1.
Lần ngưng tim thứ bảy xảy ra khi tôi đang đứng trong phòng thay đồ, ngón tay vừa chạm vào sợi dây chuyền Tiffany mới lấy ra từ chiếc hộp nhung. Sợi dây bạch kim lạnh băng lướt qua da thịt, viên kim cương phản chiếu ánh đèn trần quá đỗi chói lóa, khiến mắt tôi cay xè đau nhức.
Cơ thể bỗng nhiên co rút dữ dội, như thể bị một bàn tay vô hình bóp chặt rồi ném mạnh ra xa. Trái tim trong lồng n.g.ự.c bất ngờ ngừng đập, tiếng m.á.u cuộn chảy như sấm rền bên tai, rồi nhanh chóng lắng xuống, chìm vào một vùng biển c.h.ế.t chóc tĩnh lặng.
~ Hướng Dương ~
Cảm giác ngạt thở như thủy triều lạnh giá nhấn chìm mũi miệng tôi trong khoảnh khắc.
Mọi thứ xa hoa trước mắt — bóng dáng mờ mịt trong gương, giá treo đầy quần áo cao cấp theo mùa, dư hương của nước hoa đắt tiền trong không khí — tất cả bỗng trở nên méo mó như màn hình TV cũ nhiễu sóng, vang lên tiếng “xoẹt” rồi bắt đầu vỡ vụn, bong tróc, mất màu.
Cơn choáng váng quen thuộc như sóng dữ ập đến, đó là dấu hiệu cho thấy linh hồn sắp bị cưỡng chế kéo ra khỏi thân xác bằng m.á.u thịt này.
Lại sắp rời đi rồi… Trong đầu tôi chỉ kịp lướt qua suy nghĩ ấy, mang theo một chút mệt mỏi tê liệt. Ba ngày — lại đến cái giới hạn c.h.ế.t tiệt ấy.
Ngay khoảnh khắc ý thức sắp bị hoàn toàn rút khỏi thân thể, rơi vào không gian trung chuyển trắng xóa vô tận, một lực lượng kỳ lạ bỗng kéo mạnh linh hồn đang chìm xuống của tôi lại. Như con diều bị đứt dây đột nhiên được nối lại.
Cảm giác rơi xuống đột ngột dừng lại. Trái tim trong lồng n.g.ự.c khẽ đập trở lại — yếu ớt, rõ ràng và đầy miễn cưỡng — rồi lại thêm một nhịp nữa. Máu bắt đầu từ từ lưu thông trở lại, đầu ngón tay lạnh buốt dần khôi phục chút cảm giác mơ hồ.
Những mảnh màu từng bị lột khỏi tầm nhìn như bị bàn tay vô hình mạnh mẽ ấn trả về chỗ cũ. Cảnh tượng xa hoa trong phòng thay đồ ngưng đọng trở lại, rõ nét đến mức tôi có thể nhìn thấy cả hoa văn tinh tế trên chiếc hộp nhung. Trong gương, gương mặt kia — gương mặt thuộc về tôi, nữ tổng tài trẻ tuổi mới nổi của Tập đoàn Vân Đỉnh — trắng bệch không còn chút máu, ánh mắt trống rỗng, mang theo vẻ bàng hoàng sau một phen thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
Tôi vô thức giơ tay lên, ngón tay chạm vào mặt gương trơn lạnh. Có hơi ấm — dưới đầu ngón tay, từ mặt gương truyền đến nhiệt độ yếu ớt, thuộc về sinh mệnh,dấu hiệu của sự sống.
2.
Lần này… thật sự không bị kéo đi sao?
Tôi siết chặt nắm đấm, móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau nhói ấy trong khoảnh khắc lại mang đến một sự xác nhận vui sướng tột độ. Tôi thở dốc từng hơi, không khí lạnh lẽo tràn vào phổi mang theo cảm giác bỏng rát chân thật. Ba ngày! Tròn ba ngày! Sợi dây vô hình giữa tôi và người đàn ông ấy — sợi dây đếm ngược ấy — lần đầu tiên không dừng lại vào thời điểm giao hẹn.
Sự chấn động mãnh liệt cùng cơn vui mừng đến mức gần như kiệt sức xâm chiếm toàn thân, khiến tôi suýt nữa đứng không vững, buộc phải vịn vào mép gương lạnh băng. Khuôn mặt phản chiếu trong gương, ánh mắt phức tạp tựa mặt biển sau cơn bão — chấn động, vui sướng, khó tin, và xen lẫn một chút nỗi sợ sâu kín không dám chạm tới — sợ rằng tất cả chỉ là một ảo giác quá mức chân thật.
Tôi đã trở thành Lâm Vi — người phụ nữ sắt đá của Tập đoàn Vân Đỉnh, nổi danh với sự quyết đoán, ánh mắt sắc bén và không nương tay. Còn người đàn ông ấy — Chu Tự — chính là đối thủ mà lần này tôi bắt buộc phải dốc toàn lực để đánh bại.
Khu đất lõi phía Đông thành phố, nơi nóng bỏng như miếng bánh thơm lừng tỏa hương hấp dẫn, chính là ranh giới giữa chúng tôi. Vân Đỉnh và Hoán Vũ dưới trướng nhà họ Chu — hai đối thủ cuối cùng trong cuộc đấu này.
Trong thương trường, không có mặt nạ ấm áp tình cảm, chỉ có những ánh d.a.o trần trụi sắc lạnh.
Không khí ngập tràn hương thơm lạnh lẽo của tiền tài, lẫn trong đó là dư vị mơ hồ của loại xì gà hảo hạng. Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo giữa mái vòm, soi tỏ từng góc nhỏ nhất của đại sảnh, lộng lẫy đến mức trở nên phi thực. Tiếng cười nói, váy áo lộng lẫy, ly rượu va chạm không ngừng — váy dạ hội và trang sức đắt tiền phản chiếu ánh đèn như ánh thép lạnh.
Đây là chiến trường vô thanh của giới tư bản.
Tôi cầm ly champagne gần như chưa uống ngụm nào, đầu ngón tay lạnh ngắt. Bộ váy nhung xanh đậm ôm sát, cắt may tinh tế, khiến nước da tôi trông càng trắng lạnh. Ánh mắt tôi xuyên qua đám đông xôn xao, chuẩn xác khóa chặt lấy bóng dáng quen thuộc ấy.
Chu Tự đang được một nhóm người vây quanh, đứng nghiêng người về phía tôi. Bộ vest xám đậm đặt may riêng càng tôn lên vóc dáng thẳng tắp. Dáng vẻ anh ta thoải mái, nhưng lại có một loại khí thế khiến người khác không thể xem thường.
Anh khẽ gật đầu, chăm chú lắng nghe lời người bên cạnh, khóe môi cong lên nụ cười nhàn nhạt vừa đủ — nụ cười đó tôi đã thấy vô số lần, trong những thân phận khác nhau, ở những thế giới khác nhau.
Kiếp đầu tiên, tôi là cán sự lớp cấp ba của anh, anh dịu dàng khích lệ tôi.
Kiếp thứ hai, tôi là tiếp viên hàng không mới vào nghề, anh giữ khoảng cách lịch sự.
Kiếp thứ ba, tôi là nữ cảnh sát chặn xe anh, ánh mắt anh nhìn tôi mang theo một tia tò mò có phần hứng thú...
Mỗi lần, tôi đều cố gắng tìm kiếm trong đôi mắt sâu thẳm ấy chút cảm xúc quen thuộc, thứ vượt qua ranh giới thân phận hiện tại, thứ thuộc về “con mèo nhỏ năm xưa”. Nhưng lần nào cũng uổng công. Anh nhìn tôi luôn như thể đang nhìn một linh hồn hoàn toàn mới lạ.
Một nỗi xót xa khó tả bỗng trào dâng nơi cổ họng, khiến tay tôi suýt nữa không giữ nổi ly rượu.
Chín mươi tám lần rồi.
Tôi giống như một diễn viên tận tụy đến tuyệt vọng trong một vở kịch không hồi kết, không ngừng thay mặt nạ, đóng vai muôn hình vạn trạng, chỉ để được gần anh, để thắp lên ngọn lửa tên gọi “tình yêu” trong mắt anh. Mỗi lần, khi ngọn lửa ấy vừa ổn định, vừa đủ ấm áp để sưởi ấm tôi, thì lại bị bàn tay số phận lạnh lùng bóp tắt.
“Lâm tổng?” Một giọng nói thăm dò vang lên bên tai tôi.
Tôi giật mình bừng tỉnh, kìm nén những cảm xúc đang cuộn trào nơi đáy mắt, trong nháy mắt đeo lên chiếc mặt nạ của nữ tổng tài Vân Đỉnh, môi cong lên một nụ cười hoàn hảo không chê vào đâu được, xoay người ứng đối.
Chào hỏi, cụng ly, thảo luận về những đề tài tài chính vô thưởng vô phạt hay xu hướng thời trang gần đây.
Nụ cười của tôi hoàn mỹ, lời đáp lễ độ, nhưng suy nghĩ thì như một cỗ máy tinh vi đang vận hành tốc độ cao, tính toán thời điểm và góc độ tiếp cận Chu Tự chuẩn xác nhất.
Cuối cùng, cơ hội chợt xuất hiện.
Những người vây quanh anh tản ra một chút.
Chính là lúc này.
Tôi hít sâu một hơi, hương thơm hỗn hợp đặc trưng của đại sảnh tiệc lạnh lẽo tràn vào lồng ngực. Tôi điều chỉnh lại biểu cảm, bước đi thản nhiên nhưng đầy quyết đoán trong đôi giày cao gót sắc bén có thể lấy mạng người, xuyên qua đại sảnh đan xen ánh sáng, từng bước tiến về phía bóng lưng quen thuộc mà xa xăm kia.
“Chu tổng.” Giọng tôi vang lên, không cao không thấp, mang theo một sự lạnh nhạt đã được tính toán kỹ lưỡng — không quá thân thiết, nhưng đủ để khiến người ta phải chú ý.
Chu Tự nghe tiếng, xoay người lại nhìn tôi.
Bình luận