Phó Tư Niên chẳng buồn che giấu tâm trạng mình, nhưng vì chương trình, anh vẫn tắm rửa cạo râu chỉnh tề, mặc đồ gọn gàng, còn đặc biệt đeo chiếc cà vạt đầu tiên mà An Ninh tặng sau khi kết hôn.
Hồi đó, hai người đang trong giai đoạn mặn nồng, mỗi sáng trước khi ra khỏi nhà đều hôn nhau tạm biệt.
Nhưng rồi, chính anh lại là người tự tay phá nát tất cả.
Khán giả ngồi kín trường quay, ai cũng đến vì tò mò muốn hóng vụ bê bối này.
Người dẫn chương trình nhìn là biết anh tiều tụy, liền khéo léo dò hỏi nguyên nhân tan vỡ hôn nhân, ai ngờ anh lại nói thẳng không né tránh:
“Tôi đến đây là muốn nói lời xin lỗi với vợ tôi – An Ninh. Là tôi đã không giữ lời.
Ngày trước, tôi từng thề thốt với cô ấy đủ điều, nghĩ rằng chúng tôi sẽ mãi bên nhau, sống đến đầu bạc răng long.
Nhưng… tôi lại không vượt qua được cám dỗ, phạm phải sai lầm không thể tha thứ.”
“Vấn đề trong cuộc hôn nhân này, hoàn toàn là lỗi của tôi. Chính tôi ngoại tình trước, nên cô ấy mới rời đi.
Hôm nay tôi ngồi ở đây, chỉ mong có thể xin cô ấy cho tôi một cơ hội để chuộc lỗi…”
Giọng anh chân thành, từng lời từng chữ đều toát ra sự hối hận sâu sắc, đến cuối còn gần như nghẹn ngào.
Đoạn video đó được chương trình hỗ trợ truyền thông đẩy mạnh viral, nhanh chóng lan khắp mạng xã hội.
Trên các diễn đàn, cư dân mạng còn lần ra được cả tranh cũ của An Ninh và thân phận của kẻ thứ ba là Lâm Tĩnh.
Thế nhưng, trong vô vàn lời bàn tán ấy, không có bất kỳ thông tin nào liên quan đến An Ninh.
Phó Tư Niên chờ đợi suốt mấy ngày, cuối cùng cố gắng gượng dậy, gọi điện cho trợ lý:
“Tôi nhớ trên trang web công ty có mục video, hãy đăng đoạn xin lỗi của tôi lên đó. Không giới hạn thời gian, cứ để đến khi có tin về An Ninh thì thôi.”
Làm vậy chẳng khác nào đem cả mặt mũi anh lẫn công ty ra chà đạp.
Trợ lý thấy hơi quá đáng, nhưng không dám phản đối, chỉ dè dặt hỏi: “Phát ở trụ sở chính hay chi nhánh?”
“Cả hai,” Phó Tư Niên vẫn chưa thấy đủ, nói tiếp: “Trên mạng xã hội cũng có các vị trí quảng cáo phải không? Mua luôn. Trong nước, ngoài nước, phải là trang đầu lớn nhất.
Ai biết thông tin về cô ấy có thể liên hệ trực tiếp với tôi.
À đúng rồi, để luôn số điện thoại cá nhân của tôi lên đó.”
Một thông báo tìm người bình thường, vì thân phận của An Ninh và câu chuyện phía sau mà trở thành đề tài nóng toàn mạng.
Phó Tư Niên nghĩ, mình đã làm đến mức này rồi, chỉ cần An Ninh thấy được bộ dạng tiều tụy của anh trên truyền hình, chắc chắn sẽ gọi điện nói chuyện với anh một lần.
Vậy mà, cô ấy vẫn không liên lạc, dù anh mở máy 24/7, thậm chí bật âm lượng chuông lên mức tối đa.
Vài ngày sau, cuộc gọi đầu tiên từ số lạ vang lên. Câu mở đầu là:
“Tin thưởng tiền cho ai có manh mối tìm người trong thông báo có thật không?”
“Tất nhiên là thật!”
“Vậy anh chuyển cho tôi 100.000 tệ, tôi nói cho anh chỗ tôi gặp cô ta hôm qua.”
“Cậu đã thấy cô ấy hôm qua?”“Phải, mau chuyển tiền đi…”
Không cần suy nghĩ, Phó Tư Niên chuyển tiền ngay lập tức.
Chương 20
Lý trí của anh đã bị nỗi tuyệt vọng đè nát từ lâu, đến khi đối phương mơ hồ báo một địa chỉ ở trong nước, anh mới cười khổ rồi cúp máy.
Không ngoài dự đoán – người đó nói dối để lừa tiền.
Nhưng anh không truy cứu, vì đã kiệt sức rồi.
Kể từ ngày đó, các cuộc gọi kiểu này không ngừng kéo tới.
Ai cũng nói từng thấy An Ninh ở đâu đó, rồi yêu cầu anh chuyển tiền cảm ơn.
Phó Tư Niên biết rõ phần lớn là lừa đảo, vậy mà vẫn chuyển tiền – chỉ vì muốn níu lấy một tia hy vọng mong manh.
Còn số tiền thưởng kia thì như ném đá xuống biển, chẳng thấy tăm hơi.
Nhưng Phó Tư Niên thì hoàn toàn chẳng mảy may bận tâm. Anh giờ sống chỉ nhờ chút hy vọng mong manh ấy mà níu lấy cuộc đời mình.
Dù có người gọi đến bảo muốn gặp mặt trực tiếp, anh cũng đều đi, không hề do dự.
Trong số những người chủ động tìm đến còn có vài cô gái, ai cũng trang điểm lòe loẹt, ý đồ rõ ràng.
Họ thẳng thắn nói:
“Anh Phó, em có mấy chị em thân thiết, nếu anh thấy cô đơn thì bọn em có thể cùng nhau bầu bạn.”
Rõ ràng là đã có người gọi cả gái dịch vụ đến rồi.
Phó Tư Niên chẳng buồn giữ mặt mũi cho họ, chỉ lạnh lùng phun ra một chữ:
“Cút.”
Từ sau đó, đến cả mấy kẻ lừa đảo cũng chẳng thèm gọi đến nữa.
Chiếc điện thoại của anh cứ thế lặng im suốt cả ngày, còn yên ắng hơn cả chính anh.
Cứ như vậy trôi qua hơn một tháng, cuối cùng Phó Tư Niên cũng gặp chuyện trong nhà.
Chiều hôm đó, người giúp việc thấy anh cả ngày không rời phòng, đến cả mấy tiếng gắt gỏng “Đừng làm phiền” khi bị gõ cửa cũng chẳng nghe thấy nữa.
Họ dè dặt đẩy cửa vào, thì thấy anh nằm bất tỉnh trên thảm, hơi thở yếu ớt gần như ngừng hẳn.
Họ lập tức gọi xe cứu thương, đưa anh vào bệnh viện.
Chỉ trong chưa đầy một tháng, ba mẹ Phó Tư Niên đã già đi trông thấy.
Họ ngồi gục bên ngoài phòng cấp cứu, trông như thể có thể ngất bất kỳ lúc nào.
Bình luận