Một Kiếp, Một Ván [...] – Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, tôi vừa nhận được kết quả thi cuối kỳ lớp 10 – điểm số vượt xa người thứ hai.

Không cần bị đánh đập như kiếp trước, thành tích của tôi lại càng xuất sắc hơn.

 

Gặp tôi trong bộ đồng phục cũ sờn, giày thể thao dưới chân đã rách tơi tả, Diên Diên cười khinh bỉ:

Follow FB. HOA VÔ ƯU để đọc thêm nhiều truyện hay bạn nhé !!!

 

“Quê mùa nhếch nhác, bốc mùi nghèo rớt!”

 

Tôi không thèm đáp lại, chỉ lôi đề thi ra tiếp tục giải.

Cô ta thấy không được chú ý, liền bước tới, chế giễu:

 

“Nhìn mày như ăn mày ấy! Nếu mày quỳ xuống xin tao, tao có thể cho mày ít tiền đi mua đồ mới, thế nào?”

 

Ánh mắt cô ta rực lửa hận – chắc nhớ tới kiếp trước, khi cô ta và gã chồng lông bông vay nợ tín dụng đen rồi đến xin tiền tôi, bị từ chối, sau đó âm mưu đầu độc tôi chết.

 

Con người là thế.

Bao nhiêu lần tôi giúp, cô ta đều không nhớ, chỉ nhớ lần cuối tôi từ chối.

Và vì thế, sẵn sàng lấy mạng tôi.

 

Tôi nhìn cô ta, ánh mắt bình thản mà lạnh lùng:

 

“Triệu Diên Diên, không phải ai cũng như mày, chỉ thấy tiền trong mắt.

Tự làm thì tự chịu.”

 

Diên Diên sầm mặt lại, chỉ tay vào mặt tôi, giọng độc ác:

 

“Triệu Trừng Trừng, giờ bác là mẹ tao, tao là con duy nhất!

Sau này bác chết, tài sản đều là của tao, mày lên mặt cái gì?

Mày học giỏi thì sao? Tao không cần học, bác cũng sẽ bỏ tiền mua cho tao danh hiệu thủ khoa, cho tao đi du học!

Chỉ cần có tiền, cái gì chẳng làm được?

Mày sẽ phải quỳ gối mà cầu xin tao!”

 

Cô ta vẫn tin rằng, mọi thành tựu của tôi kiếp trước đều là mua bằng tiền.

 

Tôi không đáp.

Vài ngày sau, bác đột ngột tìm đến nhà, đưa ra một đề nghị điên rồ:

 

“Tôi muốn hoán đổi Diên Diên với Trừng Trừng. Dù sao cũng là song sinh, tôi sẽ đào tạo Trừng Trừng thành nhà khoa học nổi tiếng.”

 

Diên Diên bật dậy:

 

“Cháu không đồng ý!”

 

5.

Nhưng bác chẳng quan tâm.

Kế hoạch của bà là: dắt cả hai chị em về Hải thị, để tôi lấy tên Diên Diên thi đại học, tạo ra một nhân vật vừa có danh tiếng trong giới giải trí, vừa có địa vị trong giới học thuật.

 

Sau này, ai gánh nổi vầng hào quang ấy, người đó sẽ là “Diên Diên”.

 

Ba mẹ tôi yếu đuối, chỉ vài câu là gật đầu đồng ý.

Diên Diên bị bác gọi vào nhà vệ sinh, ăn hai cái bạt tai, không dám phản kháng.

Còn tôi – im lặng lên xe về Hải thị.

 

Tôi đương nhiên phải đi – vì bác, bác trai và Diên Diên – ba kẻ đã từng hại c.h.ế.t tôi, đều đang sống trong căn biệt thự đó.

 

Suốt dọc đường, Diên Diên không quên châm chọc:

 

“Chị nhớ sửa lại giọng nói nhé. Nói giọng quê sẽ làm bác mất mặt lắm đấy.”

 

Bác bên cạnh cau mày, rõ ràng không thích nghe âm điệu vùng quê.

 

Tôi khẽ cười:

 

“Vậy nói tiếng Anh đi? Diên Diên, mấy năm qua em tiêu của bác không ít tiền nhỉ?

Em chắc tiếng Anh giỏi lắm rồi.

I hope we can learn from each other, make progress together.”

 

Diên Diên sững người, đỏ mặt.

Bao năm học thêm, thuê cả tá gia sư, kết quả vẫn dốt đặc – câu tiếng Anh đơn giản, nói nhanh chút là cô ta ú ớ:

 

“I, I…”

 

Chưa kịp nói xong, bác đã giáng một cái tát trời giáng:

 

“Vô dụng! Tao tốn bao nhiêu tiền, mày còn không bằng con bé ở quê!

Người ta cười tao nuôi con cháu mà như nuôi phế vật!”

 

Bác trai chen vào:

 

“Con bé này lười biếng, phải đánh mạnh hơn!”

 

Diên Diên ôm đầu chịu trận, ánh mắt đẫm lệ, vẫn không quên lườm tôi đầy căm hận.

 

Cuối cùng, cô ta khóc lóc hứa:

 

“Bác ơi, cháu nhất định sẽ lấy giải! Lấy giải tân binh xuất sắc nhất, để bác được nở mày nở mặt!”

 

Bác tạm ngừng tay.

Nhưng từ giây phút ấy, Diên Diên đã ghi hận tôi trong lòng – quên luôn là ai khơi mào trước.

 

6.

Về đến Hải thị, tôi toàn tâm học tập.

Còn Diên Diên thì sáng đi đóng phim, tối về lén lút giở trò:

– đổ nước vào chăn tôi,

– bỏ tàn thuốc vào cặp,

– đổ nước tẩy trang vào giày,

– cắt bài tập…

 

Tôi biết rõ, cô ta chưa giở trò độc là vì còn cần tôi thi đại học điểm cao, để giả làm “Diên Diên hai mặt: diễn viên – thiên tài khoa học”.

 

Nhưng Diên Diên cũng không chịu nổi cảnh bác bác trai thay đổi thái độ với tôi.

 

Tôi thì khác – tôi hiểu rõ lòng dạ hai kẻ tâm thần này.

 

Tôi lấy ra các bằng khen cũ: giải Vật lý quốc gia, giải Văn học, giải Viết luận…

Họ sung sướng không để đâu cho hết, chỉ muốn đi khoe khắp thiên hạ, còn đâu rảnh mà đánh tôi?

 

Tuy vậy, tôi cũng hiểu –

bọn họ không đánh người thì sống không nổi.

Chúng như những con ch.ó dại, lâu lâu phải cắn người mới thấy dễ chịu.

 

Và ba con ch.ó điên – không phải nên để chúng cắn lẫn nhau sao?

 

Hôm đó tôi học tới ba giờ sáng.

Sáng hôm sau, vừa bước ra phòng khách, bác đập bàn quát:

 

“Quỳ xuống!”

 

Bác trai chỉ mặt tôi mắng:

 

“Đồ quê mùa! Ai cho mày hút thuốc? Tao mang mày về để học, để thi thủ khoa!

Vậy mà mày đi hút thuốc? Sao không c.h.ế.t luôn đi!

Con Diên Diên mới là ngoan ngoãn!

Hôm qua nó lấy giải nữ phụ xuất sắc kìa! Học theo nó mà sống!”

 

Rồi ông ta túm tóc tôi, định đánh.

 

Trong lòng tôi là cơn hoảng loạn quen thuộc.

Diên Diên ngồi bên, cười tươi rói:

 

“Chị chắc không cố ý đâu bác ơi, chắc chị không thích bác nên mới như vậy.

Em nhớ hồi nhỏ chị cũng không ưa bác…”

 

Tôi túm c.h.ặ.t t.a.y bác trai, mắt nhìn thẳng vào ông ta:

 

“Tôi không hút thuốc. Tôi có bằng chứng!”

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...