Mẹ Chồng Mang Về [...] – Chương 8

Từ đó sống buông thả, ngày nào cũng uống rượu đến say mèm.

Bực nhất là hắn cứ say rồi nằm gục trước cửa nhà bác hàng xóm!

Mỗi sáng mở cửa, bác lại phát hoảng.

Không chịu nổi nữa, bác gọi điện cho tôi kể khổ.

Khi tôi tới nơi thì đã có đông người tụ tập,

Vào nhà thì thấy bác giận đến đỏ mặt, tay run chỉ vào Lưu Phú,

Còn hắn – đã tỉnh rượu – lại ngồi bệt dưới đất, lườm tôi rồi nói:

【Lý Vân, cô chơi trò “ông – cháu” cũng ghê gớm đấy!】

Tôi sững người.

Một tiếng “ong” vang lên trong đầu, tôi lập tức nổi điên, đá cho hắn một phát:

【Đồ khốn! Mấy lời bẩn thỉu như thế mà cũng nói ra miệng, không biết nhục à?!

Tôi biết ơn bác ấy, coi bác như cha ruột. Chứ không phải ai cũng như anh – loại vong ân bội nghĩa!】

Tôi nói rồi vẫn chưa hả giận, lại đá thêm mấy cái nữa.

Lưu Phú nằm lăn ra đất, không phản kháng, chỉ cười như kẻ điên, khiến tôi rợn người.

Tối hôm đó, khi tôi vừa về tới nhà định đóng cửa thì Lưu Phú đột ngột xuất hiện,

Hắn bịt miệng tôi, đẩy vào trong rồi khóa cửa trái.

Hắn xô tôi lên ghế sofa, rút dao dí sát mặt, vung vẩy:

【Lý Vân, cô đáng chết!

Tôi thành ra như hôm nay tất cả đều do cô!

Tại sao lại ly hôn?

Tại sao người chết không phải là cô?!】

Tôi nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh:

【Tôi đã cảnh báo về con chó đó không bình thường, cũng nói rõ màu da đứa bé có vấn đề.

Anh không tin thì sao đổ hết lên đầu tôi được?】

Lưu Phú nhướng mày, gật đầu nhẹ, rồi dùng sống dao gõ nhẹ lên má tôi.

Cảm giác lạnh băng khiến toàn thân tôi dựng tóc gáy.

Đặc biệt là nụ cười nham hiểm trên mặt hắn:

【Không cần cô nhắc, con tiện nhân Vương Thúy tôi cũng sẽ không tha. Tôi sẽ lần lượt tiễn cả hai xuống gặp mẹ tôi!】

Vừa dứt lời, Lưu Phú siết chặt tay bịt miệng tôi, giơ cao con dao, hét lớn:

【Đi chết đi!】

Tôi cứng đờ cả người, nhắm chặt mắt lại.

Nhưng vài giây trôi qua, thứ tôi chờ không phải là đau đớn, mà là tiếng quát lớn:

【Đứng yên!】

Mở mắt ra, cảnh sát đã khống chế Lưu Phú, đè chặt hắn xuống đất.

Khuôn mặt hắn vẫn còn đầy sát khí, gầm lên:

【Lý Vân, cô dám gài bẫy tôi!】

Tôi đứng dậy chỉnh lại quần áo, bật cười:

【Tôi chỉ là sợ anh trả thù nên giao hết bằng chứng cho cảnh sát và xin được bảo vệ.

Nếu anh không làm điều ác thì đã chẳng tự chui đầu vào rọ.

Hại người hại mình, từ đầu đến cuối đều do các người tự chuốc lấy!】

Cảnh sát lập tức bắt giữ Lưu Phú theo đúng quy định.

Khi rời đi, họ còn thông báo: Vương Thúy và người đàn ông da đen đã biến mất không dấu vết.

Tôi ngẩn người, nhớ lại lần giao tiếp trước kia với người đàn ông đó – khi nhắc đến Vương Thúy, ánh mắt anh ta ngập tràn căm hận.

Nghĩ lại, tôi thấy số phận Vương Thúy có lẽ cũng chẳng khá khẩm gì.

Vài tháng sau, Lưu Phú bị tuyên án tù chung thân.

Lúc tòa tuyên án, hắn còn điên cuồng vùng vẫy, mồm gào thét đòi giết tôi.

Tôi chỉ ngồi yên lạnh lùng nhìn hắn phát điên.

Mọi chuyện kết thúc, tôi cầm bản án đến viếng mộ bố mẹ.

Trước nấm đất đơn sơ, tôi giáng mạnh một bạt tai lên má mình.

【Bố mẹ ơi, con xin lỗi…

Lúc đó con mù quáng tin lời Lưu Phú, vì muốn tiết kiệm tiền mà đã hủy bỏ đất chôn của bố mẹ.

Con bất hiếu. Nhưng nay kẻ thù đã đền tội, con mới dám đến gặp bố mẹ.】

Tôi ngồi bên mộ rất lâu, rồi lập tức liên hệ mua lại phần đất nghĩa trang.

Vào một sáng đẹp trời, tôi hoàn thành việc cải táng và đưa bố mẹ về nơi an nghỉ mới.

Tôi từng muốn đón bác hàng xóm về ở cùng để chăm sóc, nhưng bác không đồng ý.

Bác bảo tôi còn trẻ thì hãy đi làm, đi xa, sống cuộc đời của riêng mình.

Vậy là tôi cùng chị gái hàng xóm bắt đầu hành trình khởi nghiệp.

Vài năm sau, chuỗi cửa hàng của chúng tôi mở rộng sang tận nước Đức.

Đối tác đưa chúng tôi đi thăm quan nhiều nơi, trải nghiệm văn hóa địa phương.

Khi ngang qua khu đèn đỏ, tôi vô tình ngẩng đầu bắt gặp một gương mặt quen thuộc – Vương Thúy!

Cô ta ăn mặc hở hang, ngồi sau ô cửa nhỏ, ánh mắt chạm phải tôi thì lập tức lảng tránh.

Dường như… cô ta không nhận ra tôi.

Tối đó, trong buổi tiệc rượu sang trọng, tiếng ly chạm nhau vang lên không ngớt.

Tôi nâng ly cao, kính chính mình –

Quá khứ không thể sửa, nhưng tương lai còn có thể viết lại!

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...