Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ông ta ngẩn người.
Tôi nói tiếp:
“Sáng nay tôi có kỳ thi quan trọng – liên tỉnh.
Follow FB. HOA VÔ ƯU để đọc thêm nhiều truyện hay bạn nhé !!!
Tôi nghĩ hai người không muốn tôi bỏ lỡ đâu nhỉ?
Tôi có lắp camera trong phòng. Ai bỏ tàn thuốc vào cặp tôi – mở video là rõ.”
Diên Diên biến sắc, la lên:
“Chị! Sao chị lại cứng đầu thế! Chị xin lỗi là xong rồi!
Bác đánh chị là vì tốt cho chị, chị không biết tôn trọng người lớn à?”
Tôi đặt cặp xuống:
“Hôm nay, hoặc là mở camera xem cho rõ ràng, hoặc là giữa chúng ta, phải có một người chết!”
Hai bác nhìn nhau, cuối cùng, cùng nhau đi kiểm tra camera.
7.
Diên Diên tay siết chặt muỗng, ánh mắt hoảng loạn.
Thấy bác bác trai đi rồi, cô ta rít lên:
“Không lạ gì mày im lặng suốt – mày cố tình phải không?!
Mày lúc nào cũng độc ác như vậy, Triệu Trừng Trừng!
Nhưng sao cũng được, cùng lắm bác đánh tao vài cái!
Còn mày, điểm thi đại học vẫn phải để tao dùng!
Mày mãi mãi chỉ là làm nền!”
Tôi thở dài, khẽ đặt tay lên vai cô ta:
“Diên Diên… Em hiểu lầm chị rồi…”
Bất ngờ, Diên Diên vung muỗng đánh mạnh vào tay tôi:
“Cút đi!”
Tôi lập tức đau đớn ngồi sụp xuống, nước mắt rơi lã chã.
Đồng thời, tôi âm thầm cấu mạnh ngón cái của mình, khiến vết bầm thêm rõ.
Vừa hay, chị giúp việc – cô Triệu – đi ngang thấy cảnh ấy.
Cô chạy tới lo lắng:
“Trừng Trừng, sao thế con?”
Tôi khóc nức nở:
“Cô ơi, tay con đau quá… Hôm nay con phải thi liên tỉnh… con chắc chắn sẽ được hạng nhất… nhưng giờ… con không đi thi nổi rồi…”
Diên Diên bật dậy:
“Không phải tôi!”
Đúng lúc, bác và bác trai từ trên lầu đi xuống.
Họ vừa xem xong đoạn camera.
– Diên Diên đổ nước vào chăn tôi.
– Đứng trong phòng tôi hút thuốc.
– Bỏ tàn vào cặp.
– Đổ nước tẩy trang vào giày.
– Cắt nát bài tập.
Tất cả – rõ ràng như ban ngày.
Bác lập tức túm tóc Diên Diên, lôi vào thư phòng.
Bác trai theo sau.
Tiếng la hét vang lên.
Tiếng dây lưng vút gió quất lên da thịt, chát chúa.
Cô giúp việc run run, quay sang tôi:
“Con muốn ăn gì sáng nay? Có bánh trôi, cũng có hoành thánh…”
Tôi bình thản ngồi xuống:
“Cho con bánh trôi ạ. Cảm ơn cô.”
Trong phòng, tiếng gào khóc, tiếng da thịt bị đánh dồn dập vang lên.
Tôi ăn bánh trôi nhân vừng đen, đường đỏ, không nói một lời.
Vì… tự làm thì tự chịu.
Lần này, Diên Diên bị đánh đến mức không xuống nổi giường.
Ai bảo cô ta không chỉ nói dối, hút thuốc, cản trở việc học của tôi, mà còn khiến tôi lỡ mất kỳ thi liên tỉnh, làm hai bác bỏ lỡ một lần khoe khoang cơ chứ!
8
Triệu Diên Diên nằm liệt trên giường, hai bác không cho cô ta đi khám, chỉ đưa cho ít dung dịch sát trùng như povidine.
Dù sao thì đi bệnh viện cũng dễ lộ chuyện bạo hành.
Hai bác đều là giáo sư đại học, bên ngoài còn có công ty nghiên cứu và các mối quan hệ xã hội. Làm sao có thể để xảy ra chuyện mất mặt như vậy?
Lúc tôi đến thăm Triệu Diên Diên, cô ta đang nằm khóc, mặt sưng vù như đầu heo, khiến tôi bất giác nhớ đến kiếp trước của mình.
Thực ra kiếp trước tôi bị đánh còn nặng hơn Triệu Diên Diên bây giờ. Vì cô ta biết mềm mỏng cầu xin, còn tôi thì cắn răng chịu đựng, nhất định không chịu van xin.
Cho nên, tôi từng bị đánh đến gãy xương nhiều lần, một tai điếc hoàn toàn, khắp người đầy vết bỏng thuốc lá. Có lần bị bác trai đá mạnh vào tường đá hoa cương, suýt chút nữa mất mạng…
Ánh mắt Triệu Diên Diên nhìn tôi lúc này đã mang theo sát khí.
Tôi hiểu—cô ta có ý định g.i.ế.c tôi.
Bởi vì thành tích tôi quá tốt, hai bác bắt đầu thiên vị tôi, cô ta sợ người được giữ lại sau cùng sẽ là tôi.
Dù tôi nhẹ giọng an ủi:
“Diên Diên, tôi sẽ không ở lại bên họ đâu.”
Triệu Diên Diên trừng mắt, kích động nói:
“Không thể nào! Chị tưởng tôi là đồ ngốc à? Hai bác có bao nhiêu tiền như thế, chị đến Hải Thị không phải vì tiền của họ thì vì cái gì?
Đừng tưởng bây giờ bác nghiêng về chị là chị thắng rồi! Đợi tôi đóng thêm một bộ phim, lấy được giải nữ chính, đoạt ảnh hậu, đến lúc đó bác sẽ đứng về phía tôi hay chị, chị nghĩ đi?”
Tôi khẽ mỉm cười.
Mấy ngày trước, Triệu Diên Diên lén gọi điện thoại vào ban đêm, tôi vô tình nghe được.
Cô ta đang ve vãn một đạo diễn họ Ngô, vừa nói vừa cười nhớ lại chuyện trên giường.
Đạo diễn Ngô ấy bụng phệ, đã hơn sáu mươi tuổi, còn Triệu Diên Diên mới vừa mười tám… Vậy mà vẫn có thể làm ra chuyện như thế.
Nhìn cô ta nổi giận đùng đùng mắng chửi tôi, tôi chẳng buồn đáp lại, chỉ nhẹ nhàng đặt một hộp bánh đậu phộng trước mặt cô ta:
“Diên Diên, chúng ta là người một nhà, không nên làm đến mức này.
Huống hồ không phải chính em cũng nói đó sao—bác đánh em là vì muốn tốt cho em mà. Hộp bánh này là chị làm đấy, ngon lắm, thử đi.
À, chị còn làm cả bánh đậu phộng nữa. Bác bị dị ứng đậu phộng, ăn không được, em nhớ đừng để bác ăn nhầm nhé.”
Triệu Diên Diên lập tức cứng họng, ánh mắt chuyển hướng sang hộp bánh, vẻ mặt trở nên âm trầm suy nghĩ điều gì đó…
9
Không lâu sau, bác tôi gặp chuyện.
Bà vốn có thói quen mỗi sáng uống một cốc cà phê kèm bánh mì lát.
Nhưng hôm đó, không hiểu vì sao, khi đến trường dạy học thì đột nhiên toàn thân ngứa ngáy, nổi mẩn đỏ, hắt hơi liên tục, không lâu sau thì khó thở và ngã gục xuống ngay trong lớp học.
Bình luận