Một Lần Rời Đi, [...] – Chương 17

Khi nghe tin con trai xảy ra chuyện, bố mẹ Phó Tư Niên lập tức đến ngay.
Người giúp việc trong biệt thự vẫn làm việc theo đúng quy trình mà An Ninh đã sắp xếp trước khi rời đi, mọi thứ đều ngăn nắp, gọn gàng.
Chỉ có điều… không thấy bóng dáng của chủ nhà đâu cả.

Mẹ Phó lo lắng chặn người giúp việc lại hỏi: “Con trai tôi đâu? Sao không thấy nó ra?”

Trước đây, chỉ cần biết bố mẹ tới là Phó Tư Niên sẽ đích thân ra đón.
Vậy mà hôm nay không chỉ không ra, đến cả cuộc gọi của họ anh cũng không thèm bắt máy.

Người giúp việc chỉ tay lên lầu, sắc mặt khó coi: “Ông chủ vẫn đang tự nhốt mình trong phòng ngủ, không cho ai làm phiền cả.”

Mẹ Phó càng lo lắng hơn: “Vậy… nó không ra ngoài từ lúc đó đến giờ luôn à?”

“Không ạ.”

“Còn ăn uống thì sao? Mấy người không mang đồ lên cho nó à?”

“Anh ấy không chịu ăn uống gì cả, tụi tôi cũng bó tay. Ai mà gõ cửa là bị mắng ngay…”

Bố mẹ Phó nhìn nhau, nhận ra chuyện lần này thật sự nghiêm trọng.

Gần đây, Phó Tư Niên cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài, nhưng cửa phòng ngủ thì không khóa.
Họ gõ cửa rất lâu mà không ai trả lời, nên quyết định đẩy cửa bước vào, và rồi cả hai đều chết sững.

Trên sàn nhà phủ kín giấy rơi lả tả, đến mức không còn chỗ để bước chân.
Còn Phó Tư Niên thì ngồi bệt giữa đống giấy, đầu cúi thấp, vẫn đang viết viết vẽ vẽ vào cuốn sổ.

Dù căn phòng tràn ngập ánh sáng mặt trời, nhưng khí sắc trên người anh lại toát ra một cảm giác u ám, lạnh lẽo.

Bố Phó cúi xuống nhặt vài tờ giấy lên xem, thì phát hiện trên đó toàn là một câu duy nhất:
“An Ninh, anh sai rồi.”

Mẹ Phó lập tức rợn tóc gáy, bà tiến lại gần nhìn anh, thấy đôi mắt anh đỏ rực vì mất ngủ, tay cầm bút run lẩy bẩy, vậy mà vẫn cứ cắm cúi viết đi viết lại cùng một câu, bà không kìm được nước mắt:
“Con đang làm cái gì thế này hả?!”

Bố Phó thì giận dữ, giật lấy giấy bút trong tay anh: “Con viết cái này để làm gì? Mọi chuyện bố mẹ đều biết cả rồi!
Sao con có thể làm ra cái chuyện tồi tệ như thế hả?!”

Ông từng nghĩ con trai mình và An Ninh là cặp đôi lý tưởng, không ngờ bây giờ lại thành ra thế này…

Phó Tư Niên nhìn người cha đang tức giận đến đau lòng, đưa tay che mặt, giọng khàn đặc:
“Tất cả là lỗi của con. Con có lỗi với An Ninh.
Con không vượt qua được cám dỗ nhất thời mà phản bội cô ấy.
Con nhất định sẽ viết xong những dòng này, để cô ấy biết con hối hận đến mức nào.”

Chương 19

Đám giấy kia là loại giấy mà An Ninh dùng để viết thư, anh đã mang toàn bộ sổ cô chưa dùng hết từ thư phòng vào phòng ngủ, rồi cứ thế viết suốt mấy ngày trời không ngủ không nghỉ.

Thời gian với anh lúc này đã mất hết ý nghĩa.

Mẹ Phó vừa khóc vừa nói:
“An Ninh căn bản là không muốn gặp lại con nữa.
Cho dù con có viết đầy cả căn phòng lời xin lỗi thì cũng có ích gì?
Nếu muốn nói, thì con phải đối diện nói với cô ấy bằng lời thật lòng.”

Phó Tư Niên trầm ngâm một lúc, rồi thừa nhận mẹ nói đúng — nhưng đầu óc anh đã rơi vào trạng thái cố chấp, không thể thoát ra được.

Anh ngước đôi mắt đỏ au lên, ngoan cố nói:
“Cô ấy sẽ biết. Chỉ cần con viết hết tất cả những cuốn sổ này, cô ấy nhất định sẽ tha thứ cho con.
Phải rồi… con phải thật chân thành…”

Giọng anh khản đặc, nhưng ngữ điệu lại nồng nhiệt một cách bất thường, ánh mắt cũng sáng rực đến mức bất ổn.

Nói đến đây, anh đột nhiên chồm người giành lại cuốn sổ, tiếp tục dùng bàn tay run rẩy của mình viết xuống từng chữ, vừa viết vừa lẩm bẩm:

“An Ninh, anh sai rồi…
Em nhất định sẽ tha thứ cho anh, đúng không?
Chỉ cần anh viết đầy những cuốn sổ này, em sẽ quay về, sẽ tha thứ cho anh…
Anh xin lỗi…”

Phó Tư Niên cứ lặp đi lặp lại những lời đó, như một cái máy không biết mệt mỏi.

Mẹ Phó nhìn con trai như thể hóa điên, vô cùng bất lực vừa khóc vừa van xin:
“Coi như mẹ xin con đấy, đừng tiếp tục nhịn ăn nhịn uống rồi cứ ngồi viết mấy thứ này nữa… Cứ như vậy thì con sẽ chết mất!”

Dù bà nói thế nào, Phó Tư Niên cũng không hề dao động.
Mẹ anh muốn giật quyển sổ đi, nhưng lại không đủ sức.

Cuối cùng, bố Phó không chịu nổi nữa, bèn nghĩ ra một cách:
“Con không phải muốn xin lỗi An Ninh sao? Vậy thì phải để nó biết được thái độ của con.
Hay là thế này, dạo này đang có một chương trình truyền hình tìm người thân rất nổi tiếng, con đi đăng ký đi. Đích thân xin lỗi nó trước ống kính và hàng triệu khán giả!”

Chương trình đó hiện đang cực kỳ hot. Phó Tư Niên lại là một doanh nhân trẻ thành đạt, có ngoại hình lẫn danh tiếng, chắc chắn sẽ thu hút được sự chú ý.
Biết đâu An Ninh ở một góc nào đó trên thế giới sẽ nhìn thấy anh bày tỏ sự hối hận.

Phó Tư Niên lập tức đích thân đăng ký tham gia, thậm chí chi thêm tiền đầu tư để đảm bảo mình sẽ được lên sóng trong tập gần nhất.

Tổ sản xuất ngửi thấy mùi “drama” trong chuyện ly hôn của anh, liền tăng tốc quảng bá rầm rộ, khiến chương trình còn chưa lên sóng đã nổi như cồn.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...