Mãn Đường Lê Hoa [...] – Chương 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối đến, ta nhìn thấy nàng rẽ vào một ngôi chùa hoang, ta cũng đi theo, ngồi xuống một góc khuất.

Trong chùa đã đốt lửa, mọi người từ khắp nơi tụ tập lại vừa sưởi ấm vừa nói chuyện.

“Nghe nói nhà họ Mạnh ở cuối đường phía Tây Giang Nam, nửa đêm không may bị lửa cháy, gia chủ và tiểu thiếp ngủ quên trời đất, không chạy kịp, đều chế.t cháy…”

Ta một mực nhìn chằm chằm vào Mạnh Đường, nàng ngồi co rúc trong góc, bờ vai run rẩy.

Lúc đó ta vẫn chưa biết thân phận của nàng, còn thấy lạ tại sao nàng lại khóc thảm thiết như vậy, nhìn giống hệt như đang khóc tang cho người dưng.

Rất nhanh sau đó, ta liền hiểu ra, có lẽ nàng có quan hệ gì đó với nhà họ Mạnh kia.

Mạnh Đường khóc rất thảm thiết, trông thật xấu, nước mũi, nước mắt tèm lem cả mặt, trộn lẫn với vết bẩn trên mặt, trông thật đáng thương.

Mặc dù vậy, nàng vẫn cắn chặt răng, không hề phát ra tiếng động nào.

Ở kinh thành, ta chưa từng nhìn thấy cô nương nào khóc như vậy.

Thế nhưng nàng lại khóc một cách thành thạo, giống như đã từng khóc rất nhiều lần rồi.

Không hiểu sao, trong lòng ta lại cảm thấy khó chịu.

Chắc là bị tiếng khóc của nàng làm phiền, ta nghĩ thầm.

Vì vậy, ta lại gần, lên tiếng hỏi nàng: “Cô nương, nàng có đồ ăn không? Ta mấy ngày nay không có gì vào bụng, đói quá.”

Mạnh Đường đang khóc thì bị ta làm cho giật mình, nước mũi chảy dài ra, trên mặt hiện lên vẻ ngượng ngùng hiếm thấy.

Ta còn chưa kịp nói gì, nàng đã nấc lên một cái.

Âm thanh khá lớn.

Điều đáng sợ nhất là không gian bỗng chốc yên tĩnh.

Mạnh Đường run rẩy lấy trong người ra hai chiếc bánh bao, mặt đỏ bừng.

Ta muốn cười, liền lấy bánh bao ăn ngấu nghiến.

Còn lại một chiếc, ta do dự một lúc, sau đó lén lút cất vào trong người.

Cứ như vậy, ta lại tiếp tục đi theo sau nàng.

Cho đến khi phát hiện ra nàng cùng đường với mình, ta mới hoàn toàn yên tâm.

Ta vội vàng quay về báo cáo kết quả cho Thánh thượng, chỉ có thể tiễn nàng đến ngoài thành.

Lúc đó ta nghĩ, kinh thành nhỏ bé như vậy, chuyện gì cũng đều nắm trong tay ta, nhất định sẽ gặp lại nàng.

Nhưng ta không ngờ bất ngờ lại đến nhanh như vậy.

Hôm đó, sau khi tan việc trở về, vừa bước vào cửa ta đã nhìn thấy nàng.

Nàng mặc một bộ y phục màu xanh lá, chỉ cần đứng đó thôi cũng đã khiến người khác phải trầm trồ.

Ta cảm giác như mình ngừng thở.

Lúc này, ta đột nhiên nhớ tới lời dạy bảo của bạn ta.

“Nam nhi phải chững chạc một chút, bây giờ các cô nương đều thích kiểu này~”

Ta giữ vẻ mặt như thường, thản nhiên đi qua người nàng.

Ừm, không bị lộ đâu.

Ta bắt đầu tạo ra cơ hội để “tình cờ" gặp nàng.

Nhưng trời không theo ý người, ta vẫn không thể gặp được nàng.

Rất nhanh sau đó, ta đã nhận ra nàng đang trốn tránh ta.

Ngay cả món quà ta tặng, nàng cũng rất ít khi lấy ra dùng.

Trong lòng ta vô cùng buồn bực, đến ngày sinh nhật, ta đã kéo bạn ta đi uống rượu giải sầu.

“Ký Bạch, không phải huynh nói đệ, đệ chính là quá nghiêm túc rồi, người ta là con gái, chắc chắn sẽ cảm thấy ngại ngùng.”

Là vậy sao?

“Đúng vậy, có một số cô nương không hiểu được ý tứ của đàn ông, họ thích kiểu trực tiếp hơn.”

“Huynh đệ với nhau bao nhiêu năm, ta lừa ngươi bao giờ chưa? Nói thật, ta rất có kinh nghiệm trong chuyện này, ở Di Hồng viện ta có đến 108 cô người tình, ngươi cứ nghe lời ta là đúng.”

"..."

Ta trở về Thẩm phủ, trên đường đi lại gặp được Mạnh Đường.

Nàng mặc một bộ váy đỏ rực, đeo đôi khuyên tai san hô mà ta tặng, nụ cười khiến người khác mê muội.

Ta nghĩ, trên đời này ta sẽ không bao giờ yêu ai khác ngoài nàng.

Lúc này, ta đột nhiên hiểu ra, thì ra nàng đang "dục tình cố túng".

Trong lòng ta bỗng chốc bùng lên ngọn lửa.

chế.t tiệt, không giữ được bình tĩnh nữa rồi.

Ta ôm chầm lấy nàng, hôn xuống.

Đúng như ta mong đợi, nàng đã nhiệt tình đáp lại ta.

Mọi chuyện sau đó đều rất thuận lợi.

Tuy rằng ở giữa cũng có chút trắc trở.

Nhưng nhìn chung, ta rất hài lòng về kết quả.

Đương nhiên, bây giờ nàng vẫn chưa biết chuyện này.

Anan

Ta vẫn luôn giấu nàng.

Thôi không sao, không biết cũng tốt.

Bây giờ nàng đang mang thai, đại phu nói không được để nàng tức giận.

Đợi sau khi con chúng ta chào đời, ta sẽ kể cho bọn chúng nghe xem cha mẹ chúng quen nhau như thế nào.

Dù sao thì cũng đã là vợ chồng rồi, chuyện gì cũng có thể nói với nhau.

(Đã hoàn)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...