Một Lần Rời Đi, [...] – Chương 19

Bác sĩ bước ra, mang theo tin dữ:
“Bệnh nhân ngất đi do mất nước và suy dinh dưỡng nghiêm trọng. Tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cậu ấy đang bị bệnh tâm lý nặng.
Nếu không điều trị kịp thời, có khả năng cao sẽ có ý định tự tử.”

Mẹ Phó nghe đến đây thì ngất xỉu ngay tại chỗ.

Ba Phó cũng muốn ngất theo, nhưng nhìn vợ con như vậy, ông chỉ có thể cố gắng chống đỡ, kiên cường đi làm thủ tục nhập viện.

Khi mọi việc tạm ổn, họ ghi một đoạn video mới trong phòng bệnh của Phó Tư Niên.

Trong video, ông Phó với mái tóc bạc trắng, nước mắt tuôn rơi, chỉ cầu xin An Ninh vì tình nghĩa xưa mà quay về cứu mạng con trai ông.

Ở tận bên kia đại dương, An Ninh chẳng hay biết gì.
Cô đã quyết tâm cắt đứt hoàn toàn với quá khứ, bao gồm việc dõi theo bất kỳ tin tức nào liên quan đến Phó Tư Niên hay công ty đó.

Trong một cánh rừng ở Na Uy, có một căn nhà gỗ nhỏ.
Giữa mùa đông lạnh giá, người dân trong thị trấn đều ở nhà thưởng tuyết và nghỉ ngơi.
An Ninh cũng thuận theo phong tục địa phương mà sống như thế.

Cô kê giá vẽ cạnh cửa sổ, vẽ lại khung cảnh mùa đông phủ đầy tuyết trắng, thỉnh thoảng nhấp một ngụm cà phê nóng tự pha.
Dưới chân cô là một chú mèo nhỏ mới nhận nuôi.

Chú mèo bám người cực kỳ, thích được cưng nựng, cứ meo meo rồi nhảy lên lòng cô đòi vuốt ve.

Đúng lúc ấy, có người gõ cửa.

Không còn cách nào khác, An Ninh bế mèo ra mở cửa. Người đến là chủ nhà – chị Lisa.

Cô nghiêng người để Lisa bước vào, cười nói:
“Con bé này cứ đòi ôm mới chịu yên, nên đành bế theo ra mở cửa.”

“Không sao đâu, nhìn nó đáng yêu thế cơ mà.” Lisa lắc lắc chiếc túi mang theo, giải thích:
“Tôi mới nướng ít bánh quy ở nhà, mang sang chia cho cô một ít.”

“Cảm ơn chị.”
An Ninh vừa đáp, vừa rót thêm cho Lisa một cốc cà phê.

Cuộc sống ở thị trấn nhỏ rất yên bình, mùa đông lại càng buồn tẻ, nên mọi người thường hay sang nhà nhau chơi.

Mới đến chưa đầy một tháng, An Ninh và Lisa đã khá thân thiết.

Lần này, Lisa kể cho cô một chuyện: “Hướng Viễn này, tôi thấy trên mạng có một video xin lỗi.
Là của một người đàn ông, anh ta còn đăng ảnh một cô gái trông rất giống cô cùng thông tin tìm người.
Tôi hơi tò mò, không biết cô đã xem chưa?”

Thật ra, người trong ảnh rất giống An Ninh, nhưng Lisa biết cô sống rất kín đáo, gần như không dùng mạng xã hội, nên mới cố tình hỏi một cách tế nhị.

An Ninh chỉ mỉm cười: “Vậy à? Trùng hợp thật. Nhưng nhan sắc của tôi ở chỗ tôi cũng bình thường thôi, có người giống là chuyện dễ hiểu mà.”

Nghĩa là cô phủ nhận.

Lisa nhìn gương mặt xinh đẹp mang đậm nét Á Đông của cô, trong lòng hiểu rõ, chỉ là biết rồi nhưng không nói ra.
Vì vậy cô đổi đề tài: “Thật ra không chỉ có người đàn ông đó.
Ba mẹ anh ta cũng đăng video lên, nói anh ấy sống rất thảm, gần như sắp chết đến nơi rồi.”

Chương 21

Phải nói rằng, biểu hiện của Phó Tư Niên trong video rất có sức lay động.
Ngay cả người nước ngoài không hiểu ngôn ngữ cũng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng qua nét mặt và dòng phụ đề.

“Không đâu,” An Ninh ôm mèo trong lòng, đôi mi rũ xuống, bình thản nói: “Mỗi người là một cá thể độc lập. Không ai nhất thiết phải sống vì ai cả.
Nếu anh ta thật sự vì thế mà từ bỏ bản thân, thì cũng chẳng còn cách nào.
Càng không thể bắt người khác hy sinh chỉ để anh ta được sống tiếp.”

Cô đã quyết tuyệt từ lâu rồi.
Dù cho Phó Tư Niên có đứng trước mặt cô mà khóc lóc van xin, cô cũng sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.

Lisa cũng mỉm cười:
“Vậy thì tốt rồi. Cô cứ yên tâm ở lại đây nhé. Gần đây tuyết rơi dày trong rừng, đường đến thành phố gần nhất đều tạm thời bị phong tỏa. Dù có ai hiểu nhầm cô là người trong video, họ cũng không có cách nào liên hệ gây phiền phức đâu.”

Lòng An Ninh bỗng ấm lại. Cô nếm thử chiếc bánh quy mới nướng, viền mắt đỏ hoe:
“Cảm ơn chị. Bánh ngon thật đấy, em nói thật lòng.”

Ngày tháng trôi qua như nước, chẳng mấy chốc đã đến đêm Giáng Sinh. Đây là một dịp trọng đại với người dân thị trấn nhỏ, rất nhiều người trẻ đi làm xa cũng sẽ tranh thủ về đoàn tụ cùng gia đình.

An Ninh sống một mình trong căn nhà gỗ. Cô mua một ít hoa tươi gần đó, rồi treo bức tranh mới hoàn thành lên tường – xem như là chuẩn bị đón lễ.

Lisa thì chu đáo hơn, đặc biệt đến tận nơi mời:
“À đúng rồi, Hướng Viễn, tối nay em trai chị – George – sẽ về nhà. Chỉ có hai chị em thì buồn quá, em có muốn đến ăn lễ cùng bọn chị không?”

Thấy không có ai khác, An Ninh cũng chẳng tìm được lý do từ chối. Cô chọn vài bó hoa, mang theo chú mèo nhỏ và một bình cà phê nóng, đến nhà Lisa làm khách.

Lisa bình thường sống một mình, nay có người bạn cùng tuổi đến chơi thì rất vui. Cô ngượng ngùng nhìn đống đồ trang trí rải đầy sàn nhà:
“Mấy thứ này đều là em trai chị mua về, đáng lẽ nó phải trang trí, giờ chắc chỉ còn chúng mình tự làm thôi.”

Cây thông cao gần hai mét đặt cạnh lò sưởi trông rất đẹp, nhưng để gắn ngôi sao lên đỉnh thì không dễ.

An Ninh chẳng hề phiền hà: “Không sao đâu, chị đưa em ghế và ghế đôn là được, em với tới.”

Cô cao hơn Lisa một chút, đứng lên ghế chồng lên nhau, kiễng chân là có thể gắn được. Hai người phối hợp ăn ý, chẳng mấy chốc đã hoàn tất trang trí, không khí lễ hội ngập tràn.

Lisa không nhịn được mà càu nhàu:
“Không hiểu George làm cái gì mà lâu thế, đã quên mua đèn dây rồi còn đi mãi chưa về. Tốt nhất đừng có nói với chị là bị lạc đường đấy.”

An Ninh liếc đồng hồ, nghiêm túc nói: “Thật ra vẫn còn sớm. Chỉ cần kịp về ăn gà tây là được.”

“Ôi trời ơi, gà tây của tôi!” – Lisa chợt nhớ ra lò nướng trong bếp vẫn đang chạy, lập tức lao vào kiểm tra, trông vô cùng bận rộn.

An Ninh chỉ biết cười bất lực, tiếp tục treo thêm vài món đồ trang trí lên cây thông. Lúc nghe tiếng cửa, cô đi ra mở giúp.

Đứng ngoài cửa là một chàng trai cao lớn, tuấn tú. Anh cứ tưởng người mở cửa là Lisa nên hào hứng giơ đèn dây lên: “Tôi mua đèn dây rồi—”

Nhưng câu nói lập tức nghẹn lại giữa chừng – vì người trước mặt là một cô gái châu Á xa lạ.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

An Ninh chẳng có gì ngại ngùng, mỉm cười nhẹ nhàng:
“Anh là George đúng không? Em là khách trọ của chị Lisa – chị ấy đang chuẩn bị gà tây trong bếp, chắc sẽ ra ngay thôi.”

George nhìn cô với đôi mắt sáng long lanh, một lúc sau mới hoàn hồn. Mãi đến khi Lisa gọi vọng ra từ bếp:
“Còn đứng đó làm gì? Mau vào giúp chị bê gà!”

Lúc này anh mới như tỉnh mộng, lỉnh kỉnh xách đèn đi vào, giống như một chú chó lớn. Rồi theo lời nhắc của chị, anh lại quay ra, đưa dây đèn cho An Ninh.

Dù cao gần bằng cây thông Noel, nhưng anh chẳng dám nhìn thẳng cô lần nữa. Hai má trắng trẻo cũng lặng lẽ ửng đỏ.

Tối Giáng Sinh, ba người ngồi quây quần bên cây thông, cùng thưởng thức gà tây và bánh quy Giáng Sinh.

Khi đến phần trao đổi quà, George rốt cuộc cũng lấy hết can đảm, nhìn thẳng vào mắt An Ninh bằng đôi mắt xanh biếc, chân thành hỏi:
“Em có đồng ý làm bạn gái anh không?”

Không hoa mỹ, không chiêu trò, chỉ là lời tỏ tình đơn giản nhất.

An Ninh đẩy hộp quà Giáng Sinh đã chuẩn bị sẵn cho hai chị em họ về phía George, khẽ nói:
“Xin lỗi, em nghĩ sau này em sẽ rời khỏi nơi này.”

“Em định đi đâu?”“Đi xa thật xa.”

(Toàn văn kết thúc).

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...