Mèo Nhỏ Dùng 99 [...] – Chương 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15.

Một cú sốc khổng lồ cùng thứ cảm xúc điên cuồng của niềm vui được hồi đáp,

như luồng điện mạnh mẽ quét qua thân thể đã quá mỏi mệt của tôi trong chớp mắt.

 

Tôi nhìn Chu Tự —

nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt chất chứa quá nhiều bí mật và chờ đợi,

nhìn vào ngón tay anh đang nâng nhẹ mảnh móng vuốt bé nhỏ thuộc về quá khứ ấy.

 

Tất cả những ủy khuất, sợ hãi, bất an…trong khoảnh khắc đó, một cách kỳ lạ — dần dần được xoa dịu.

 

Chu Tự cẩn thận đặt lại mảnh móng vuốt mèo vào khoang ẩn tinh xảo trong vòng cổ,

đóng khóa lại thật chắc chắn.

 

Rồi, anh cầm lấy chiếc vòng cổ da màu đen ấy.

 

Nhưng anh không làm động tác “đeo vòng cổ cho mèo”.

Thay vào đó, với một dáng vẻ trang trọng đến mức gần như thiêng liêng, anh nhẹ nhàng đặt chiếc vòng vào lòng bàn tay tôi, nơi tôi đang siết chặt đôi tay đặt trên đầu gối.

 

Cảm giác từ da thuộc mát lạnh, mềm mại, mang theo độ ấm dịu dàng của năm tháng.

~ Hướng Dương ~

Tấm thẻ kim loại lạnh buốt kia, giờ đây lại đang áp sát vào lòng bàn tay nóng ấm của tôi — nhưng không còn khiến tôi sợ hãi.

Ngược lại, một thứ cảm giác kỳ lạ, nặng trĩu và chân thật — có nơi thuộc về.

 

“Nó chưa bao giờ là xiềng xích, A Tuyết.”

 

Giọng Chu Tự trầm thấp mà rõ ràng mang theo một lực đạo xuyên thẳng linh hồn.

 

“Nó là biển chỉ đường để em trở về nhà.”

 

Ánh mắt anh khóa chặt tôi — trong đó cuộn trào niềm vui vỡ òa khi tìm lại được điều đã mất, là sự kiên định vượt qua luân hồi, và lời tuyên thệ không thể bị phủ nhận:

 

“Bây giờ, biển chỉ đường đã tìm được rồi.”

 

Bàn tay to lớn và ấm áp của anh nhẹ nhàng phủ lên tay tôi, nơi tôi đang nắm chặt vòng cổ,

ấm áp và mạnh mẽ, cắt đứt tất cả giá lạnh và bất định của thế gian.

 

“Còn em — cũng đã về nhà rồi.”

 

Ngón tay tôi khẽ run lên khi chạm vào rìa của khoang ẩn bên trong vòng cổ. Dưới lớp da thuộc lạnh lẽo, hình như vẫn còn lưu lại dấu vết gồ ghề nhỏ bé kia — vết tích của mảnh móng vuốt.

 

Một dòng cảm xúc khó tả — vừa chua xót vừa ấm áp, từ đầu ngón tay lan khắp toàn thân,

cuối cùng ùa đến tận sâu trong tim.

 

Tôi ngẩng đầu lên. Ánh mắt tôi chạm vào đôi mắt sâu thẳm như hồ lạnh của Chu Tự.

 

Trong đó quá nhiều cảm xúc cuộn trào — sự mỏi mệt cuối cùng đã được thấu hiểu,

là sự nhẹ nhõm khi đã rõ chân tướng, và là dục vọng chiếm hữu nặng trĩu đến mức gần như sắp tràn ra ngoài.

 

Câu nói “em đã về nhà rồi” — không phải là lời an ủi dịu dàng, mà là một bản tuyên ngôn.

Là một phán quyết cuối cùng cắt đứt mọi kiếp trước.

 

Đúng lúc ấy, bàn tay đang phủ lên tay tôi của Chu Tự hơi dùng lực, với lực đạo không cho từ chối, anh nâng bàn tay tôi — nơi đang ôm lấy vòng cổ — lên.

 

Tim tôi bỗng hụt một nhịp. Tôi gần như tưởng rằng — anh sẽ tự tay đeo cho tôi chiếc vòng cổ ấy. Thứ vật đính ước giữa quá khứ và hiện tại.

 

Nhưng không.

 

Chu Tự chỉ dùng tay kia, với một tốc độ cực kỳ chậm rãi và tập trung đến mức thành kính,

gạt mở lớp da mềm sát chốt khóa bên trong vòng cổ.

 

Dưới ánh đèn, khoang ẩn tinh tế kia lại một lần nữa lộ ra.

 

Nhưng lần này — thứ hút lấy ánh mắt tôi không còn là mảnh móng mèo nhỏ ấy.

Nó đã được cất lại cẩn thận.

 

Thứ đập vào mắt tôi — là một dòng chữ được khắc cực nhỏ ở mặt trong lớp da thuộc,

gần như tiệp màu với da, nếu không để ý sẽ không thể phát hiện.

 

Nhưng nó lại cực kỳ rõ nét.

 

Và mang theo một thứ lực đạo mạnh mẽ như khắc vào tận xương tủy.

 

Chỉ có đúng hai từ tiếng Anh:

 

【Mine. Forever.】

(Của anh. Mãi mãi.)

 

16.

 

Hô hấp của tôi như ngưng lại trong khoảnh khắc.

 

Hai từ ấy — “Mine. Forever.” — như tiếng sét vô thanh xé toang mọi m.ô.n.g lung và bất an trong lòng tôi, hoàn toàn thiêu đốt lên ngọn lửa đã bị kìm nén suốt chín mươi chín kiếp luân hồi.

 

Không phải là một lời "Chào mừng trở về" dịu dàng.

 

Mà là lời tuyên bố đanh thép.

 

Là sự chiếm hữu vượt qua sinh tử, xuyên qua mọi luân hồi để cuối cùng bắt được tôi.

 

Là lời xác nhận không thể chối bỏ, sau muôn vàn đợi chờ, rằng — tôi, cuối cùng đã thuộc về anh.

 

“Chu Tự…” Tôi thì thầm gọi tên anh, giọng khàn đặc như thể vừa thoát khỏi một cơn đại nạn, mang theo cả dũng khí bùng nổ từ tận đáy lòng. Nước mắt tôi lại trào ra, nhưng lần này không còn là vì nỗi buồn, mà là nước mắt của niềm vui tột cùng khi cuối cùng đã được xác nhận.

 

Tôi ngẩng đầu thật mạnh, không còn do dự, không còn trốn chạy. Tôi như một chú chim nhỏ cuối cùng cũng đã thoát khỏi chiếc lồng vô hình, mang theo vẻ quyết liệt gần như bi tráng và niềm vui sướng tột độ của kẻ vừa tìm lại được điều quý giá nhất, lao về phía người đàn ông trước mặt!

 

Lần này, tôi không còn là kẻ bị động trong cái ôm.

 

Tôi chủ động, dốc hết toàn bộ sức lực, ôm chặt lấy tấm lưng rộng lớn của anh, kiễng chân lên, và bằng đôi môi nóng bỏng đẫm lệ, tôi dồn nén tất cả yêu thương, ủy khuất, khao khát và cảm giác cuối cùng đã thuộc về anh sau chín mươi chín kiếp, mà mạnh mẽ – chuẩn xác – hôn lên môi anh!

 

Đó là một nụ hôn không hề có kỹ thuật. Vụng về, thô ráp, thậm chí có phần hung hăng đến mức răng va vào nhau đau nhói. Nhưng cảm xúc chất chứa trong đó lại tựa như một ngọn núi lửa ngủ yên vạn năm, nay bùng nổ dữ dội — nóng rực, cuồng nhiệt, và thiêu đốt tất cả!

 

Cơ thể Chu Tự rõ ràng cứng đờ trong khoảnh khắc môi chạm môi. Trong đôi mắt sâu thẳm kia, cảm xúc phức tạp trỗi dậy như mặt hồ bị ném vào một viên đá — hỗn loạn, bối rối, thậm chí có chút lúng túng không kịp phòng bị.

 

Nhưng sự cứng đờ ấy chỉ kéo dài chưa đầy một giây.

 

Tựa như bị nụ hôn mang theo vị m.á.u và nước mắt ấy hoàn toàn đốt cháy, anh khẽ gầm một tiếng như dã thú bị dồn ép quá lâu. Ngay sau đó, anh siết chặt vòng tay, mạnh đến mức như muốn nghiền nát thắt lưng tôi! Anh cúi đầu xuống, đảo ngược tình thế, kéo tôi vào một vòng xoáy sâu hơn, nóng hơn, không thể kháng cự hơn nữa!

 

Không còn là sự dò dẫm vụng về của tôi nữa. Nụ hôn của anh mang theo khao khát đã bị kìm nén quá lâu, là chiếm hữu triệt để, là quyền chủ động tuyệt đối — môi lưỡi quấn lấy nhau, hơi thở hòa quyện, như muốn hút cạn linh hồn đối phương. Đó không chỉ là sự bộc phát của tình cảm, mà giống như một nghi lễ hợp nhất linh hồn, sau bao lần sinh ly tử biệt suốt hàng trăm “ba ngày”.

 

Tôi bị anh hôn đến nghẹt thở, toàn thân mềm nhũn, chỉ có thể hoàn toàn dựa vào cánh tay rắn chắc ấy để chống đỡ. Đầu óc trống rỗng, tất cả các giác quan đều bị lấp đầy bởi nụ hôn bá đạo và cuồng nhiệt này. Tôi bị động đón nhận, nhưng lại trong sự choáng váng ngạt thở ấy mà cảm nhận được niềm vui chưa từng có — một cảm giác chân thực và thuộc về đến tận xương tủy.

 

Là anh! Chỉ có anh!

 

Cái bá đạo này, sự cháy bỏng này, cái cảm giác như muốn nghiền nát tôi, hòa tôi vào m.á.u thịt anh — tất cả đều thuộc về Chu Tự! Là sự thật tôi đã rượt đuổi chín mươi chín kiếp để có được!

 

Trong cơn hỗn loạn, chiếc vòng cổ da đen mang theo bảng tên và dòng chữ ẩn, rơi khỏi ngón tay run rẩy của tôi, lặng lẽ rơi xuống thảm. Dòng chữ khắc ẩn hiện "Mine. Forever." dưới ánh đèn mờ nhạt, lóe lên một thoáng — rồi biến mất.

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...