Mẹ Kế Và Chị [...] – Chương 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm giờ sáng, bốn người chúng tôi lên xe về nhà.

Trên xe, hai mẹ con họ Trương nhìn tôi với ánh mắt sợ hãi, sau khi nghe Trương Tú An kể lại, bố tôi có chút ngơ ngác.

“Đồng chí Tiểu Vương, lần sau đừng quá bốc đồng nhé.” Bố tôi muốn mắng tôi nhưng không thể.

Có lẽ lần trở lại này bố vẫn còn mang ảo tưởng rằng ông bà nội sẽ đối xử tốt với bố, và rằng đứa con mỗi tháng vẫn gửi tiền cho họ sẽ nhận được một chút tôn trọng.

Có lẽ phải mất một thời gian bố mới chấp nhận rằng ông bà nội không thực sự yêu bố nhiều như bố nghĩ.

Đây là kỳ nghỉ đông cuối cùng của tôi ở trường cấp 3. Thời gian rất ngắn ngủi và chúng tôi đã bước vào giai đoạn ôn tập căng thẳng.

Điểm số của tôi luôn đứng trong top ba, lớp tôi học thuộc loại nâng cao, Trương Vân đã vất vả rất nhiều khi mới đến đây và xếp bét lớp. Mặc dù bây giờ cô ấy đã nâng lên cấp độ trung bình nhưng thứ hạng vẫn còn rất thấp.

Chu Hạo thi học kỳ thi rất tốt, về cơ bản là ổn định.

Cậu ấy cũng kể cho chúng tôi một bí mật rằng cái tên quấy rối Trương Vân đã bị huấn luyện viên đuổi khỏi đội thể thao vì vi phạm nội quy và kỷ luật, sau đó bị đình chỉ học.

Trương Tú An chăm sóc tôi và Trương Vân rất tốt. Cuối tuần dì ấy đều đến giặt quần áo cho chúng tôi và dặn chúng tôi hãy nghỉ ngơi thật tốt.

Vì được ăn uống đầy đủ nên học kỳ này tôi đã tăng cân rất nhiều.

Thời gian trôi qua thật nhanh, kỳ thi tuyển sinh đại học chỉ trong chớp mắt đã kết thúc.

Cả hai chúng tôi đều cố gắng, điểm của tôi được báo là 985, rất ổn định, Trương Vân cũng chen được vào nguyện vọng đầu.

Vào ngày lễ khai giảng đại học, bố tôi đi công tác nên Trương Tú An lo liệu mọi việc.

Khi ở quê bố tôi, một số lời nói vô tình của tôi đã khiến Trương Tú An rất để ý. Khoảng thời gian sau đó, dì ấy cũng cố gắng thay đổi để trở nên mạnh mẽ hơn.

Ít nhất khi dì ấy bị ai đó đụng trúng khi đang đi dạo trong trung tâm thương mại, dì ấy không còn nuốt cơn tức giận bỏ chạy mà đã có thể nói: "Đi đứng nhìn đường một chút chứ."

...

Đó cũng là sự tiến bộ.

Sau bữa lễ khai giảng đại học, tôi có chút rảnh rỗi, đột nhiên muốn gặp mẹ.

Sau khi về nhà thay quần áo, đang định đi ra ngoài thì dì Trương ngăn tôi lại.

"Con làm bài thi rất tốt. Hãy viết điều này ra và đưa cho mẹ con xem." Dì ấy đưa cho tôi một gói giấy in hoa.

Như đoán được hôm nay tôi sẽ đến thăm mẹ, dì ấy nhét cho tôi một túi trái cây khác.

Tôi hít sâu một hơi, khó khăn nói: “Cám ơn dì.”

Tôi quay người bước đi, không quan tâm đến phản ứng của dì.

Thời tiết hôm nay có chút u ám.

Tôi đã nói chuyện rất nhiều với mẹ tôi ở nghĩa trang.

Thực sự, ký ức của tôi về mẹ đã mờ nhạt, nỗi buồn cũng dần phai.

"Mẹ ơi, con bây giờ... sống rất tốt. Mẹ à, không sao đâu, nhưng dường như con thấy mình dễ mềm lòng hơn trước thì phải.”

Tôi đốt tờ giấy viết dày đặc, mắt chớp chớp: "Nhưng có con ở đây, không ai phải chịu thiệt thòi.”

Lúc tôi chuẩn bị trở về thì trời bắt đầu mưa. Dự báo thời tiết lúc sáng nói trời nhiều mây, nên tôi không mang theo ô mà bây giờ lại chuyển thành mưa lớn.

Tôi nép vào mái hiên ở bến xe nhưng nó không thể bảo vệ tôi khỏi cơn mưa to.

Nửa người tôi ướt đẫm.

Tôi hy vọng ghế xe buýt sẽ không bị ướt, nếu không tôi sẽ không thể ngồi được.

"Ting... ting..."

Tiếng còi xe thu hút sự chú ý của tôi, đó là xe của gia đình tôi.

Trương Vân mở cửa xe và bật ô đi về phía tôi: "Tiểu Thu, lên xe nhanh lên!"

Tôi ngồi trong xe ướt sũng và họ mang cho tôi một chiếc khăn tắm.

“Không nghĩ tới bỗng nhiên trời mưa, đường xe buýt hay chạy bị ngập lụt nên phải thay đổi tuyến đường, không đi bến này.” Trương Tú An vừa lái xe vừa giải thích.

Tôi gật đầu và nói cảm ơn vì họ đã vất vả đến đón tôi.

Về đến nhà, cả ba chúng tôi đều ướt sũng, đang lau khô thì bố tôi trở về nhà.

Quần áo của bố cũng ướt nhưng lại cố gắng để hai hộp quà không bị dính nước mưa.

"Bố về rồi, bố về rồi. Mọi người đi đâu mới về thế?" Bố tôi lẩm bẩm trong khi thay giày, rồi đưa quà cho tôi và Trương Vân.

“Bố không có tới tham dự lễ khai giảng, quà này dành cho các con. Mở ra xem đi!”

Tôi lau tóc rồi từ từ mở gói quà ra, bên trong là một cây bút.

Đây là nhãn hiệu cây bút kỷ vật mà mẹ đã để lại ngày ấy. Bây giờ loại bút này đã ngừng sản xuất, bố mua được cây này hẳn giá rất cao.

"Cảm ơn chú." Trương Vân được một chiếc vòng tay chế tác đẹp mắt rất phù hợp với cô ấy.

Tôi chạm vào cây bút, mắt tôi bắt đầu ươn ướt, nước mắt hòa lẫn với nước mưa đang từ tóc rơi xuống.

"Cảm ơn bố."

_HẾT_ 

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Muôn Hoa Không Ngừng Nở

Sau khi trọng sinh, Giang Tịnh Nguyệt phát hiện mình quay trở lại năm 27 tuổi. Dưới gối có một trai một gái, chồng của cô là Phong Lâm Xuyên – người đàn ông giàu nhất thế giới, luôn đứng đầu bảng xếp hạng Forbes, được tạp chí Time bình chọn là “Người đàn ông […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...