỏ ra mình là thiếu gia nhà giàu, bảo vệ túc trực 24/24 bên ngoài phòng VIP cao cấp, tất cả nhân viên y tế ra vào phòng bệnh của tôi đều phải qua kiểm tra.
Thêm việc thả tin tức rằng đứa trẻ trong bụng tôi có thể là của Nhiếp Tranh, Vưu Uyển không tìm thấy bố mẹ nhà họ Nhiếp chắc chắn sẽ phát điên.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ rắn ra khỏi hang.
Điều kỳ lạ là, vẫn không có động tĩnh gì.
Thế nhưng thuốc dưỡng thai cũng đã tiêm, thai cũng ổn định, nhìn thấy tôi ngày mai là có thể xuất viện rồi.
Cuối cùng Vưu Uyển cũng ra tay.
Nửa mê nửa tỉnh, tôi vậy mà nhìn thấy có người đang động vào chai truyền dịch của mình. Tôi muốn phản kháng nhưng cả người mềm nhũn không chút sức lực như bị bóng đè.
Có người từ bên ngoài lao vào, đánh ngã và khống chế cô y tá định bỏ thêm chất lạ vào chai truyền dịch của tôi. Tôi nghe thấy tiếng nắm đ.ấ.m va vào da thịt, nghe thấy tiếng rên rỉ nghèn nghẹn khi người đó bị bịt miệng.
Thế nhưng đợi đến khi tôi tỉnh lại, vẫn nằm yên trên giường. Nếu không phải vết đỏ bị cào xước trên mu bàn tay, tôi đã cho rằng đây là ảo giác của mình.
Nhiếp Tranh ngồi bên cạnh giường tôi, nắm chặt lấy tay tôi: "Bảo bối, em cảm thấy thế nào, có ổn không?"
Bình luận