Ngày Xuân Tiêu Tán – Chương 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không biết Tắc Nạp từ đâu nghe được tin tức ta và tỷ ta sinh đôi nhưng xung khắc với nhau.

Hắn ta bắt đầu nghĩ mọi cách gửi thuốc bổ đến đây.

Y như rằng sẽ nói: “Vì tình hữu nghị giữa hai nước.”

Tất nhiên, ta cũng không quên lúc nào cũng đến thăm tỷ ta.

“Tiện nhân kia, ta phải gặp Hoàng huynh, Hoàng huynh mà biết được ngươi giam cầm ta thì nhất định sẽ không tha cho ngươi.”

Ta lạnh lùng nhìn tỷ ta.

“Ngươi thật ngu ngốc.”

Khi chuyện ta và tỷ tỷ xung khắc với nhau truyền đến tai Hoàng huynh.

Người chỉ nói một câu: “Nếu vậy thật, vậy thì ngươi cứ chăm sóc cho sức khỏe của mình đi.”

Ngoài mặt thì vậy nhưng ngầm ý chính là: Muội ấy vẫn khỏe mạnh như thế này là tốt rồi, đừng gây ra chuyện gì nữa.

Nếu phải chọn một thì đương nhiên ta là người tốt hơn.

Nếu không thì nàng ta nghĩ sao nếu ta cố gắng hết sức để Tiêu Dật Hiên đi đón nàng ta là vì gì chứ, một quận chúa luôn gây ra tai và họa cho đất nước cùng với trái tim không hề trong sáng.

Dù có là ai thì cũng sẽ không để cho nàng ta ra ngoài gây náo loạn.

Ta nhìn vào mắt tỷ ta, từ từ bước ta: “Tỷ, chúng ta thực sự xung khắc với nhau như vậy sao?”

Nàng ta lộ ra vẻ bối rối trên mặt: “Sao lại không phải chứ, chính là do ngươi khắc bản cung! Bản công chúa sẽ không tha cho ngươi.”

Ta cười nhạo một tiếng: “Như vậy quá tốt, rồi sẽ để ta càng phải khỏe mạnh mà sống, rồi sẽ để ta xem tỷ bị dày vò bởi bệnh tật triền miên.”

Xung khắc ư?

Nào có xung khắc gì chứ.

Chỉ là từ nhỏ tỷ ta đã ghen tị với ta, cố tình cho thuốc vào bát của ta hàng ngày mà thôi.

Như vậy, sức khỏe của ta và tỷ ta sẽ có một người khỏe mạnh và một người suy yếu.

Nhưng sau khi tỷ ta không cho thuốc vào nữa thì sức khỏe của ta tự nhiên lại càng tốt.

Sau này, vì để trở về kinh thành nên tỷ ta đã cố tình tìm người bịa ra lời nói dối này.

Vì tỷ ta biết rằng lời nói dối như vậy nhất định sẽ có thể lừa được Tiêu Dật Hiên, khiến y vì tỷ ta mà dốc hết tâm can.

Ta đưa tay ra cầm lấy cây kim mà Vinh Uyển đưa cho: “Tỷ hẳn là vẫn chưa quên đi, chiêu này là do tỷ dạy ta đó.”

Vinh Uyển ấn tỷ ta lại, dù tỷ ta có giãy giụa thế nào thì cũng vô ích.

Chỉ đành để ta từng kim, từng kim đ.â.m vào.

Đâm được vài kim, ta bước ra nhìn cung nữ đang đứng bên cạnh.

“Hôm nay, những ai đã đến tẩm cung của quận chúa?”

Các cung nữ trả lời thống nhất: “Chỉ có Tắc Nạp vương gia ạ.”

Tắc Nạp muốn ta đổ tội cho hắn, ta cứ để cho hắn tự nhận đi.

18

Mùa hè kết thúc, lá cây trong ngự hoa viên chuyển sang màu vàng.

Tất Du Lễ đứng bên trái ta, tính đến nay đã hơn nửa tháng kể từ ngày đào thịt Tiêu Dật Hiên.

Cơn Sốt của Tiêu Dật Hiên đã giảm đi rất nhiều, tinh thần cũng ngày càng tốt.

“Việc mà công chúa phân phó thuộc hạ đã làm xong, ta qua Bích Xuân cô nương đã vào tẩm cung của Tiêu tướng quân.”

Ta gật đầu: “Vậy thì vở kịch chính ta nay cũng sắp bắt đầu rồi, làm phiền ngươi.”

Tất Du Lễ hờ hững ừ một tiếng, điều này cũng phù hợp với tính cách bình tĩnh của y.

Ta vừa định rời đi, y đột nhiên lên tiếng hỏi:

“Thần có một điều không hiểu, tại sao công chúa lại thích Tiêu đại nhân như vậy? Rồi sao lại có thể hận y nhiều đến thế?”

“Ta ư?” Không đúng, nếu như ta không được sống lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ lao đầu vào vòng tay của Tiêu Dật Hiên thôi.

“Vì sao ư? Có lẽ là do hồi còn bé có một lần ta và tỷ ta trốn khỏi cung đi chơi, suýt chút nữa thì bị cướp bắt đi, lúc nguy hiểm thì Tiêu Dật Hiên đã cứu được cả hai chúng ta.”

“Năm mười tuổi sao?” Mắt y hơi động đậy, biểu cảm trên mặt có chút kinh ngạc.

“Ừ, chính là năm đó, bây giờ nghĩ lại thì lúc đó y chỉ muốn cứu tỷ ta thôi, chứ cũng không phải là hận ta, chỉ là đáp trả thôi.”

Ta lại nhìn về phía Tất Du Lễ, biểu cảm trên mặt y đã trở lại vẻ hờ hững như không có chuyện gì xảy ra.

Hệt như sự kinh ngạc vừa rồi chỉ là do ta ảo giác mà thôi vậy.

“Thuộc hạ đã biết, nếu công chúa không còn việc gì nữa thì thuộc hạ xin phép rút lui trước.”

“Khoan đã.” Ta tiến lên kéo tay áo màu trắng của Tất Du Lễ, một mùi hoa nhài tỏa ra, thường ngày nhìn y mặc quân phục nhiều hơn, giờ thì đổi hẳn sang thường phục, lại là một dáng vẻ khác.

Y rũ mắt xuống, nhìn bàn tay của ta.

“Ngươi phải cẩn thận khi đi.”

Nói đến mối quan hệ giữa ta và Tất Du Lễ thì phải kể lại từ nhiều năm trước.

Lúc đó, Tất tướng quân đã ch//ết trong trận chiến, y là con của tướng quân, được đưa vào cung học hành, sau khi lớn lên, y cũng lập được không ít chiến công, danh tiếng vang xa.

Lúc còn nhỏ, chúng ta chơi với nhau khá tốt, nhưng y không thích tỷ ta cho lắm, ngược lại còn có thể tươi cười với ta đôi lần.

Nói như vậy thì, ở kiếp trước, Tất Du Lễ đã làm những gì thế nhỉ?

Ta vẫn bị giam lỏng, không biết tin tức gì về y cả, có lẽ vẫn luôn là người được Hoàng huynh sủng ái.

Thì kiếp này ta sẽ giúp đỡ y thêm một bước nữa, chắc hẳn là sau này y sẽ càng suôn sẻ hơn.

Cũng tốt thôi, coi như giúp Hoàng huynh ban thưởng cho người trung thành thực sự.

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...