Chương 6
Tin nhắn từ Lâm Tĩnh vẫn không ngừng gửi đến.
【Lâm Tĩnh: À đúng rồi, cho chị xem cái này nhé. 【hình ảnh】 Đây là phiếu siêu âm của em, em đã có thai rồi.】
An Ninh phóng to bức ảnh lên, cuối cùng cũng nhìn rõ dòng chữ đầu tiên trên tờ phiếu.
【Thai nhi 8 tuần – Dọa sảy thai.】
【Lâm Tĩnh: Hôm qua bọn em “vui vẻ” trên sân thượng không biết bao nhiêu lần, đủ kiểu tư thế luôn. Có lẽ là làm mạnh quá nên em có dấu hiệu bị dọa sảy thai rồi… Ai da, tất cả là do anh ấy đấy. Anh ấy bảo ở nhà với chị như ôm một con cá chết, chán muốn chết, còn bên em thì phải chơi mấy trò kích thích một chút mới đã.】
【Lâm Tĩnh: Bác sĩ nói, dù giữ thai hay bỏ thai thì cũng đều cần bố của đứa bé ký tên. Em đành phải gọi anh ấy xuống. Dù sao thì… dạ dày chị có đau đi nữa, so với đứa con của anh ấy, đứa bé vẫn quan trọng hơn một chút. Chị thấy đúng không?】
An Ninh tự bắt taxi rời khỏi bệnh viện.
Cô đến một văn phòng luật sư.
“Chào anh, tôi muốn nhờ văn phòng mình giúp tôi soạn thảo một hợp đồng ly hôn.”
Cô không đòi hỏi gì cả, mà luật sư cũng làm việc rất chuyên nghiệp.
Chỉ nửa tiếng sau, cô đã cầm trên tay bản hợp đồng ly hôn hoàn chỉnh.
Luật sư dặn dò:
“Không cần bên nam ký. Chỉ cần hai người sống ly thân đủ hai năm, bản hợp đồng này sẽ tự động có hiệu lực.”
Khi An Ninh bước ra khỏi văn phòng luật,
Phó Tư Niên vừa hay gọi điện đến.
“A Ninh, em đang ở đâu vậy? Anh tìm khắp bệnh viện mà không thấy em.”
An Ninh đáp:
“Em đợi anh mãi không thấy, nên về nhà trước rồi.”
“Thế thì tốt rồi, miễn là em về an toàn. Xin lỗi em nhé, đúng là công ty có chuyện gấp cần anh xử lý tận nơi. Mấy ngày tới anh có thể sẽ đi công tác, em ở nhà nhớ chăm sóc bản thân. Tuần sau anh sẽ hủy hết lịch làm việc để ở bên em, anh hứa đấy.”
An Ninh thở dài một tiếng.
Một lời nói dối, nói đến lần thứ vạn, thì chẳng còn ai tin nữa.
Giờ đây, trái tim cô đã hoàn toàn phẳng lặng.
“Ừ, anh cứ đi đi.”
“Vợ anh lúc nào cũng hiểu chuyện nhất. Ngoan, mai anh về sẽ mua hoa lan dạ hương cho em.”
“Hiểu chuyện à?” – An Ninh hỏi lại –
“Phó Tư Niên, có phải anh thích những cô gái hay làm nũng, ẻo lả, bám lấy anh không rời?
Còn em thì quá hiểu chuyện, nên thành ra… vô vị, đúng không?”
Phó Tư Niên khựng lại:
“Sao lại vậy được? Anh tất nhiên là thích em nhất. Em như thế nào, anh đều thích cả.”
“Phó Tư Niên, sau này… anh có yêu người khác không?”
“Dĩ nhiên là không.”
“Nếu anh thay lòng, em sẽ rời đi. Rời đi mãi mãi.”
Phó Tư Niên bật cười khe khẽ:
“Em cứ thử bỏ trốn xem. Anh có thể phong tỏa cả sân bay lẫn nhà ga. Chỉ cần em còn tên là An Ninh, anh tuyệt đối sẽ không để em đi đâu hết.”
Nhưng… hộ chiếu của em bây giờ, không còn tên An Ninh nữa.
Em là Hướng Viễn.
An Ninh nhấn mạnh thêm một lần:
“Em nói nghiêm túc đấy. Một khi em đã muốn rời đi, thì anh sẽ không bao giờ tìm thấy em.”
Phó Tư Niên vẫn cười như đang đùa giỡn:
“Vậy thì em cứ chạy thử xem. Anh cho em ba ngày. Sau ba ngày, anh sẽ đến tìm em.
Anh đã nói rồi – chỉ cần em còn tên là An Ninh, thì dù em có chạy đi đâu, anh cũng sẽ tìm ra em.
Em không thoát được đâu.”
Không thoát được sao?
An Ninh mỉm cười.
Vậy thì… thử xem.
Chương 7
Còn ba ngày nữa là đến ngày máy bay cất cánh.
Lâm Tĩnh gửi đến một tấm ảnh:
Là Phó Tư Niên đang nướng BBQ trên bãi biển.
【Lâm Tĩnh】: Để chúc mừng em mang thai con của anh ấy, anh đưa em đến Maldives nghỉ dưỡng rồi đấy~ Anh nói em mang thai vất vả, chỉ cần nằm hưởng thụ, không cần làm gì cả.
An Ninh không trả lời.
Cô chỉ hẹn vài người bạn thân thiết để gặp mặt lần cuối.
Dù sao thì… sau này có lẽ sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa.
Buổi gặp gỡ ấy, An Ninh cười rất nhiều. Cô thật sự chơi rất vui.
Còn hai ngày nữa là máy bay cất cánh.
Lâm Tĩnh lại gửi thêm một bức ảnh — lần này là Phó Tư Niên đang ngồi đọc sách.
Tên cuốn sách là: “Hướng dẫn giáo dục sớm cho trẻ sơ sinh.”
【Lâm Tĩnh】: Bố trẻ lần đầu đã quan tâm chuyện dạy con từ trong bụng đó ~ Dù bé mới chỉ là một hạt đậu nhỏ, anh ấy vẫn nói chuyện với con qua bụng em mỗi ngày.
An Ninh vẫn không đáp lại.
Cô đến ngân hàng, rút toàn bộ tiền ra, đổi sang tiền Euro, tiền mặt. Sau đó huỷ toàn bộ thẻ ngân hàng.
Còn một ngày nữa là đến giờ bay.
Lâm Tĩnh lần này gửi một đoạn video.
Là cảnh pháo hoa lãng mạn rực rỡ giữa biển trời Maldives.
Trong video, Lâm Tĩnh xúc động rơi nước mắt,
Phó Tư Niên ôm cô ta đầy dịu dàng, vỗ về:
“Khóc gì chứ? Sau này còn nhiều bất ngờ hơn nữa.”
【Lâm Tĩnh】: Anh ấy thuê trọn cả một hòn đảo, mua hết pháo hoa của Maldives… chỉ để tổ chức sinh nhật cho em.
Thì ra hôm nay là sinh nhật của Lâm Tĩnh.
Mang thai và sinh nhật — với hai người họ, đúng là hỷ sự nhân đôi.
An Ninh xem xong, chỉ khẽ cười, rồi gọi điện cho một tổ chức từ thiện địa phương:
“Chào anh, tôi có một ít quần áo muốn quyên góp cho các vùng sâu vùng xa.”
Chẳng bao lâu sau, người của tổ chức đã lái xe đến.
Trong mấy ngày Phó Tư Niên không có nhà, cô đã sớm thu dọn xong tất cả đồ đạc.
Tổng cộng năm túi lớn quần áo, giày dép, cô tặng sạch, không giữ lại thứ gì.
Chứng minh thư, sổ hộ khẩu, bằng cấp, tất cả giấy tờ mang tên An Ninh,
cùng những món đồ sinh hoạt gắn liền với cái tên đó —
cô mang hết đến nhà tang lễ, đưa cho nhân viên một khoản tiền, nhờ họ thiêu huỷ toàn bộ.
Một lần nữa đứng trong căn nhà đã sống suốt năm năm qua,
An Ninh cũng cảm thấy có chút lạ lẫm.
Căn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ,
không còn bất kỳ dấu vết nào của cô.
Cô chỉ mang theo một chiếc ba lô nhỏ, bên trong là hộ chiếu.
Nếu có món gì là “kỷ vật”, thì chỉ còn lại chiếc điện thoại trong tay.
Cô gọi xe đến sân bay.
Khi xe dừng ở sảnh đi quốc tế, cô vừa định dùng điện thoại thanh toán, thì nhận được cuộc gọi từ Phó Tư Niên.
“A Ninh, anh đi công tác về rồi, đang trên đường về nhà đón em. Tối nay mình ra ngoài ăn nhé?”
Anh đã về.
Bên cạnh anh là Lâm Tĩnh.
Bình luận