Luật Cấm Mắt Mèo – Chương 8

8

Xà beng trong tay Lý được rót dương khí, cũng có thể gây sát thương.

Còn tôi, vừa né vừa dùng pháp thuật cha truyền lại, lấy máu vẽ phù để trói buộc.

Bị chúng tôi vây ép, nó liên tục lùi bước, sắp bị ánh gương quét tan.

Đột nhiên nó phát ra một tràng cười quái đản, hóa thành một làn khói đen lao thẳng về phía Lâm Phi.

Vừa nhìn, tôi hiểu ngay.

Nó muốn nhập vào Lâm Phi, lấy cô ta làm con tin để mặc cả.

Tôi lao tới trước, chắn giữa Lâm Phi và luồng khói đen.

“Ngươi tưởng tao sẽ để ngươi có cơ hội sao?”

chú Vương cũng lập tức giơ gương đồng:

“Thu!”

Ánh sáng lóe lên, cuốn thẳng luồng khói vào trong gương.

Tiếng gào thảm thiết vang khắp cầu thang:

“Ta là bất tử! Chúng bay không giết được ta! Ta không cam lòng! Không cam lòng!”

chú Vương khẽ nói:

“Thứ vĩnh sinh nhờ sợ hãi… đáng lẽ phải biến mất từ lâu rồi.”

Khói đen trong gương từ từ tan biến, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

Khi nó tan biến, đèn trong hành lang bật sáng trở lại, tất cả khôi phục bình thường.

Mấy người thuê nhà đứng ngây ra như tượng, không nói nên lời.

Trương Mãnh run rẩy bước tới:

“Anh Đông… ông Vương… anh Lý… các người… là đạo sĩ hả?”

Tôi không trả lời, mà bước tới chỗ Chu Minh ngất lịm và Lâm Phi đang ngồi sụp dưới đất.

Không bao lâu sau, cả hai người từ từ tỉnh lại.

Chu Minh vừa mở mắt đã hoảng loạn, lùi sát vào tường.

“Đừng lại gần! Đừng giết tôi! Tôi không muốn chết!”

Còn Lâm Phi thì vẻ mặt mờ mịt.

“Tôi… sao rồi? Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?”

Quả nhiên như tôi dự đoán, thứ kia đã rời khỏi thân thể Chu Minh ngay khi hắn bị vạch mặt.

“Tà vật đã bị thu rồi. Tòa nhà này cũng an toàn. Giờ thì nói thật đi.”

Tôi lạnh giọng nhìn Chu Minh.

Hắn vẫn cố chấp chối:

“Tôi không biết anh đang nói gì! Đừng hòng lừa tôi khai!”

“Ha, đồ đó còn bị chúng tôi thu vào gương rồi, còn ở đây cứng miệng?”

chú Vương giơ chiếc gương đồng lên.

Thấy chúng tôi đều biết rõ mọi chuyện, Chu Minh cứng người, không nói nổi.

Tôi kể hết những gì đã xảy ra lúc hắn ngất xỉu.

Hắn nhìn quanh, thấy ai cũng nhìn mình như nhìn một thứ kỳ dị, mới thôi không giả vờ nữa.

“Tôi… tôi thật sự không cố ý. Dạo này túng quá, tôi đọc được trên mạng có người trả giá cao để mua những thứ quái trong mấy dãy nhà cũ. Họ nói để nghiên cứu khoa học gì đó. Tôi mới nổi lòng tham, âm thầm khoan một lỗ trên cửa, định dụ nó ra, bắt về bán kiếm tiền. Không ngờ… không ngờ lại hại mọi người ra nông nỗi này.”

Lâm Phi cũng cúi đầu lí nhí:

“Tôi… tôi chỉ thấy luật của chủ nhà quá kỳ lạ, muốn thử thách một chút, ai ngờ… không ngờ là thật! Thật sự đáng sợ quá!”

Đến đây, sự thật đã rõ.

Chu Minh chỉ vì tham tiền.

Lâm Phi chỉ vì tò mò.

Bọn họ đã phạm sai lầm, nhưng chưa đến mức đáng chết.

Tôi không có quyền xử họ.

Chỉ là, bọn họ xem thường mạng người, gây nguy hiểm cho cả tòa nhà – còn bị mọi người oán hận thế nào, điều đó không liên quan đến tôi.

Tôi quay người về phòng.

chú Vương và Lý đi theo vào.

“Tiểu Sơn, lần này may mà có cháu. Nếu chỉ có hai cha con ta, chưa chắc đã thu phục được nó.”

chú Vương vỗ nhẹ vai tôi.

Tôi cười khổ.

“Thưa sư thúc, nếu cháu không sơ ý, đã chẳng để nó có cơ hội xuất hiện.”

Lý đặt cây xà beng lên bàn:

“Anh, không phải lỗi của anh. Thứ đó quá gian xảo. Giờ xong rồi, coi như kết thúc.”

chú Vương nhìn ra khung cửa sổ, ngoài trời đã yên tĩnh trở lại, ông thở dài:

“Ừ… kết thúc rồi. Ba mẹ cháu dưới suối vàng, chắc cũng được yên nghỉ.”

Ông nhìn tôi, ánh mắt sâu xa:

“Tiểu Sơn à, thứ trong tòa nhà này đã hết. Nhưng ngoài kia còn rộng lớn lắm. Con đường ba mẹ cháu đi, cháu chỉ mới bắt đầu thôi.”

Tôi gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bắt đầu từ ngày mai, tòa nhà này sẽ không còn cái luật “cấm lắp mắt mèo” nữa.

Tòa nhà sẽ mở cửa với tất cả mọi người.

Nhưng con đường của tôi… cũng chỉ mới bắt đầu.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...