Một Bát Cơm Thiu, [...] – Chương 12

Ngoại truyện:

Năm thứ ba ở Giang Nam, Thôi Hằng rốt cuộc cũng thành thân.

Đêm tân hôn, hắn mới kể lại cho ái thê nghe đoạn quá vãng của mình.

“Mọi người đều nói, đêm nghe kể chuyện, hứng thú dạt dào. Ta cũng có một chuyện xưa, nàng có muốn nghe không?”

Tân nương khẽ gật đầu.

Hắn mỉm cười, chậm rãi kể:

“Mọi người đều nói Thanh Hà Thôi thị phú quý tột bậc, thanh danh vô song. Nhưng thuở nhỏ, ta cũng từng trải qua ngày tháng khổ nhọc.”

“Năm ta tám tuổi, cùng huynh trưởng cưỡi ngựa đua trong trường, hắn vung kiếm chém đứt cương ngựa, khiến ta ngã ngựa mà gãy chân.”

“Mẫu thân mời đủ danh y thiên hạ, nhưng chân ta vẫn để lại tật cũ. Khi ấy ai nấy đều bảo, Thanh Hà Thôi thị vốn có song long, từ nay chỉ còn một con có thể tung hoành thiên hạ, còn ta thì ngay cả cỏ rắn cũng không bằng.”

“Khi ấy, mẫu thân ngày đêm rơi lệ, phụ thân hối hận không thôi. Còn huynh trưởng thì quỳ bên giường ta, khóc cầu ta tha thứ. Nàng đoán xem, lúc ấy ta nghĩ gì?”

Tân nương trầm ngâm rồi đáp:

“Là muốn báo thù.”

Thôi Hằng bật cười khẽ, lắc đầu:

“Khi đó ta chỉ nghĩ: phụ thân đã biết huynh trưởng sai, sao không trừng phạt hắn; mẫu thân đã biết hắn cố ý, sao lại chẳng oán hận?”

“Khi ấy ta còn nhỏ, chỉ cho rằng phụ mẫu thiên vị. Sau này lớn dần, mới hiểu ra không phải vậy.”

“Chỉ là vì chân ta đã hỏng, huynh trưởng là nam đinh duy nhất còn đủ sức chinh chiến của Thôi thị. Thế gia tranh đấu, vốn là như thế.”

“Hiểu rõ điều này rồi, ta từng nảy ý muốn giết huynh.”

“Nhưng càng về sau, bệnh chân ta càng nặng. Mẫu thân dần mất kiên nhẫn, phụ thân thì cho rằng ta làm mất mặt Thôi gia, lời lẽ ám chỉ muốn ta dọn ra phủ ngoài ở riêng. Chính lúc ấy, huynh trưởng lại đến.”

“Hắn thay ta sắm phủ đệ, mua người hầu, thậm chí còn quỳ gối trong nội đường, hướng ta dập đầu xin lỗi. Hắn nói khi đó hồ đồ nhất thời, chứ chưa từng muốn lấy mạng ta.”

“Thế nàng đoán, lúc ấy ta lại nghĩ gì?”

Tân nương lại đáp:

“Chàng nghĩ muốn tha thứ ư?”

Thôi Hằng bật cười khẽ:

“Lần đó, thực sự là nghĩ muốn báo thù. Chỉ tiếc trời chẳng cho ta cơ hội ấy.”

“Chỉ ba tháng sau, hắn đã chết nơi chiến trường Bắc Cương. Thôi thị song long, rốt cuộc chỉ còn lại một con đã tàn phế.”

“Ta từng tưởng huynh trưởng chết đi, lòng mình sẽ vô cùng sảng khoái. Nhưng thực ra không hề, tâm tình càng thêm ủ ê, chân bệnh cũng càng ngày càng nặng.”

“Lúc bệnh nặng nhất, hai đầu gối ta lở loét, ngay cả đứng cũng không đứng nổi, trong lòng bèn nảy ý định tìm cái chết.”

“Nhưng hôm ấy, ta lại gặp một tiểu cô nương. Nàng thấy ta đứng bên vách đá, cứ ngỡ ta muốn gieo mình xuống, liền nhào tới ôm lấy, lăn cùng ta mấy vòng dưới chân núi.”

“Khi ấy, ta thật muốn bảo nàng, ta không định nhảy xuống, chỉ muốn đứng đó hóng gió trước khi chết thôi. Nhưng nàng đâu có nghe, suýt thì đè ta đến đứt hơi.”

“Phu nhân đoán xem, lúc ấy ta đang nghĩ gì?”

Nhắc đến đoạn cũ có phần thân mật ấy, tân nương dường như có chút không vui, bĩu môi:

“Hừ, tất nhiên là oán nàng ta phá hỏng kế hoạch của chàng rồi.”

Thôi Hằng lại cười:

“Đương nhiên không phải.”

Tân nương tò mò:

“Thế chàng nghĩ gì?”

“Ta chỉ nghĩ, sao cô nương ấy lại mềm như cái mâm bạc, áp lên người thật ấm.”

“Thôi được nhé, họ Thôi kia! Chàng dám cợt nhả với ta!”

Nói đoạn, tân nương nhào tới đẩy ngã hắn xuống giường, trong phòng nhất thời vang lên tiếng cười đùa khúc khích, như tái hiện lại cảnh Tây Hoa Sơn năm đó.

Thôi Hằng đưa tay ôm lấy người vợ đang giận dỗi, nhẹ giọng dỗ dành:

“Được rồi, được rồi, là vi phu nói năng thô lỗ.”

“Nhưng cũng không tính sai đâu, ai bảo nàng ta lại khéo mang cái tên Minh Nguyệt ấy chứ.”

Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng vằng vặc, soi rõ đôi uyên ương quấn quýt bên nhau.

Nến đỏ cháy hết, xiêm y rũ xuống.

Khi ấy, Lý Minh Nguyệt mới thực sự hiểu được câu trong sách của Thôi Hằng từng viết:

“Ta đã sớm một lòng hướng về Minh Nguyệt, may mà Minh Nguyệt soi tỏ dòng Thanh Khê.”

Thì ra, mọi chuyện đều đã có sắp đặt.

Có thứ tình ý trên đời này, dẫu có đến muộn, cuối cùng vẫn sẽ đến.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...