Mèo Nhỏ Dùng 99 [...] – Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11.

Nét chữ là kiểu viết tay tiếng Anh, nét thanh nét đậm, mềm mại mà thanh nhã, lại mang theo một sự tuyên bố không thể chối cãi.

Đó là nét chữ đã in dấu trong tận cùng linh hồn tôi qua vô số lần luân hồi!

Mỗi lần xuyên hồn, mỗi lần đóng vai người khác, mỗi lần trong ba ngày ngắn ngủi được tắm trong sự dịu dàng anh trao cho, thì đến lúc đêm khuya mộng mị, linh hồn lại rơi vào hư không băng giá, tôi đều lặp đi lặp lại nét chữ này trong vô thức, như một dấu hiệu níu lấy hy vọng sống sót.

Là chủ nhân! Là anh! Thật sự là anh!

“Rầm ——!”

Tựa như sấm sét giáng xuống giữa đầu óc tôi, tất cả lập tức hóa trắng xóa.

Mọi cảm giác rời bỏ thân thể tôi, chỉ còn ánh mắt như bị đóng đinh vào chiếc bảng tên nhỏ bé, lạnh băng ấy.

Tất cả mảnh vụn ký ức tích lũy sau 98 kiếp luân hồi — từng lần gặp gỡ, ánh nhìn khác thường trong khoảnh khắc đầu tiên mà tôi đã cố tình lờ đi; từng lần chia xa, ánh mắt dường như vô tình mà thâm sâu khó lường; từng lần anh gọi tôi bằng những cái tên khác nhau, trong sự chiều chuộng hoặc trêu đùa lại thấp thoáng một tiếng thở dài đầy tiếc nuối khó nắm bắt —

Giây phút này, như có một bàn tay vô hình cứng rắn xâu chuỗi tất cả lại, biến thành một bức tranh chân thực đến tuyệt vọng!

Thì ra… không phải ảo giác. Không phải tôi tự tưởng tượng.

Anh luôn luôn biết!

Mỗi lần!

Mỗi lần tôi mang một gương mặt xa lạ, mang theo một câu chuyện được biên tập cẩn thận đến bên anh, ngốc nghếch mà nỗ lực tìm cách đánh thức tình yêu trong mắt anh, thì—

Anh vẫn luôn biết!

Biết rõ dưới lớp da thịt giả tạo ấy, là con mèo trắng nhỏ từng cuộn tròn trên đầu gối anh, được anh dùng đầu ngón tay khẽ khàng gãi cằm, lười nhác nằm phơi nắng trong vòng tay anh.

Cơn chấn động quá lớn, như cơn sóng dữ ngập trời nhấn chìm tôi hoàn toàn.

Tôi c.h.ế.t lặng tại chỗ, cơ thể không thể cử động, đến đầu ngón tay cũng mất cảm giác.

Chỉ còn trái tim đập loạn không kiểm soát, đau đớn nghẹt thở như bị ai đó bóp nghẹt.

Cổ họng như bị thiêu đốt bởi thanh sắt nung đỏ, muốn kêu cũng không thể phát ra âm thanh nào.

Tôi chỉ có thể trừng mắt nhìn, đôi mắt đã bị nước mắt rửa sạch, mờ mịt mà hoang mang, không thể tin nổi mà nhìn anh.

Nhìn người đàn ông mà tôi đã rượt đuổi qua chín mươi chín lần luân hồi,

nhìn chiếc vòng trong tay anh — bằng chứng lạnh lùng của tất cả ràng buộc đã qua.

Chu Tự lặng lẽ nhìn tôi.

Nhìn sự biến đổi từng khắc trên gương mặt tôi: kinh hoàng, bàng hoàng, đau đớn, run rẩy.

Ánh mắt anh sâu như giếng cổ, phản chiếu sự tàn tạ và hỗn loạn trong tôi rõ ràng như thể tôi là một tấm gương vỡ.

Trong ánh mắt ấy, không có giễu cợt, không có trách móc —

Chỉ có một sự điềm tĩnh… đến mức nặng trĩu.

Anh không giải thích, không vội vàng nói bất cứ điều gì.

Anh chỉ giữ nguyên bàn tay đang mở ra, để cái bảng tên kim loại nhỏ bé ấy tiếp tục lặng lẽ phản chiếu ánh đèn — như một lời buộc tội vô thanh mà nặng tựa nghìn cân.

 

Thời gian trôi qua trong tĩnh lặng, bầu không khí nặng đến mức như chìm trong thủy ngân đông đặc.

Không biết đã bao lâu trôi qua — có lẽ chỉ vài giây, cũng có thể là một thế kỷ.

Cuối cùng, tôi cũng gượng dậy được chút cảm giác trong thân thể.

Vô cùng chậm chạp, với một nỗi sợ hãi gần như bản năng, tôi đưa ngón tay lạnh buốt run rẩy…

Chậm rãi, rất chậm rãi… chạm vào tấm bảng tên ấy.

Từ đầu ngón tay truyền đến — lạnh băng, cứng rắn, mang theo cảm giác đặc trưng của kim loại, nhưng lại ẩn chứa một thứ nhiệt độ kỳ lạ, dường như đã vượt qua vô vàn năm tháng, vẫn lưu giữ… hơi ấm quen thuộc.

Hơi ấm ấy, theo thần kinh nơi đầu ngón tay truyền khắp toàn thân như một dòng điện, khiến tôi rùng mình, không cách nào khống chế.

Ngay khi đầu ngón tay tôi chạm đến tấm bảng tên —

Giọng nói trầm thấp của Chu Tự cuối cùng cũng vang lên.

Âm thanh ấy không còn là chất giọng vững vàng của “Tổng tài Chu Tự”, mà mang theo một độ khàn khàn khó tả và một vẻ mệt mỏi như đã bước qua cả ngàn vạn năm ánh sáng, cuối cùng mới cập bến:

“Lần đầu tiên… là hồi cấp ba.”

~ Hướng Dương ~

 

12.

Anh ngừng lại một chút, ánh mắt xuyên qua tôi, như đang nhìn vào một mảnh ký ức mơ hồ nào đó nơi xa xăm mịt mùng.

“Cô bạn cùng bàn học kém đó.

Đôi mắt trong veo như viên thủy tinh,

nhưng mỗi lần làm bài lại bướng đến mức không chịu buông tay,

giống hệt em hồi nhỏ —

cứ cố với tới quả cầu len trên bệ cửa sổ,

ngã bao nhiêu lần cũng không chịu bỏ cuộc.”

Giọng anh rất khẽ, như đang kể lại một giấc mơ xa xôi, đã bạc màu.

“Sau đó là cô tiếp viên hàng không.

Rõ ràng tay run đến mức cà phê suýt đổ,

nhưng vẫn cố giữ thẳng sống lưng,

ánh mắt sáng đến chói —

giống y như lần đầu em nhảy lên bàn làm việc của anh,

làm đổ lọ mực rồi còn ngẩng đầu nghênh mặt không chịu nhận lỗi.”

“Còn cô gái chơi cờ vây kia…”

Khóe môi anh dường như rất khẽ kéo lên,

một nụ cười thoáng qua nhưng ngấm đầy đắng chát:

“Ngồi đó, rõ ràng sợ muốn chết,

ngón tay run đến suýt đánh nhầm,

mà ánh mắt lại sắc như d.a.o —

giống hệt em lần đầu bị con ch.ó nhà hàng xóm rượt,

dựng hết lông, vừa chạy vừa quay đầu lại phì lửa.”

“Cô cảnh sát năm đó…”

Anh khẽ nhắm mắt lại. Khi mở ra, đáy mắt như sóng ngầm trào dâng,

là thứ cảm xúc hỗn loạn mà ngôn từ không thể chạm đến:

“Mưa lớn như thế, em lại chẳng nghĩ gì,

dang tay chắn trước đầu xe,

mắt trừng trừng, vừa cố chấp vừa vụng về…

Giống y hệt lần đó, em đuổi theo con bướm bị gió thổi đi xa,

chạy suốt một đoạn trong cơn mưa tầm tã,

toàn thân ướt sũng,

nhưng vẫn cố dùng móng vuốt giữ lấy con bướm cánh rách nát kia,

cố chấp kêu gào với anh… meo meo meo…”

Mỗi lần anh nhắc đến một thân phận, cơ thể tôi lại khẽ run lên một cái.

Những chi tiết tôi tưởng đã bị bụi thời gian phủ mờ, bị giấu kỹ nơi góc tối ký ức —

giờ đây bị anh dùng chất giọng nhẹ nhàng mà chuẩn xác đến đáng sợ kể lại,

từng chữ như mũi kim nung đỏ, cắm thẳng vào chỗ mềm yếu nhất trong tim tôi.

Thì ra…

Tất cả những vai diễn tôi tưởng như hoàn hảo,

tất cả những màn “gặp gỡ lần đầu” và “trái tim rung động” mà tôi khéo léo dàn dựng,

trong mắt anh, chỉ là trò diễn vụng về và trong suốt.

Anh nhìn thấu từng lần!

Xuyên qua từng lớp da thịt giả tạo, nhìn thấy linh hồn con mèo nhỏ vụng về, bướng bỉnh ấy — mãi mãi không thay đổi.

Cảm giác nhục nhã cực độ, và nỗi sợ hãi khi bị ai đó nhìn thấu đến tận đáy linh hồn,

như làn thủy triều lạnh băng ập tới, nuốt chửng tôi trong chớp mắt.

Tôi hoảng loạn rút tay về khỏi tấm bảng tên, muốn co mình lại, muốn thoát khỏi ánh nhìn bóp nghẹt của anh, thậm chí không dám nhìn anh thêm nữa.

“Đừng trốn.”

Giọng Chu Tự trầm xuống, ẩn chứa một sức mạnh tuyệt đối, không thể kháng cự.

Ngay khoảnh khắc tôi lùi lại, bàn tay đang mở của anh bỗng siết lại, không phải để giữ lấy chiếc vòng cổ, mà nắm chặt lấy cổ tay tôi đang định bỏ chạy — chính xác và quyết đoán như thể anh đã chờ giây phút này từ rất lâu rồi.

Bàn tay anh rộng, ấm, mạnh mẽ, mang theo sức mạnh quen thuộc mà an tâm đến lạ, lập tức bao phủ lấy cổ tay mảnh khảnh dễ gãy của tôi. Nhiệt độ ấy nóng bỏng đến nỗi xuyên thấu cả kháng cự của tôi.

Tôi cứng đờ tại chỗ, bị buộc phải ngẩng đầu lên, một lần nữa đ.â.m vào đôi mắt sâu thẳm không đáy của anh. Trong đó, cuộn trào quá nhiều cảm xúc tôi không thể hiểu hết —

đau lòng, bất lực, mệt mỏi, và… còn một thứ nữa, tôi chưa từng thấy bao giờ —

nỗi đau sâu đến mức suýt dìm c.h.ế.t tôi.

“Nhìn vào mắt anh.”

Giọng Chu Tự khàn đặc, trầm thấp như tiếng sấm vọng từ lòng đất. Mỗi chữ đều nện thẳng vào tim tôi, mạnh mẽ và nặng nề như búa tạ:

“Nói cho anh biết — mỗi một lần… mỗi một lần em nằm trong vòng tay anh, nhắm mắt lại chờ cái ‘ba ngày’ khốn kiếp kia kết thúc, chờ bị ‘rút đi’—”

Cổ họng anh lăn lên một cái rõ ràng, cả người như đang chấn động.

“Nhìn anh đi! Nói đi! Mỗi một lần…

Em có đau không?!”

Ba chữ cuối cùng, anh gần như nghiến răng rít ra từng chữ, tiếng nói vỡ vụn, lẫn cả nghẹn ngào đang cố kìm nén đến cực điểm.

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...