Minh Nguyệt Nhược Định Ta bên cầu Trấn Giang, một đám gà, vịt, ngỗng bao vây. Chúng đều trói dây cỏ quanh cổ, còn , đầu cũng cài một cây trâm cỏ. Ta và bọn chúng chẳng khác gì , đều là hàng hóa chờ đến mua. Một kẻ tóc bóng mượt, tai to, khoác trường bào, bên ngoài mặc gi-lê, từng bước chậm rãi tiến gần. Hắn đưa đôi mắt gian tà quét từ xuống , cất giọng hỏi: “Nha đầu bao nhiêu tiền?” “Hai đồng bạc.” Bà nội đáp. Có lẽ thấy gầy gò ốm yếu, chẳng đáng giá, bĩu môi cất bước bỏ . Một lát , một nam nhân trung niên vóc gầy guộc, khoác áo sơ mi trắng, bên ngoài là áo gi-lê kiểu Tây, vội vàng chạy tới, thở đứt quãng: “…Vị cô nương … bát tự thể báo cho biết ?” Xem thêm
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận