Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tiêu Dật Hiên thế mà còn biết ơn nhìn ta.
"Cảm ơn phu nhân, như thế nhất định sẽ khiến Hoàng đế hết giận."
Mãi cho đến Ngự hoa viên, Vinh Uyển mới vội vàng chặn ta lại.
"Công chúa, tại sao lại để phò mã đi đón công chúa Ý Nhi, người không sợ..."
Dĩ nhiên là ta không sợ, ta nóng lòng muốn trên đường tàu xe vất vả này, họ sẽ xảy ra chuyện gì đó không nên xảy ra.
Chỉ bằng cách này, ta mới có thể đưa bọn chúng xuống địa ngục.
11
"Ngươi yên tâm, ta tự có chừng mực." Ta xoa má nàng ta đỏ bừng, n.g.ự.c nhói lên.
Đã nói sẽ bảo vệ nàng bình an, nhưng vẫn để nàng bị đánh.
Vinh Uyển như nhìn thấu lòng ta, mở lời an ủi:
"Vừa rồi n ôtỳ cũng đánh lại, lén nói cho người biết, nô tỳ vừa rồi đánh rất mạnh."
"Công chúa, nô tỳ cả gan hỏi, người hình như không thích Tiêu tướng quân nữa, sao lại giày vò mình như vậy?"
Ta khịt mũi: "Đương nhiên là để lấy mạng tướng quân."
"Niệm Cửu công chúa lá gan thật đúng là lớn."
Theo tiếng nói nhìn lại, Tất Du Lễ từ sau tảng giả sơn đi ra, dáng người thẳng tắp tựa núi, đôi mắt đen nhánh dưới hàng lông mày rậm đang lặng lẽ nhìn ta.
Hắn tiến lên mấy bước nhỏ giọng nói:
"Ngay cả việc thích s//át con trai của hầu gia mà người cũng dám nói trước công chúng sao?"
Lần này người đã đông đủ.
Lúc đầu Tất Du Lễ không tìm ta, nhưng ta cũng định tìm hắn.
Nếu đã muốn gi//ết ch//ết tiêu Dật Hiên, đương nhiên phủ hầu gia sau lưng hắn cũng phải sụp đổ theo, lúc đó cần có người gánh vác được những giao việc vùng biên cương này.
Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có Tất Du Lễ lớn lên với ta mới là người hợp thích nhất.
Cùng là tướng quân chinh chiến sa trường, so với Tiêu Dật Hiên lỗ mãng.
Hắn điềm đạm hơn rất nhiều.
Hơn nữa, hai nhà bọn họ còn có thù hận sâu sắc mà người ngoài không biết.
Ta gật đầu với Vinh Uyển, nàng ta lui xuống canh gác ở sau tảng giả sơn.
"Du Lễ ca ca, muội muốn gi//ết Tiêu Dật Hiên, không biết huynh có thể giúp muội một tay được không, muội có thể..."
"Ta bằng lòng ."
Ta còn chưa nói hết lời sau, Tất Du Lễ liền vội vàng đáp ứng ta.
Tại sao vậy?
Hôm đó, ta bảo Vinh Uyển đi tìm hắn là vì ai cũng biết hắn là người quân tử ngay thẳng không bao giờ nói dối, vì thế Hoàng huynh tin lời hắn nhất.
"Nếu sau này niệm cửu công chúa có việc gì cần giúp đừng ngại cứ mở lời."
Nói xong câu này, hắn liền xoay người đi.
Đi được mấy bước, hắn lại dừng lại: "Không tại sao cả, bởi vì ta nợ công chúa một mạng."
Ta lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại mấy lần, nợ ta cái mạng gì?
Sự thật về cái ch//ết của cha hắn cũng không phải ta nói ra.
Quên đi, để sau này nói cũng không muộn.
12
Ta bán Bích Xuân đi kỹ viện, kỹ viện mà kiếp trước Vinh Uyển bị bán đến.
Vì muốn trả thù, ta để Vinh Uyển tự mình đưa đi.
Nghe nói, khi đến đó, Bích Xuân vẫn còn ngây thơ.
Miệng thì lắp bắp nói: "Ta là tỳ nữ mà tướng quân thích nhất, các ngươi dám đối xử với ta như vậy sao."
Vinh Uyển tát nàng ta một cái bốp: "Thích nhất hả? Cô xứng à?"
Ánh mắt ác như rắn độc của nàng ta nhìn Vinh Uyển.
"Cô nói cho chủ tử của cô biết, đừng tưởng đánh phát ta đi là có thể chiếm được lòng tướng quân, nàng ta chỉ là thế thân thôi, còn kém xa ta. Người kia sắp về rồi, chủ tử của cô chắc chắn sẽ sống còn thê thảm hơn ta gấp trăm lần!"
Ta đã dặn mụ tú bà ở đó cho Vinh Uyển nhiều cơ hội thể hiện mình.
"Công chúa..." Vinh Uyển nói mà không nói được.
"Hửm?" Ta ngước mắt nhìn.
Nàng ta nhịn không được nói ra hết:
"Bích Xuân nói, hôm qua phò mã trở về phủ, liền hứng chí sủng hạnh nàng ta, trên giường phò mã nói... nói người trong lòng mình thực sự đã trở về, đến lúc đó sẽ cưới Bích Xuân làm thiếp, người nói xem, phò mã này, phỉ... Tiêu Dật Hiên hắn sao có thể là loại súc sinh như vậy!"
Hôm qua còn rất nghiêm túc nói với ta rằng sẽ không tha cho Bích Xuân, quay về lại không nhịn được sủng hạnh nàng ta.
Xem ra Bích Xuân này có chút thủ đoạn trên người.
Đã hắn lưu luyến Bích Xuân nhớ mong không thôi vậy thì chờ tỷ tỷ về, ta phải đón Bích Xuân trở về mới được.
Nhưng trước đó.
Ta thì thầm căn dặn bên tai Vinh Uyển mấy câu, nàng ta sợ hãi che miệng lại.
"Công chúa, người ở lâu trong cung sâu, sao lại biết những chuyện này."
Tất nhiên đây đều là những chuyện kiếp trước bọn chúng làm.
Kiếp trước, Tiêu Dật Hiên luôn ép ta uống thuốc để hầu hạ hắn, còn lần nào cũng bắt ta phải gọi tên tỷ tỷ, ra vẻ giường chiếu đê mê cùng tỷ tỷ.
Sau khi ta phát hiện, có lần ta nôn hết thuốc mà hắn bắt uống ra, cố tình khiến hắn buồn nôn, lần nào cũng nhắc đi nhắc lại tên của mình.
Bình luận