“Ngay bây giờ.”
Phó Tư Niên nói xong liền cúp máy.
Anh đã mệt đến cực độ, chẳng còn sức đi đâu giải quyết chuyện gì nữa.
Căn nhà họ từng sắp xếp để ở cùng nhau, anh thậm chí không buồn đặt chân tới.
Giờ chỉ cần nghĩ đến nơi đó thôi là anh đã muốn nôn, dù từ hôm qua đến giờ còn chưa uống nổi một ngụm nước.
Lâm Tĩnh còn đến nhà trước anh,
Thậm chí còn tự động nhập vai bà chủ nhà không chút ngại ngùng, đang sai bảo người giúp việc khắp nơi:
“Gỡ hết mấy bức tranh kia xuống, xấu chết đi được, muốn treo thì mua mấy bức danh họa giá cao vào. Ai thèm mấy bức vẽ xấu xí của cô ta?”
“À đúng rồi, thảm trải sàn cũng phải thay hết. Chút nữa tôi sẽ chọn thương hiệu cho, nhất định phải là loại đắt nhất, làm thủ công ấy. Không thì mấy chị em tôi đến chơi lại tưởng tôi bịa chuyện.”
“Hoa ngoài sân cũng nhổ hết cho tôi, phải trồng lại loại đắt tiền nhất…”
Cô ta phấn khích sắp xếp mọi việc, sai người này người kia bận rộn đến chân không chạm đất, còn bản thân thì như con bướm xinh xắn lượn qua lượn lại, thi thoảng lại nghịch ngợm sờ vào cái này, bứt cái kia, vặt lá cây cảnh rồi tiện tay vứt xuống đất.
Ngay cả khi thấy sự xuất hiện của Phó Tư Niên, cô ta cũng chẳng buồn kiềm chế.
Lâm Tĩnh cười rạng rỡ chạy đến trước mặt anh, làm nũng nói:
“Anh đi đâu mà giờ mới về vậy? Tối nay mình định đi đâu ăn mừng đây? Em thấy thôi thì cứ ở nhà đi, dù sao sau này em cũng là bà chủ ở đây rồi. À đúng rồi, đầu bếp đâu? Em muốn gọi món.”
Trước mặt anh, cô ta lúc nào cũng tỏ ra như một cô gái nhỏ — tuy có phần kiêu ngạo và phù phiếm, nhưng trong mắt anh, chẳng liên quan gì đến hai chữ “xấu xa”.
Phó Tư Niên ban đầu chỉ xem cô ta như thú vui qua đường, vốn không kỳ vọng gì, nên trước kia cũng chẳng cảm thấy thất vọng vì sự nông cạn của cô ta — dù sao anh chỉ đang tận hưởng sự tôn thờ và tuổi trẻ từ phía cô ta mà thôi.
Nhưng ngay khoảnh khắc này, anh mới nhận ra mình sai đến mức nào, ánh mắt lạnh như băng nhìn cô ta chằm chằm:
“Cô đang mặc cái quái gì vậy?”
Lâm Tĩnh vẫn đang chìm đắm trong mộng tưởng được làm vợ anh, nghe vậy cũng chẳng mảy may nghi ngờ, còn vui vẻ xoay một vòng khoe dáng:
“Tìm được trong phòng thay đồ đó, đẹp không? Có hợp với dáng em không? Em tìm mãi mới thấy mỗi cái này là vừa người đấy.”
Chiếc váy ngủ này vốn được thiết kế theo tiêu chí nhẹ nhàng thoải mái, nếu là An Ninh mặc thì sẽ khiến người ta liên tưởng đến giấc ngủ ấm áp, dịu dàng. Nhưng giờ đây bị Lâm Tĩnh cố tình kéo lệch phần cổ, khoe ngực quá đà, trông vừa phô trương vừa tục tĩu.
Phó Tư Niên lập tức giận dữ:
“Đó là váy ngủ tôi mua cho An Ninh! Cô ấy còn chưa từng mặc!”
Chương 15
Lâm Tĩnh hoàn toàn hiểu nhầm ý anh, liền cười tươi nhào vào lòng anh:
“Không phải thế càng thú vị hơn sao? Tư Niên, chúng ta—Á!”
Chưa kịp nói hết câu thì đã bị Phó Tư Niên, trong cơn phẫn nộ, thô lỗ giật phăng chiếc váy khỏi người cô ta.
Anh phớt lờ tiếng thét chói tai bên tai, chỉ đến khi váy bị quăng mạnh xuống đất mới chịu dừng tay.
Từ đầu đến cuối, anh không thèm nhìn cô ta lấy một lần.
Người giúp việc trong nhà chỉ đến làm công ăn lương, đâu ai muốn chứng kiến cảnh này. Họ lập tức rút lui, chạy ra sân sau càng nhanh càng tốt.
Lâm Tĩnh lúc đầu thì tái mét mặt vì sốc, nhưng sau khi thấy quanh mình không còn ai, lại tự tin cho rằng mình đã hiểu ý, bèn cười khúc khích:
“Trời ơi, em có phải không hiểu ý anh đâu, sao phải thô bạo như thế chứ.”
Vừa nói cô ta vừa chui vào lòng anh, không hề che giấu bất cứ ý đồ nào.
Cô ta và anh vốn đến với nhau chỉ vì tình dục.
Tình yêu thật sự thì chẳng bao giờ tồn tại, nên cô ta cũng chẳng thấy có gì đáng xấu hổ.
Miễn sao làm anh hài lòng, thì tiền tài, danh tiếng, địa vị sẽ tự đến.
Còn việc anh xem cô ta là món đồ chơi hay người tình, đối với cô ta chẳng quan trọng, miễn là có thể thành bà Phó và sở hữu khối tài sản kia.
Lâm Tĩnh vẫn còn mơ mộng bước chân vào hào môn.
Nhưng phản ứng của Phó Tư Niên là một cú đẩy mạnh ra xa:
“Cô đúng là không biết xấu hổ! Cô không xứng mặc đồ của cô ấy, càng không xứng chạm vào bất cứ thứ gì thuộc về cô ấy!”
Ánh mắt anh rực lửa, tràn đầy sự ghê tởm, như thể chỉ nhìn thấy cô ta thôi cũng khiến anh buồn nôn.
Lâm Tĩnh vốn tưởng lần này chắc chắn mình đã nắm chắc phần thắng, chuẩn bị chu toàn mọi thứ để ép anh ký đơn ly hôn, còn đặc biệt chọn váy ngủ rộng thùng thình, bên trong chỉ mặc nội y để quyến rũ.
Cô ta trắng bệch mặt, phản bác lại, giọng không phục:
“Sao lại là không biết xấu hổ? Chẳng phải anh luôn thích em như thế này sao?”
Cô ta vừa nói vừa cúi người định nhặt lại váy, nhưng cổ tay đã bị Phó Tư Niên túm chặt.
Anh lạnh lùng chất vấn:
“Nếu cô còn một chút lương tâm, thì đã không gửi mấy tin đó cho An Ninh! Càng không được chụp ảnh lén chúng ta lúc bên nhau! Tôi đã cảnh cáo cô từ trước — không được đến trước mặt cô ấy khoe khoang! Là cô khiến cô ấy rời bỏ tôi, đúng không?!”
Anh đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Lâm Tĩnh, như thể chỉ cần thế thì có thể xóa sạch tổn thương mà anh đã gây ra cho An Ninh.
Lâm Tĩnh thấy sự việc đã bại lộ, bản năng đầu tiên là giả ngây:
“Anh đang nói cái gì vậy? Sao em lại đi gửi tin nhắn hay ảnh cho chị ta? Em còn né không kịp nữa là, có khi nào là chị ta tưởng tượng ra rồi vu oan cho em không?”
Dù gì thì cũng không có bằng chứng, cô ta không tin An Ninh sau khi biết chuyện vẫn còn định níu kéo cuộc hôn nhân này.
Bình luận