Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
19.
“Mỗi một lần…” Giọng của Chu Tự cuối cùng cũng khản đặc hẳn, mang theo nỗi đau như bị nghiền nát, “Anh đều đã thử rồi… như một kẻ điên… ôm chặt lấy cơ thể của ‘em’ không buông… gọi xe cấp cứu… tìm bác sĩ giỏi nhất… dùng hết tất cả những cách anh có thể nghĩ đến… Nhưng kết quả… vẫn y như vậy.”
Anh bất chợt ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ rực đáng sợ, đôi mắt sâu thẳm giờ đây như dã thú bị thương, khóa chặt lấy tôi, cuộn trào một nỗi đau đặc quánh không thể hóa giải, nỗi không cam lòng và một sự bi thương gần như tuyệt vọng:
“Anh không giữ được! Lâm Vi! Anh không giữ nổi em!”
“Mỗi lần! Mỗi lần anh dốc hết toàn lực! Cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn em… ‘chết’ trong vòng tay anh! Rồi… biến thành một… cái xác lạnh lẽo, xa lạ!”
“Cái cảm giác đó… còn đau hơn ‘đứt dây’ gấp vạn lần!”
Giọng anh không lớn, nhưng mang theo một sức công phá như xé nát linh hồn, từng chữ như búa nặng bọc băng nhọn, đập mạnh vào mọi bức tường nhận thức trong tôi, phá nát không sót mảnh nào!
Thì ra…
Thì ra mỗi lần tôi “ra đi”, trong mắt anh, đều là một cái c.h.ế.t thật sự!
Thì ra điều anh phải gánh chịu, không chỉ là nỗi đau linh hồn bị xé rách khi “đứt dây”, mà còn là sự bất lực như bị lăng trì, khi tận mắt nhìn người mình yêu c.h.ế.t đi trong vòng tay mình — hết lần này đến lần khác!
Thì ra ánh nhìn trầm mặc của anh, sự buông tay tưởng như thờ ơ ấy, không phải vì anh không yêu, không phải vì anh không để tâm — mà chính là vì yêu quá sâu, đau quá nhiều, nên sau vô số lần giãy giụa trong tuyệt vọng, anh buộc phải học cách chấp nhận một điều tàn nhẫn: Chấp nhận em chỉ có thể ở lại ba ngày, chấp nhận sau ba ngày sẽ là một cái c.h.ế.t định sẵn, không cách nào ngăn cản được!
Một cú sốc quá lớn, cùng sự ân hận muộn màng như sóng dữ dâng trào nhấn chìm tôi. Tôi luôn cho rằng mình là người đau đớn nhất, người phải chịu đựng sự xé rách linh hồn sau mỗi lần chia ly. Nhưng chưa từng nghĩ tới — sau mỗi lần tôi “chết đi”, người ở lại mới là người phải gánh chịu một bản án lăng trì dài dằng dặc, không hy vọng, không lối thoát!
“Chu Tự…” Giọng tôi run đến méo mó, nước mắt lại tuôn trào như vỡ đê. Nhưng lần này, đó là vì anh — là nỗi đau cho anh, là lời xin lỗi muộn màng từ tận đáy lòng. Tôi bất chợt vươn tay ra, không còn là nắm giữ, mà là ôm chặt lấy cánh tay anh đang chống lên ghế sofa bằng tất cả sức lực, như muốn dùng hơi ấm từ chính mình xoa dịu linh hồn anh đã đầy thương tích. “Xin lỗi… xin lỗi… em không biết… em thật sự không hề biết…”
Tôi lặp đi lặp lại trong nghẹn ngào, nói năng lộn xộn, khóc không thành tiếng. Thì ra cuộc truy đuổi của tôi, 99 kiếp luân hồi ấy, không chỉ là vì bản thân mình, mà còn là 99 lần cào xé tim anh, khắc xuống những vết thương sâu đến tận xương!
Chu Tự để mặc tôi ôm lấy cánh tay anh, cơ thể vẫn cứng đờ như tảng đá lạnh. Anh hơi nghiêng đầu, né tránh ánh mắt đẫm nước của tôi, đường viền quai hàm căng chặt đến gần như muốn nứt ra, như đang kìm nén thứ gì đó dữ dội. Ánh sáng buổi sớm ngoài cửa sổ dần dần rực rỡ hơn, những tia sáng vàng óng như dung nham chảy len lỏi vào căn phòng u tối, chiếu sáng rõ ràng bóng tối đặc quánh và mệt mỏi hằn sâu nơi đáy mắt anh.
“Về sau… anh đã biết rồi.” Giọng anh lại vang lên, trầm thấp, khàn đục, nhưng lần này lại mang theo một sự bình thản tê dại sau khi đã trải qua tận cùng của tuyệt vọng. “Biết ba ngày… là giới hạn. Biết dù anh có làm gì đi nữa… cũng không thể giữ được ‘cô ấy’.”
Anh khựng lại một chút, yết hầu trượt lên xuống một cách khó nhọc: “Anh cũng biết rồi… ‘cô ấy’… sẽ trở lại. Với một thân phận mới… một cái tên mới… mang theo ánh mắt quen thuộc ấy… lại một lần nữa xuất hiện trước mặt anh.”
20.
Anh chậm rãi, vô cùng chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt một lần nữa dừng trên gương mặt tôi. Ánh nhìn ấy phức tạp đến mức khiến người ta đau lòng — có nỗi đau bị chôn giấu sâu tận đáy mắt, có sự mệt mỏi của kẻ đã thấu hiểu mọi điều, có mong chờ dè dặt, và cả một tia... gần như là sự cầu xin đầy thấp thỏm?
“Vì vậy… anh chỉ có thể đợi.” Giọng anh nhẹ như tiếng thở dài, nhưng lại nặng tựa ngàn cân, “Như một kẻ ngốc đứng chờ ở ‘điểm hồi sinh’... đợi cô ấy một lần nữa ‘xuất hiện’... đợi lần tiếp theo... ba ngày ngắn ngủi... được ‘sống’.”
“Sau đó… lại nhìn cô ấy… ‘chết’ một lần nữa.”
“Chu Tự…” Tôi không thể kìm nén thêm được nữa, lao mạnh vào vòng tay anh, hai cánh tay ôm chặt lấy thân thể đang cứng đờ ấy, vùi mặt thật sâu vào hõm cổ mang hương quen thuộc của anh, òa khóc nức nở. Tất cả tủi thân, tất cả sợ hãi, tất cả sự mệt mỏi của cuộc truy đuổi, trong khoảnh khắc này, đều bị nhấn chìm bởi một cảm xúc to lớn hơn, nặng nề hơn — mang tên “đau lòng” và “tội lỗi”. Tôi khóc đến xé tim gan, như thể muốn khóc cả nỗi đau của anh ra ngoài.
Cơ thể Chu Tự cứng lại trong khoảnh khắc tôi lao vào lòng anh, rồi lớp vỏ ngoài căng cứng như sắt thép ấy, cuối cùng cũng xuất hiện một vết rạn. Anh từ từ giơ tay lên, chần chừ, dè dặt, rồi cuối cùng cũng vòng tay lại ôm chặt lấy tôi — cái ôm mạnh mẽ đến mức như muốn hòa tan tôi vào xương m.á.u của anh, không bao giờ tách rời nữa.
~ Hướng Dương ~
Anh cúi đầu xuống, cằm tựa vào đỉnh đầu mềm mại của tôi, hít sâu một hơi. Trong hơi thở ấy có mùi hương quen thuộc từ tóc tôi, có vị mặn chát của nước mắt thấm ướt chiếc áo sơ mi. Một cảm giác chân thực, nặng trĩu, của việc tìm lại được điều tưởng chừng đã mất mãi mãi, rốt cuộc đã chậm rãi mà vững chắc đè nén lên nỗi sợ và tuyệt vọng đã tích tụ suốt 99 kiếp nơi tim anh.
Anh ôm lấy tôi, như ôm một giấc mơ mong manh vừa được tìm lại. Bên ngoài, mặt trời rốt cuộc cũng đã nhô hẳn lên khỏi đường chân trời, ánh sáng vàng rực rỡ không chút do dự tràn vào, bao phủ toàn bộ căn hộ tầng cao trong một sắc vàng ấm áp, chói lóa. Ánh nắng ấy xé tan màn đêm kéo dài, cũng xua đi tia trống rỗng cuối cùng trong sâu thẳm linh hồn mỗi người.
Ánh nắng vàng chảy tràn trên nền gỗ cao cấp bóng loáng, tràn qua chiếc vòng cổ da màu đen — thứ tượng trưng cho sự quy thuộc cuối cùng — nằm yên tĩnh trên tấm thảm mềm. Miếng kim loại lạnh lẽo khắc dòng chữ 【MINE】, dưới ánh sáng, lấp lánh ánh sáng ấm áp đầy kiên định. Ẩn bên trong lớp lót mềm mại, móng vuốt mèo nhỏ xíu kia vẫn nằm lặng lẽ — như một giọt hổ phách ấm áp lưu giữ quá khứ một cách trọn vẹn.
Thời gian, tại khoảnh khắc này, như thể mới bắt đầu thực sự trôi đi.
Mang theo hơi ấm của ánh mặt trời, và tiếng tim đập mạnh mẽ, hòa nhịp của hai trái tim đã vượt muôn trùng kiếp nạn, cuối cùng cũng về bên nhau.
Vĩnh hằng, giờ đây không còn là điều xa xỉ không thể chạm tới.
Nó bắt đầu từ buổi sáng hôm nay — buổi sáng tràn đầy ánh sáng rực rỡ ấy.
Bắt đầu từ hơi ấm chân thật nơi vòng tay này.
Bắt đầu từ tiếng tim đập vững vàng của hai con người, sẽ không bao giờ bỏ lỡ nhau nữa.
[HOÀN]
Bình luận