Màn Kịch Đến Lúc [...] – Chương 18

Mục Diễn vừa rời đi, tôi lập tức nắm lấy mặt Văn Yến Sinh, nghiến răng hỏi: “Anh thích tôi từ bao giờ hả?”

Anh ta giả vờ suy nghĩ một lúc lâu rồi đáp: “Không nhớ nữa.”

Tôi véo tai anh ta, nửa trêu nửa tức: “Già rồi nên lú lẫn đúng không, chú à?”

Chỉ cần nghe hai chữ “chú à” là Văn Yến Sinh như chó Pavlov lập tức sa sầm mặt, chuẩn bị nổi bão.

Tôi vội vàng dỗ dành: “Không gọi nữa, không gọi nữa, đừng giận mà.”

Anh ta nghiến răng: “Không gọi cũng được… nhưng tối nay, lúc trên giường…”

Tôi hoảng quá vội bịt miệng anh ta lại.

Ngày anh ta hoàn toàn hồi phục, dắt tay tôi đi ra vườn hoa.

Anh vừa vung vẩy cái xẻng nhỏ, vừa dịu dàng nói: “Em còn nhớ lọ điều ước năm đó không?”

Tôi lắc đầu: “Không nhớ.”

Anh ta hí hoáy đào đất, dù chân đã lành, tôi vẫn đứng một bên nhìn đầy lo lắng.

Lớp đất cũ được xới lên, một chiếc lọ thuỷ tinh nhỏ cũ kỹ hiện ra.

Văn Yến Sinh nhặt lên, dùng khăn tay lau sạch, rồi đưa cho tôi.

“Xem đi.”

Tôi hồi hộp đón lấy, anh vẫn đứng bên phụ hoạ: “Anh nhớ hồi đó em chỉ cao từng này, lúc nào cũng đứng cuối, chẳng nói chẳng rằng. Anh còn tưởng em là một cô bé xinh đẹp bị câm…”

Tờ giấy cuộn bên trong, nét chữ nguệch ngoạc viết:

[Tôi hy vọng sẽ được nhìn thấy.]

Từng giọt nước mắt lăn dài từ khoé mắt, tôi lau đi rồi lại lau, dường như không thể lau khô nổi.

Văn Yến Sinh hơi hoảng, vội hỏi tôi làm sao vậy.

Tôi lao vào lòng anh, nghẹn ngào nói:

“Hoá ra, em luôn luôn được nhìn thấy.”

(Hết)

25. Văn Yến Sinh

Tôi có vai vế cao.

Mấy người hơn tôi hai ba chục tuổi thì gọi tôi là “em trai”. Còn cái cậu họ Mục nhỏ hơn tôi ba tuổi lại gọi tôi là “chú”. Thật sự khá là buồn cười.

Từ khi có ký ức, tôi đã bị vây trong những lớp học liên tục: ngôn ngữ, tài chính, cưỡi ngựa.

Đến ăn uống, ngủ nghỉ cũng đều phải giữ nghiêm phép tắc.

Tôi bị tước đoạt hết thảy những quyền vui chơi như một đứa trẻ bình thường.

Phòng đọc sách có lò sưởi ấm áp, gia sư xếp hàng vào dạy.
Tôi đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn bọn trẻ ngoài kia chơi ném tuyết.

Ông già nhà tôi bảo: “Sinh ra đã có tất cả, thì phải học cách từ bỏ.”

Nên tôi luôn là một kẻ đứng ngoài mọi cuộc vui.

Cô bé nhà họ Mục cũng vậy, lúc nào cũng đứng ở góc khuất, chơi cả ngày cũng chẳng ai ngoảnh lại nói với cô bé lấy một câu.

Và rồi, tôi lại trở thành người đứng ngoài mà quan sát.

Quan sát đôi tay nhỏ nhắn nắm chặt vạt áo, biểu cảm uất ức nhưng vẫn nhẫn nhịn.

Đón Gia Tĩnh ở cổng trường, giữa một đám học sinh mặc đồng phục chen chúc, tôi luôn nhận ra cô ấy đầu tiên.

Nhìn cô lớn dần, đến mười bảy tuổi thì xinh xắn dịu dàng, ngoan ngoãn chào hỏi tôi.
Tim tôi lệch nhịp một chút.

Tôi không lừa cô ấy đâu. Thật sự tôi cũng chẳng rõ mình bắt đầu thích cô ấy từ lúc nào.

Đó là một quá trình chậm rãi, từng chút một.

Hôm đó trời mưa phùn nặng hạt, tôi về nhà thì không thấy Gia Tĩnh đâu. Tài xế nói cô bé có sinh nhật bạn, hôm nay không đi học thêm.

Thế còn con bé kia thì sao? Không biết có mang theo ô không?

Tôi ngồi rất lâu, rồi chợt nhớ ra muốn ra ngoài mua bao thuốc.

Trong ngõ, một chiếc ô bị giẫm nát, cùng với tiếng khóc nức nở.

Tôi xuống xe, rút cây gậy đánh golf từ ghế sau.

Từng cú một, cho đến khi hắn không còn sức chống cự, mà tôi vẫn không thể dừng lại.

Cho đến khi nghe thấy tiếng khóc của cô bé.

Tôi định tiến lại gần, nhưng cô lại sợ hãi đến mức run rẩy.

Cuối cùng tôi gọi cho Mục Diễn.

Lão già nhà tôi vừa mới chống gậy đứng vững đã dùng hết sức đánh vào lưng tôi:

“Ngày thường ta dạy mày thế nào? Khắc kỷ phục lễ! Trước kia mày làm tốt biết bao, giờ định đem hết công sức của ta đổ xuống sông xuống biển à?

Cứu người là được rồi, đánh người thành ra như thế, mày đã cân nhắc thiệt hơn chưa? Đáng để chuốc thù à?”

Tôi nói: “Con không nhịn được.”

“Không nhịn được? Đó là chuyện nhà họ Mục! Liên quan gì đến mày? Mày còn không biết sai ở đâu à?”

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng ông: “Nếu quay lại lần nữa, con vẫn sẽ không nhịn được.”

Tay ông run lên, gậy rơi xuống đất.

Một lão già lăn lộn mấy chục năm, chỉ nhìn một cái là biết trong đầu tôi đang nghĩ gì.

Ông chửi ầm lên:
“Đồ súc sinh! Mày là thằng súc sinh! Mày bao nhiêu tuổi? Con bé đó mới có mười tám…”

Tôi bị ép đi nước ngoài, tiếp quản công việc ở chi nhánh.

Trước khi đi, tôi thường ngồi dưới lầu nhà cô ấy, nhìn chăm chăm vào khung cửa sổ lúc nào cũng đóng chặt.

Tôi gửi đến một bó hoa linh lan, hy vọng cô sẽ gặp được điều tốt lành.

Sau đó tôi bận bịu suốt, chỉ nghe nói cô dần hồi phục.

“Anh tới làm gì?”

Đó là cái cậu nhà họ Nghiêm mà từ nhỏ cô hay trộm nhìn. Tôi từng thấy hắn dưới lầu.

Cũng tốt. Nhìn cô có vẻ vui vẻ.

Nhưng Gia Tĩnh thì nhận được từng món quà một, cái nào cũng đúng sở thích.

Còn cô ấy, đến một bó linh lan yêu thích cũng không có.

Hắn ta chẳng hề quan tâm cô thích gì.

Tôi nghĩ, đã đến lúc quay về rồi.

Trước khi về, tôi dùng điện thoại của Gia Tĩnh gọi cho Thời Dực Niên:

“Là tôi, Văn Yến Sinh. Gia Tĩnh sắp về nước, không biết anh có thời gian tổ chức tiệc đón cô ấy không. À, cô ấy thích linh lan đấy.”

Lão già nói đúng, tôi vốn chẳng phải người tốt lành gì.

Hoàn

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Trọng Sinh – Đưa Lỗi Lầm Về Đúng Nơi

Trong tiệc mừng thi đậu đại học, thư trúng tuyển của thanh mai trúc mã được chính vị lãnh đạo lớn do cha anh ấy mời tới đích thân mở ra. Thế nhưng, không ai trong bọn họ biết rằng, khi đăng ký nguyện vọng đại học, con nhóc ngổ ngáo được cả nhóm cưng […]
0.0 11 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...