Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đồ ăn thức uống Tần quốc gửi đến, đều phải qua tay Tiêu Dật Hiên kiểm nghiệm rồi mới đưa cho tỷ tỷ.
Bây giờ xem ra tỷ tỷ sớm đã có kế hoạch từ trước.
Kiếp trước, chính Tiêu Dật Hiên dẫn binh đánh hạ Tần quốc, vì thế toan tính của nàng ấy chắc chắn là:
Trở về kinh lần này, dụ Tiêu Dật Hiên thừa cơ dẫn binh đánh hạ Tần quốc, đồng thời trong thời gian này hành hạ ta đến ch//ết, như vậy nàng ấy có thể danh chính ngôn thuận gả cho Tiêu Dật Hiên.
Đáng tiếc, ta đã hủy đi tướng quân mạnh mẽ kiêu hùng của nàng ấy.
Tắc Nạp cười kể lại chuyện này, trái ngược hoàn toàn với khuôn mặt cau có của hoàng huynh.
Nói đi nói lại, Tắc Nạp cũng chỉ có một câu:
"Thần tử của ngài một mình cưỡi ngựa đến Tần quốc của ta, cả ngày độc chiếm vợ ta, điều này thật là trò cười."
Tiêu Dật Hiên nhìn ra sự không hài lòng của hoàng huynh, thông minh nhạy bén như hắn ta, làm sao không biết chuyện này phải do hắn ta gánh vác.
Nếu không sẽ trở thành vấn đề giữa hai nước.
Hắn ta quỳ xuống nhận tội:
"Hoàng thượng, thần từ nhỏ cùng công chúa Ý Nhi lớn lên, dạo trước nghe nói công chúa sinh bệnh, thêm vào đó phu nhân vì tỷ tỷ ruột thịt ngày nào cũng đau khổ lấy nước mắt rửa mặt, thần không đành lòng, cho nên mới không báo lại cho Bệ hạ mà một mình đi đón, xin Bệ hạ giáng tội."
Hoàng huynh ném một tách trà về phía Tiêu Dật Hiên.
Tỷ tỷ định tiến lên, bị ta tranh mất:
"Hoàng huynh bớt giận, phu quân thấy thần muội thương nhớ tỷ tỷ nên mới..."
Hoàng huynh nhận được tín hiệu của ta, phất tay áo:
"Dù thế nào đi chăng nữa, tội ch//ết thì miễn, nhưng tội sống khó tha, Tiêu Dật Hiên bất chấp thánh chỉ, tự ý ra biên giới, phạt 20 đại trượng, lập tức hành hình!"
Nói xong, có mấy thị vệ tiến vào lôi Tiêu Dật Hiên ra ngoài.
Hắn ta luyến tiếc nhìn tỷ tỷ, ngược lại tỷ tỷ, đợi đến khi hoàng huynh nổi giận.
Tránh ánh mắt tình ý của hắn ta.
Hai mươi đại trượng, đối với một người tập võ như Tiêu Dật Hiên không phải là gì, nhưng vai hắn ta bôi thuốc ta đưa.
Chỉ sợ…
E rằng lần này hung phần nhiều mà cát phần ít.
15
Tắc Nạp thấy cảnh này thì giả vờ cầu xin đôi lời rồi trốn sang một bên để theo dõi sự việc.
Còn về tỷ tỷ, đương nhiên Hoàng huynh không muốn nhìn mặt.
Hoàng huynh tùy tiện khiển trách vài câu rồi cho tỷ tỷ về cung.
Ta sai Vinh Uyển tùy tiện nhặt mấy món đồ chơi không đáng giá rồi mang đến cung điện của tỷ tỷ.
Vừa bước vào thì thấy tỷ tỷ đang ngồi ngay ngắn trên giường.
Hoàn toàn không có vẻ ngoài của một người ốm nặng sắp ch//ết.
Thấy người tới chính là ta, tỷ tỷ vội vã đứng dậy, đưa bụng bầu ưỡn về phía trước.
“Đừng tưởng rằng ngươi sống lại một lần là có thể bắt nạt được Hiên ca, bụng ta đã có cốt nhục của chàng rồi.”
Ta vung tay tát tỷ tỷ một cái, tỷ tỷ mắt đẫm lệ không dám tin nhìn ta.
“Ngươi… dám đánh ta ư?”
Ta lại vung tay tát thêm một cái nữa.
“Nếu nói ngươi không sống lại lần nữa thì hôm nay ta còn phải tìm cớ đánh ngươi, nhưng đã biết những chuyện ngươi từng làm với ta kiếp trước thì ta sẽ thống thống khoái khoái để dạy dỗ ngươi một trận.”
Tỷ tỷ đối Tắc Nạp khóc lóc om sòm đã quen,như vậy là nhào tới đánh nhau tay đôi với ta.
Ta nhẹ nhàng đẩy một cái là tỷ tỷ ngã quỵ xuống đất.
Từ khi được tái sinh, ngày nào ta cũng rèn luyện nên sức khỏe đương nhiên là tốt vô cùng.
Tỷ tỷ ngồi trên mặt đất thở hổn hển, quát về phía cửa:
“Người đâu, bắt con tiện nhân này lại, dám đánh cả bản công chúa.”
Ta tiến lên, bắt chước điệu bộ của tỷ tỷ ở kiếp trước, hung hăng chà đạp lên tay tỷ.
“Sao ngươi không nghĩ rằng vì sao ta phải sống lại một lần nữa, giờ những người hầu hạ ngươi đều là người của ta, tỷ tỷ nếu không muốn để ta làm ngươi bị thương ngoài da mà không ch//ết được thì tốt nhất là ở trong này ngoan ngoãn đừng đi ra ngoài!”
Tỷ tỷ đau đến nghiến răng nghiến lợi mà vẫn không quên đe dọa ta:
“Ngươi đừng đắc ý, hiện giờ Hiên ca yêu thương nhất vẫn là ta, hãy chờ đấy mà xem.”
Ta cười khẩy một tiếng, Tiêu Dật Hiên sao?
Chỉ sợ hiện tại chàng còn khó bảo toàn thân mình.
Chuyện Tiêu Dật Hiên đến Dạ Tần vốn chính là cái bẫy do ta giăng ra, nhưng như vậy vẫn chưa đủ, ta phải nhận được sự ủng hộ của Hoàng huynh.
Vì vậy, đến ngày thứ bảy sau khi Tiêu Dật Hiên rời kinh, ta đã đến chỗ Hoàng huynh diễn một vở kịch thật hay.
Bên trong điện Vũ Anh.
Tách trà rơi xuống đất, nước b.ắ.n tung tóe.
Cả điện im phăng phắc, tất cả mọi người đều quỳ rạp xuống đất run rẩy sợ hãi.
“Trẫm hỏi lại một lần nữa, Tiêu Dật Hiên rốt cuộc đã đi đâu rồi!”
Ta khom mình hành lễ mà đáp: “Phò mã mắc bệnh phong hàn, đang ở phủ nghỉ ngơi.”
Hoàng huynh đập bàn thật mạnh, khiến cả điện rung chuyển.
“Ngươi còn dám che chở cho hắn, tin tức truyền đến từ thám tử trên đường đều đã nói là hắn một mình một ngựa đến Dạ Tần rồi! Hắn nói muốn đón Ý nhi trở về dưỡng bệnh, Ý nhi là hòa thân công chúa chứ có phải là ai muốn đến đón thì đón được không!”
Ta lại lần nữa cầu xin: “Tỷ tỷ vốn cũng muốn trở về, phò mã chỉ là lo rằng người Dạ Tần sẽ không chăm sóc chu đáo nên mới…”
Bình luận