Ngày Xuân Tiêu Tán – Chương 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xét về tình lý, tỷ tỷ mới gả qua đó không lâu, tỷ ấy và Tắc Nạp vốn chẳng ân ái gì, Tắc Nạp sao lại có thể đích thân đưa tỷ ấy về dưỡng bệnh.

Chỉ có một khả năng duy nhất, đó là Dạ Tần muốn phát động chiến tranh.

Lần này tới là để tìm chuyện gây sự.

Nhưng nếu ta là người trực tiếp nhắc nhở hoàng huynh, thì hoàng huynh chắc chắn sẽ kiêng dè ta.

Vì vậy, ta đã mượn lời của nghi lễ cầu quốc để tìm cớ.

Hoàng huynh thông minh như vậy, hẳn là đã hiểu ngay.

Chỉ là những đường cong ruột ngựa này của ta, đương nhiên phải giấu hoàng huynh.

Vào lúc tiệc rượu bắt đầu, quân tiên phong đã nhanh chóng đánh Dạ Tần trở tay không kịp.

Có lẽ vài ngày nữa thôi, các nước nhỏ xung quanh sẽ đều biết được chuyện đồi bại của Tiểu Vương gia Dạ Tần.

Trận chiến này chẳng những thắng, mà còn thắng một cách vô cùng chính nghĩa.

22

Mọi thứ kết thúc, hoàng huynh hỏi ta:

"Ngươi muốn gì."

Dù sao ta cũng được coi như là một trong những người có công.

Ta suy nghĩ một lúc, rồi lên tiếng: "Hoàng huynh đương nhiên biết tình cảm của muội đối với Tiêu Dật Hiên, chỉ là hắn yêu thương tỷ tỷ, nếu để muội thành toàn cho họ như vậy, tự nhiên trong lòng muội sẽ không cam lòng."

"Nếu hoàng huynh bằng lòng, thì hãy gả tỷ tỷ cho Tiêu Dật Hiên làm thiếp, ngày ngày ở dưới muội, cũng giải tỏa được nỗi tức giận này của muội."

Nói ta cùng, mục đích của ta chẳng qua chỉ là trả thù cho sự ghen tuông và sự không cam lòng của mình mà thôi.

Chuyện triều chính, mưu quyền thời trước không liên quan gì đến ta.

Hoàng huynh không suy nghĩ liền phê chuẩn.

Nhưng việc hai nàng công chúa gả cho Tiêu Dật Hiên đồn ra thiên hạ là chuyện cười lớn, do đó công chúa Ý Nhi mất mạng.

Người gả vào Hầu phủ là một cô hầu gái tên Xuân Hi.

Gió thu thổi qua, mái tóc ta bay lập lờ giữa không trung.

Ta ngước nhìn vầng trăng trên bầu trời.

"Đã đến lúc hồi phủ."

Khi biết được chuyện của Tiêu Dật Hiên và tỷ tỷ, Hầu gia tức giận phát bệnh ngất đi.

Sau khi tỉnh dậy, người trở nên không được minh mẫn.

Cũng tốt, như vậy cũng giảm bớt phiền phức cho ta.

Đêm tân hôn của tỷ tỷ và Tiêu Dật Hiên, Tiêu Dật Hiên kêu đau vai.

Ta gọi ngự y đến, kết luận là vết thương hôm đó chưa lành, cách tốt nhất bây giờ là cắt bỏ một bên cánh tay.

Tiêu Dật Hiên khóc lóc thảm thiết đòi gặp Hoàng huynh.

Cuối cùng, hắn chỉ nhận được câu: "Để bảo vệ tính mạng của phò mã, thì cứ cắt đi."

Từ đó trở đi, ta dâng sớ tâu rõ với Hoàng huynh.

"Phò mã bệnh nặng, từ nay không chầu triều nữa".

23

Khi ta mở cửa mật thất, một mùi nước tiểu xộc thẳng vào mặt.

Ta bịt mũi bước vào trong.

Hai bộ cùm đeo trên người, giam giữ hai người.

Ta cười khẩy: "Bích Xuân đã ch//ết, ch//ết vì bệnh hoa liễu, người hầu báo lại bảo toàn thân thối rữa, nhãn cầu bị móc ra hết rồi."

Hai người nghe vậy, không hẹn mà cùng nhìn nhau.

Dù sao trong thời gian này, dưới tác dụng của xuân dược, cả ba người họ đã có rất nhiều đêm hoan lạc bên nhau.

"Con tiện nhân nhà ngươi, sao ngươi lại dám đối xử với ta như vậy! Phải biết ta là tỷ ruột của ngươi, ngươi sẽ không được ch//ết tử tế đâu!"

Vinh Uyển tiến lên, tát mạnh vào mặt Xuân Hi một cái.

 

"Đồ khốn nạn, tỷ tỷ của Cửu Công chúa đã tử trận từ lâu, con tiện tỳ như ngươi mà cũng dám giả danh là tỷ tỷ của công chúa, đáng đánh!"

Mặt của Xuân Hi sưng vù, đó là kết quả của nửa năm qua ngày nào cũng bị tát hai cái.

Còn về phần Tiêu Dật Hiên.

Hiện tại hắn ta chỉ có thể phát ra những tiếng u u.

"Này!" Ta tiến lên ngăn Vinh Uyển định xuống tay thêm.

"Ngươi này, người khác không biết thì thôi, ngươi còn không biết nữa à, đây đương nhiên là tỷ tỷ của ta rồi, tỷ tỷ, sao người lại quên hôm nay là ngày gì thế?"

Ta không màng đến vẻ hoảng sợ hiện rõ trên mặt nàng, tự mình nói:

"Là ngày ta mất mạng ở kiếp trước."

"Ta nhớ tới nghĩa tỷ muội của chúng ta nên không đành lòng nhìn thấy ngươi đau đớn vì bệnh hoa liễu, hôm nay đưa ngươi đi một đoạn đường, về sau không còn gặp lại nữa."

Nói rồi, ta đ.â.m một nhát d.a.o vào cổ Xuân Hi.

Nàng ta trợn mắt nhìn ta, sau đó gục xuống.

Ta là người như thế, trả thù là phải trả thù.

Nàng ta đã hành hạ ta đến ch//ết như vậy, thì ta đương nhiên cũng phải để nàng ta ch//ết y như thế.

"Còn ngươi, Tiêu Dật Hiên."

"Bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày thêm hai cái tát nữa, phu quân yêu thương tỷ tỷ, đương nhiên phải chịu thay cho tỷ tỷ đã khuất."

Ta lấy khăn tay ra lau, sau đó dùng để nâng cằm hắn ta.

"Điều duy nhất ta có thể đảm bảo chính là ngươi sẽ sống, sống dở ch//ết dở như thế này."

Ngoại truyện

Mùa đông qua đi, mùa xuân lại đến, hoa đào trong phủ nở rộ.

Những ngày này sức khỏe của Tiêu Dật Hiên không được tốt, sợ rằng chưa chắc đã qua khỏi mùa xuân này.

Nghĩ đến đây, ta bỗng thấy chút hụt hẫng.

Hắn mất đi thì ta biết phải về đâu.

Nếu không phải vì lòng thù hận trào dâng này, thì Hầu phủ này ta một ngày cũng không muốn ở.

Đang chơi với chú vẹt mới mua.

Vinh Uyển từ ngoài chạy vào.

"Công chúa, thư của người."

Trên phong bì ghi: Thân gửi Cửu công chúa, Tất Du Lễ.

Người này đã lâu không xuất hiện rồi, kể từ sau trận chiến đó, hắn vẫn ở biên ải chưa về.

Ta từ từ mở ra, trên đó chỉ có ba câu.

“Năm mười tuổi, là ta đưa người về, người không sai, Tiêu Dật Hiên quả thực chỉ đón mình tỷ tỷ của người.

Nghe nói lòng hận thù của người sắp tan biến rồi, vậy là tốt, con người không thể sống mãi trong hận thù.

Gần đây ta nuôi một con ngựa tính tình hiền lành, nếu công chúa không còn nơi nào để đi, có thể đến xem con ngựa này, xem xem công chúa có thích không.”

Hết.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...