Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cả người anh ấy đang khẽ run rẩy.
Tôi cố gắng chống đỡ cơ thể nhưng lại thấy đầu óc choáng váng từng cơn: "...Em bị sao vậy?"
Nhiếp Tranh nghiến răng nghiến lợi: "Thằng khốn La Tùng này, thấy nhà họ Dụ không chịu ra tay, nên lấy em ra làm mồi nhử!"
Cánh cửa đúng lúc này bị đá bay, Hiểu Hiểu như nữ chiến thần đứng ở cửa, một chân đá La Tùng vào.
Cô ấy nhào đến bên giường tôi: "Sương Sương! Cậu không sao chứ!
La Tùng vô dụng quá, không phát hiện ra có người cho cậu uống thuốc, anh Nhiếp đã nói cho tớ biết, tớ ra ngoài là cho hắn một trận."
La Tùng mặt mũi bầm dập, nhìn tôi và lộ ra một nụ cười đầy khổ sở.
Tôi không để ý đến anh ta.
Cúi đầu lại thấy chiếc đồng hồ có chức năng định vị trên cổ tay tôi đã quay lại.
Chỉ là lần này định vị thành một chiều.
Nhiếp Tranh ôm chặt tôi: "Tin anh."
Anh ấy nói thêm một câu: "Có anh ở đây rồi."
Tôi đáp lại anh ấy một từ.
Hừ.
Sự sụp đổ của nhà họ Dụ diễn ra rất đột ngột.
Tôi đang nhàm chán xem TV, đột nhiên tin tức nóng hổi phát sóng, bệnh viện có liên quan đến nhà họ Dụ bị điều tra và xử lý.
Có người công khai tố cáo trên mạng xã hội, nói rằng bệnh viện Thánh Mary thực chất ngầm thực hiện việc mua bán nội tạng người, họ sẽ bí mật tìm kiếm nội tạng phù hợp cho những người có quyền thế bị bệnh.
Sau đó dùng đủ mọi cách để bệnh nhân "ngoài ý muốn" qua đời, từ đó lấy được nội tạng khỏe mạnh.
Là một bệnh viện đen đúng nghĩa.
Người tố cáo giơ cao thẻ căn cước của mình, cái tên đó rất quen thuộc: “Tất nhiên là quen rồi, đó là em trai của La Tùng, nếu không thì sao cậu ấy lại biết chuyện này.”
Bí mật được phơi bày, ô dù bị gỡ bỏ, một loạt quan chức cấp cao sa lưới, điều này khiến một mạng lưới buôn bán nội tạng người đẫm m.á.u xuất hiện trước mắt tất cả mọi người.
Gia đình họ Dụ cấu kết với nhiều phú thương và quan chức cấp cao, khi họ có nhu cầu, sẽ ra tay với những bệnh nhân bình thường đến khám.
Đặc biệt là những người có xuất thân nghèo khó, không có người thân ruột thịt.
Bệnh viện đàng hoàng, vậy mà lại biến thành lò mổ cho những kẻ quyền quý lựa chọn nội tạng.
Những con súc vật này, sau khi thỏa mãn nhu cầu của khách hàng lớn, số nội tạng còn lại cũng sẽ không lãng phí, sẽ được đem bán với giá cao trên web đen.
Đáng sợ hơn là.
Bệnh viện của nhà họ Dụ lại là một bệnh viện cực kỳ nổi tiếng, danh tiếng rất lớn, ngưỡng cửa để vào cũng rất cao.
Tôi không dám tưởng tượng, có bao nhiêu người tìm kiếm y tế đầy hy vọng, mang theo tia hy vọng cuối cùng đến bệnh viện của nhà họ Dụ nhưng lại không ngờ đã tự đưa mình lên đài tử hình.
Nghe nói nạn nhân nhỏ nhất mới tám tuổi.
Bố mẹ đều là nông dân, rõ ràng đứa bé chỉ bị trẹo chân nhưng khi họ vội vã đến bệnh viện thì đứa bé đã bị hỏa táng rồi.
Hai vợ chồng không chấp nhận việc hòa giải riêng của bệnh viện cho nên đã đi khắp nơi khiếu nại, muốn đòi công bằng cho con.
Việc Nhiếp Tranh nhìn thấy bố anh và mẹ tôi ôm nhau ngày hôm đó, thực chất là vì cả hai người họ mới biết được rằng trại trẻ mồ côi mà họ lớn lên từ nhỏ lại là đối tác của bệnh viện họ Dụ và họ chỉ may mắn thoát c.h.ế.t trong gang tấc nhờ được nhận nuôi.
Bố mẹ tôi vì cố gắng phơi bày bí mật đen tối của nhà họ Dụ nên mới bị trả thù.
Ngày công bố kết quả xét xử, đông đảo gia đình các nạn nhân tụ tập bên ngoài tòa án xét xử, vừa khóc vừa la hét, yêu cầu những hình phạt tàn khốc nhất, để những tên khốn này phải đền mạng cho người thân của họ!
Vô số trứng thối, rau thối ném vào người bọn chúng. Nhà họ Vưu sợ đến mức hoảng loạn, liều mạng dùng tay che mặt: "Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!"
Thậm chí còn có người xông lên tạt axit nhưng bị cảnh sát vũ trang nhanh chóng ngăn chặn.
Nhà họ Vưu luôn cao ngạo, giờ lại sợ đến mềm cả chân, tiểu tiện không tự chủ được, khắp nơi là mùi tanh tưởi buồn nôn.
Hóa ra những con súc vật này, khi lưỡi d.a.o kề vào thân mình, cũng biết sợ hãi.
Nhiếp Tranh ôm tôi, hôn lên đỉnh đầu tôi, giọng anh khẽ run rẩy.
Anh nói: "Bảo bối, chú Lục và dì là những người dũng cảm nhất mà anh từng biết."
Kẻ chủ mưu bị tuyên án tử hình ngay lập tức, nhà họ Dụ bị cây đổ bầy khỉ tan, Vưu Uyển bị người nhà họ Dụ đưa gấp ra nước ngoài.
Ban đầu, cô ta vẫn tiếp tục ăn chơi trác táng ở nước ngoài, khoe khoang sự giàu có trên mạng xã hội: "Cái lũ các người sống chín đời cũng không kiếm được chút tiền lẻ từ kẽ chân của nhà tôi!"
Thế nhưng không lâu sau đó, cô ta liền biến mất không dấu vết.
Nghe nói cô ta gặp phải chiêu trò 'giết heo', bị lừa sang nước ngoài rồi bị bắt cóc.
Khi thấy cô ta lần nữa, thì là trên web đen.
Tám đô la một nhát dao, có thể chỉ định cắt bỏ bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể cô ta.
Vưu Uyển khắp người đầy vết thương, tứ chi cũng không còn nguyên vẹn, mặt đầy hoảng loạn và sợ hãi, run rẩy như một con ch.ó bị nhốt trong lồng sắt.
Còn trong hồ đấu giá bên cạnh, những kẻ biến thái từ khắp nơi trên thế giới đang hăm hở đặt cược mua từng bộ phận cơ thể cô ta.
"Làm ơn! Cứu tôi với!"
"Tôi có tiền! Tôi có tiền!"
"Không!!!"
Bình luận