Một Lần Rời Đi, [...] – Chương 15

Lâm Tĩnh ở bên ngoài gào đến khản cổ, thấy anh tuyệt tình như vậy thì vứt luôn vẻ đáng thương, lật mặt như trở bàn tay, mắng chửi loạn lên:

“Anh tưởng tôi thèm khát anh lắm hả?!
Không phải vì anh dụ dỗ thì tôi đời nào để mắt tới anh?
Rồi sẽ có ngày anh hối hận!
Đàn ông thì toàn là thứ khốn cả!
Lúc người ta quan tâm thì không biết trân trọng, suốt ngày mơ mộng trong ngoài đều hưởng, mơ đi mà hưởng!”

“Anh cứ luôn miệng nói An Ninh là tình yêu đích thực của anh, vậy mà vẫn có thể lén lút ve vãn với phụ nữ khác à? Đừng có giả vờ si tình rồi tự lừa dối chính mình nữa…”

Cô ta cuối cùng cũng chẳng thèm giả vờ nữa.

Người đi đường vốn chỉ dừng lại hóng chuyện, nhưng nghe được câu nói đầy ẩn ý kia thì ai nấy đều đứng lại, tò mò muốn biết rốt cuộc là ai gây ra một màn náo loạn như thế.

Lâm Tĩnh cuối cùng cũng cảm thấy xấu hổ, mặt đỏ như gấc mắng:
“Nhìn cái gì mà nhìn? Coi chừng tôi báo cảnh sát đấy!”

Hôm nay là ngày làm việc, người ra ngoài lúc này chỉ có thể là các cô chú về hưu hoặc hàng xóm nghe động tĩnh ra xem, mấy trò làm già như cô ta không có tác dụng với những người này.

Một người đi đường vốn chỉ ngang qua lập tức đáp trả:
“Cô tưởng tụi tôi muốn nhìn chắc? Tự đi làm tiểu tam phá hoại gia đình người ta, giờ bị đuổi khỏi nhà còn chưa về, lại còn đứng đây mất mặt?”

“Đúng đấy, không biết tự trọng tự yêu gì hết.”

“Con người mà không có chút liêm sỉ thì sống để làm gì nữa, gặp chuyện như này, người biết xấu hổ là đã chẳng dám ló mặt ra đường rồi…”

Liêm sỉ? Cô ta lại nghe thấy cái từ chết tiệt này nữa.
Chỉ trong nửa ngày, đây đã là lần thứ hai Lâm Tĩnh bị người ta mắng đến không ngẩng đầu nổi.
Cô ta chọn cách gào thét lại để trút giận:

“Ai nói tôi là tiểu tam? Các người tận mắt nhìn thấy à? Trong tình yêu, kẻ không được yêu mới chính là người thứ ba!”

Người kia bật cười khinh bỉ:
“Cô còn mặt mũi mà nói à? Nếu người đàn ông đó thật sự yêu cô, thì để cô ăn mặc như vậy ra đường à? Nhìn cái bộ dạng này, chỉ hợp mặc khi đi biển thôi.”

“Chỉ là đồ chơi tiêu khiển thôi, cô tưởng mình là vợ chính thức chắc?”

“Căn biệt thự ở đây toàn nhà giàu, chắc cô định đào mỏ, ai ngờ chưa kịp lấy tiền đã bị đá bay…”

Những câu sau này như dao cứa thẳng vào tim.
Máu trên mặt Lâm Tĩnh như rút hết, hết trắng rồi lại tái, mặt mày méo mó.
Không còn uy phong gì nữa, cô ta chỉ muốn chui xuống đất trốn khỏi ánh nhìn của mọi người.

Chương 17

Một bác gái gần đây mới ly hôn vì chồng ngoại tình đã căm giận lây, đứng chắn trước mặt cô ta mắng to:

“Còn trẻ không lo làm ăn, lại đi làm tiểu tam phá hoại hạnh phúc người khác? Hừ, đúng là hồ ly tinh!”

Lâm Tĩnh thấy cả người xa lạ cũng dám mắng mình, tức giận phản bác:
“Bác gái à, với cái vẻ ngoài này của bác, muốn làm hồ ly tinh cũng chẳng có cửa đâu. Mắng tôi như thế chẳng phải là vì bác giữ không nổi chồng, nên bị bỏ à?”

“Xì, thì cũng còn hơn cô, mặc mỗi cái váy ngủ, bị người ta đuổi ra khỏi nhà!”
Bác gái tức đến độ nhào vào túm tóc cô ta.

Cảnh tượng lập tức hỗn loạn.

Bác gái đó sống gần đấy, lập tức gọi cả hội chị em đến chửi Lâm Tĩnh là hồ ly không biết xấu hổ, những người đang xem náo nhiệt thì gọi thêm người đến xem tiếp — một đám đông ùn ùn kéo đến.

Sự náo loạn quá lớn, cả bên trong biệt thự cũng nghe thấy, nhưng Phó Tư Niên không hề ra mặt, vẫn ngồi trong nhà tự vùi mình trong tâm trạng rối bời.

Lâm Tĩnh dù có giỏi gào khóc, nhưng cũng không chống lại nổi mười mấy cái miệng chửi, tức đến mức bật khóc, che mặt bỏ chạy khỏi đám đông, suýt chút nữa bị mấy kẻ biến thái nhân lúc hỗn loạn mà sàm sỡ.

“Cút ra! Đừng có động vào tôi!”
Thấy Phó Tư Niên phũ phàng bỏ mặc mình, cô ta lại bản năng liếc quanh tìm một người đàn ông khác.

Người quen dựa dẫm thì chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình.

Lâm Tĩnh cho rằng đám phụ nữ kia chỉ là ghen tị, nên dồn hết hy vọng vào mấy tên đàn ông háo sắc, cô ta lau nước mắt, giả vờ yếu đuối đáng thương rồi hét lớn:

“Trong số mấy anh, ai chịu giúp tôi, tôi sẽ ngủ với người đó… Em nói là làm đó…”

Đám đông đúng là có vài tên đàn ông không có ý tốt, mắt sáng lên, chuẩn bị cởi áo khoác ra giúp, nhưng vừa bước tới đã bị bạn kéo lại:

“Cậu thôi đi, xem cho vui thì được, chứ loại đàn bà như này mà cũng dám đụng vào à?
Trẻ như vậy mà dám lấy chuyện đó ra trao đổi thì chắc chẳng coi bản thân ra gì, chỉ là đồ bỏ đi thôi.”

“Chính xác. Biết đâu bị bệnh nên mới bị ông kia đuổi khỏi nhà.”

“Không khéo là ra đường trả thù xã hội đấy, phải báo công an gấp…”

Vừa nghe vậy, cả đám đông lập tức giải tán, cả mấy tên háo sắc cũng vội vã rút lui.
Ngay cả bà bác vừa đánh cô ta cũng vỗ tay phủi phủi, như thể đang muốn phủi đi sự dơ bẩn.

Lâm Tĩnh từng lấy nhan sắc đổi lấy lợi ích, còn luôn tự hào vì điều đó.
Nhưng lúc này, khi thấy mọi người tránh xa mình như tránh bệnh dịch, cuối cùng cô ta cũng nhận ra — đây là nỗi nhục nhã tột cùng.

Cánh cổng sắt trước mặt đóng chặt, hoàn toàn không có ý định mở ra.
Lâm Tĩnh đành phải tự ôm lấy cơ thể, hoảng loạn bỏ chạy về chỗ ở của mình.

Ai ngờ vừa đi được nửa đường thì gặp một con chó hoang chạy đến sủa ầm ĩ, làm cô ta hoảng hốt chạy tán loạn, luống cuống chui vào con hẻm nhỏ gần nhất.

“Gâu!” — Con chó thấy cô bỏ chạy thì càng đuổi hăng hơn.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...