Mèo Nhỏ Dùng 99 [...] – Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3. 

Khi ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt tôi, thời gian như bị một lực lượng vô hình kéo căng ra trong khoảnh khắc. Nụ cười lịch thiệp, ấm áp mà xa cách vốn luôn hiện hữu trong đôi mắt anh, trong tích tắc ấy — ngắn ngủi đến mức gần như không thể nhận ra — bỗng lay động, như mặt hồ phẳng lặng bị ném vào một hòn đá nhỏ, dấy lên một gợn sóng mờ nhạt. Gợn sóng đó tan biến rất nhanh, nhanh đến mức tôi suýt tưởng đó chỉ là ảo giác do ánh đèn tạo thành.

“Lâm tổng?” Khóe môi Chu Tự cong lên thêm một chút, anh đưa tay ra, “Ngưỡng mộ đã lâu. Mấy dự án gần đây của Vân Đỉnh ra tay quả thật ấn tượng.” Giọng anh trầm thấp dễ nghe, mang theo từ tính trời sinh.

Bàn tay anh rộng lớn, khô ráo và ấm áp. Khi anh ấy nắm lấy tay tôi, một sự ấm áp quen thuộc lập tức lan ra từ nơi tiếp xúc, thấm thẳng đến tận tim. Nhiệt độ ấy, vượt qua chín mươi tám lần sinh ly tử biệt, vẫn rõ ràng như cũ, mang theo sức mạnh phá tan mọi ảo  tưởng. Tim tôi khẽ run lên, đầu ngón tay gần như không kiềm được khẽ run. Tôi buộc mình phải ổn định lại suy nghĩ, nở một nụ cười vừa phải đầy tự tin — phong thái của một đối thủ trên thương trường: “Chu tổng quá khen rồi. Thật ra Hoán Vũ mới là ẩn giấu thực lực.”

Ánh mắt tôi thản nhiên đối diện với anh, “Nhất là mảnh đất phía Đông thành phố ấy, nước cờ của Chu tổng đúng là khiến người ta ấn tượng sâu sắc.”

“Ồ?” Lông mày Chu Tự khẽ nhướn, trong mắt hiện lên một tia dò xét, nhưng khóe môi vẫn giữ nụ cười. Anh chưa buông tay ngay, mà như vô thức để tay dừng lại trên mu bàn tay tôi thêm nửa giây. Cảm giác trong nửa giây đó mang theo một sự quen thuộc khó diễn tả thành lời.

“Lâm tổng xem ra cũng quyết tâm giành cho bằng được mảnh đất đó?” Anh hỏi.

“Đồ tốt mà, dốc toàn lực cũng đáng thôi, phải không?” Tôi rút tay về một cách kín đáo, nhưng hơi ấm còn sót lại trên đầu ngón tay lại khiến lòng tôi xao động khó tả. Tôi cầm lấy một ly rượu khác trên khay của phục vụ, đưa một ly cho anh, còn mình cũng nâng một ly, nhẹ nhàng cụng, “Thương trường mà, kỳ phùng địch thủ mới thú vị.”

Hai chiếc ly pha lê va vào nhau, phát ra một tiếng “keng” trong trẻo dễ chịu.

“Nói hay lắm.” Ánh mắt Chu Tự dừng lại trên gương mặt tôi, ánh nhìn ấy sâu thẳm và kiên định, như thể đang xuyên qua vẻ ngoài sắc sảo của nữ tổng tài này để tìm kiếm điều gì khác bên trong. “Kỳ phùng địch thủ… thật sự hiếm có.” Anh chậm rãi nhấp một ngụm champagne, nhưng ánh mắt vẫn chưa rời khỏi tôi, như đang cố giải mã một cuốn sách cổ khó hiểu.

Ánh mắt ấy mang theo một lực xuyên thấu kỳ lạ, khiến lớp vỏ bọc nữ tổng tài tôi tỉ mỉ xây dựng bắt đầu rạn nứt một cách mơ hồ. Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng trái tim mình đang điên cuồng đập loạn trong lồng ngực, như thể bị đếm ngược đến tận cùng.

Ba ngày. Chỉ có ba ngày.

Cơ hội cuối cùng, giống như thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Sáng hôm sau.

Văn phòng tổng tài tầng cao nhất của Tập đoàn Vân Đỉnh.

Ngoài cửa sổ là đường chân trời rực rỡ của thành phố phồn hoa. Tường kính cách âm tất cả huyên náo, bên trong chỉ còn tiếng điều hòa rì rầm và tiếng lật giấy xào xạc.

Hai bên bàn hội nghị dài, khí thế đối lập rõ rệt. Tôi ngồi ở vị trí chủ tọa, lưng thẳng như kiếm rút khỏi vỏ. Phía sau tôi là đội ngũ nòng cốt của Vân Đỉnh, ai nấy đều nghiêm túc, sắc mặt căng thẳng.

Đối diện là Chu Tự, ngồi ở đầu bàn bên kia, thần sắc điềm tĩnh. Đội tinh anh của Hoán Vũ đi cùng anh ta cũng toát ra khí thế không hề thua kém.

Không khí căng như dây đàn, mỗi lần hít thở đều mang theo khói s.ú.n.g vô hình.

Điều khoản, con số, phân chia trách nhiệm, lợi ích… từng từ ngữ nặng tựa ngàn cân, được mài giũa và tranh đấu không ngừng trong màn đấu khẩu gay gắt. Tư duy tôi xoay chuyển với tốc độ cực cao, từng quyết định đưa ra đều sắc sảo và chính xác như d.a.o mổ, cắt gọt từng chút quyền lợi. Ánh mắt tôi sắc bén quét qua từng người trong đội Hoán Vũ, cuối cùng dừng lại trên người Chu Tự.

Phần lớn thời gian anh chỉ lặng lẽ lắng nghe, chỉ lên tiếng vào thời điểm then chốt, giọng nói trầm ổn, quan điểm đanh thép. Thỉnh thoảng, ánh mắt anh lướt qua tôi — cái nhìn ấy phức tạp: có sự tán thưởng thuần túy, có sự hứng thú khi gặp kỳ phùng địch thủ, và thậm chí… có một tia dò xét khó phát hiện, như đang xác nhận điều gì đó.

Cuộc họp rơi vào sự bế tắc ngắn, hai bên giằng co mãi không xong về một điều khoản bồi thường cốt lõi. Tôi cầm tách cà phê bằng sứ trắng bên cạnh, nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng trượt xuống cổ họng.

Tôi đặt tách xuống, ánh mắt thẳng tắp nhìn vào Chu Tự, sẵn sàng khởi động đợt công kích tiếp theo.

 

4.

Đúng lúc ấy, Chu Tự bất ngờ giơ tay lên, ngăn lại một cấp dưới đang định phản bác. Anh hơi nghiêng người về phía trước, hai tay đan lại đặt trên mặt bàn hội nghị sáng bóng, ánh mắt sâu lắng khóa chặt lấy tôi.

“Lâm tổng,” giọng anh vang lên trong phòng họp tĩnh lặng, đặc biệt rõ ràng, mang theo một sức mạnh xuyên thấu kỳ lạ, “các điều khoản có thể đàm phán tiếp. Nhưng tôi rất tò mò về một chuyện.”

Trái tim tôi chợt lỡ một nhịp, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ: “Mời Chu tổng nói.”

~ Hướng Dương ~

Ánh mắt Chu Tự chậm rãi lướt qua gương mặt tôi, cuối cùng dừng lại nơi đôi mắt tôi — đôi mắt vì nhiều đêm thức trắng mà phủ dưới quầng mờ mờ, nhưng vẫn sắc sảo, sáng rực. Anh im lặng vài giây — vài giây dài đến mức nghẹt thở. Rồi, anh từ tốn lên tiếng, giọng nói không gợn sóng, nhưng mỗi chữ như tảng đá lớn rơi xuống mặt hồ phẳng lặng:

“Ánh mắt của cô… rất đặc biệt. Tập trung, sắc bén, thậm chí còn mang theo chút… cứng đầu liều lĩnh.” Anh ngừng lại một chút, như đang cân nhắc câu từ, nhưng ánh mắt lại càng sâu, như muốn xuyên qua đồng tử tôi để nhìn thẳng vào tận sâu linh hồn, “Ánh mắt đó khiến tôi nhớ tới rất nhiều năm trước… một con mèo trắng nhỏ mà tôi từng nuôi.”

“Cạch!”

Chiếc bút máy trong tay tôi rơi xuống bàn họp gỗ dày, phát ra một tiếng vang giòn chát chúa. Nó lăn hai vòng rồi dừng lại nơi mép bản hợp đồng đang mở rộng, đầu bút xanh thẫm loang ra một vệt mực không đều trên nền giấy trắng.

Thời gian như hoàn toàn ngừng trôi trong khoảnh khắc đó.

Tất cả ánh mắt trong phòng họp — mang theo kinh ngạc, nghi hoặc, khó hiểu — cùng lúc đổ dồn về phía tôi. Nhóm Vân Đỉnh sửng sốt nhìn vị tổng tài của họ, người luôn trấn định, dẫu núi sập trước mặt vẫn không đổi sắc. Nhân viên bên phía Hoán Vũ thì đưa mắt nhìn nhau, không hiểu vì sao nữ cường nhân nổi tiếng sắc sảo ấy lại thất thố chỉ vì một câu nói… về mèo

Không khí ngột ngạt đến c.h.ế.t lặng. Tiếng rì rầm của điều hòa trung tâm như bị phóng đại, tựa trống trận đập thẳng vào màng nhĩ tôi.

Con mèo đó! Anh ấy… nhắc đến con mèo đó!

Tim tôi như bị một bàn tay băng giá bóp chặt, đột ngột ngừng đập, rồi lại đập cuồng loạn không theo quy luật, đập mạnh đến nỗi như muốn phá toang lồng ngực. Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, thốc thẳng lên đỉnh đầu khiến da đầu tê dại, đầu ngón tay lạnh buốt mất cảm giác. Máu dường như dồn hết lên não, rồi trong chớp mắt lại rút sạch đi, để lại một khoảng trắng choáng váng.

Sắc m.á.u trên mặt tôi tan biến hoàn toàn, lớp trang điểm được chuẩn bị tỉ mỉ cũng không thể che giấu được vẻ nhợt nhạt và mong manh bất ngờ hiện ra. Môi tôi khẽ hé, nhưng không phát ra âm thanh nào. Trong đầu tôi vang lên tiếng ù ù điếc đặc, vô số hình ảnh và âm thanh hỗn loạn như đê vỡ tràn về —

【Lớp học cấp ba, ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi xuống bàn học ngập đầy bài kiểm tra. Tôi — người bạn cùng bàn học tệ nổi tiếng — đang vò đầu bứt tai nhìn chằm chằm vào một bài hình học.

Ngón tay thon dài của anh bất ngờ vươn qua, khẽ chỉ vào một bước sai lệch trên nháp, giọng nói mang theo nét trong trẻo của thiếu niên: “Đường phụ này vẽ sai rồi, đồ mèo ngốc.” 

Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt trong veo mang theo ý cười của anh. Khoảnh khắc ấy, tiếng ve ngoài cửa râm ran, nắng gắt chói chang, cả thế giới chỉ còn lại nhiệt độ từ đầu ngón tay anh và tiếng gọi cưng chiều kia: “Mèo ngốc.”】

【Một đêm mưa xối xả, ánh đèn cảnh sát chớp nháy chói mắt. Tôi mặc đồng phục cảnh sát ướt đẫm, dáng vẻ nhếch nhác nhưng kiên quyết dang tay chắn trước chiếc siêu xe bóng loáng: “Thưa ngài! Phía trước sạt lở đất, cấm lưu thông!” 

Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra gương mặt anh mang chút ngạc nhiên. Dưới màn mưa, tầm nhìn của anh nhòe đi, nhưng ánh mắt lại chăm chú nhìn vào đôi mắt tôi — trong ánh đèn chớp và màn mưa như ngọc lưu ly, ánh mắt ấy càng rực sáng và bướng bỉnh đến kỳ lạ. 

Như bị điều khiển bởi một sức mạnh nào đó, anh thốt lên: “Cô cảnh sát à, cô bị ướt thế này… nhà không chuẩn bị ô sao? Trông giống một con mèo hoang ướt sũng.” Mưa lạnh buốt, nhưng cán ô anh đưa ra lại mang theo nhiệt độ cháy bỏng.】

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...