Ngày Xuân Tiêu Tán – Chương 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vô lý! Hòa thân hòa thân! Chẳng phải chỉ vì hữu nghị giữa hai nước sao, hiện giờ hắn chỉ thân một mình đi đón Ý nhi đang mắc bệnh nặng, không phải là đang nói cho Dạ Tần biết là chúng ta không hài lòng vì Niệm nhi không khỏe hay sao! Theo cách này làm sao có thể có sự hữu nghị giữa hai nước được?!”

Nhìn vẻ tức giận của Hoàng huynh, lòng ta có chút không đành.

Ta tạo ra chuyện này không chỉ vì mục đích riêng tư của mình, mà còn vì vào cuối kiếp trước chúng ta vẫn phải giao chiến với Dạ Tần.

Hơn nữa là do bên kia khởi xướng chiến tranh.

Lúc đó chúng ta đại thắng, nhưng là thắng mà không vẻ vang, khiến cho các nước chư hầu ở biên cương khác chỉ trỏ.

Ngày nay nếu muốn thắng thì đương nhiên một chiến thắng vẻ vang sẽ tốt hơn.

“Hoàng huynh bớt giận, từ khi tỷ tỷ đến Dạ Tần, bọn họ cống nạp thì chỉ làm cho có lệ, ngày nay phò mã đi như vậy thì theo bề ngoài chính là phủ đầu một chút trước bọn họ, nếu tiếp tục như vậy thì không còn là hữu nghị nữa!”

Hoàng huynh còn định nói gì nữa nhưng ta lại tiếp tục lên tiếng:

“Mấy ngày trước muội tình cờ gặp chàng ấy, từ xa đã nghe thấy ông ta đang cùng phó tướng bàn về cách thức tấn công Dạ Tần, Hoàng huynh không cần phải lo lắng, nhưng đương nhiên là khi phò mã trở về vẫn phải bị trừng phạt, trước mặt tiểu vương gia của Dạ Tần mà đánh vài roi, coi như là nể mặt rồi.”

“Quan trọng nhất là,” ta khẽ nói, “Gần đây Tiêu hầu gia và Tam hoàng thúc qua lại càng thêm thân thiết, nên nhân cơ hội này mà giáng một đòn cảnh cáo Tiêu hầu gia.”

16

Quả thực là ta hôm sau sau khi bị đánh, Tiêu Dật Hiên đã lên cơn sốt cao.

Các thái y đi đi lại lại không dứt, đều chỉ nói là nhiễm phong hàn.

Cho đến khi vết thương trên lưng bị lộ ra thì các thái y đều hoảng hốt.

Vốn chỉ là một vết thương nhỏ, nhưng sao lại có thể loang ra thành một cục to như vậy.

Ta đứng bên cạnh, nước mắt nhạt nhòa.

“Thái y có cách nào chữa trị không?”

Lúc các thái y đều bó tay, thì Tất Du Lễ đến.

Hắn cau mày vén chăn của Tiêu Dật Hiên lên, bịt mũi khẽ nói:

“Xác thịt đã bị thối, nếu không xử lí thì sợ không bảo vệ được nửa thân thể này.”

Lời vừa nói ra, Tiêu hầu gia hít một hơi thật mạnh, vội vã bước lên:

“Vậy ngươi mau nói nên xử lí như thế nào chứ, vốn là một vết thương do bị đ.â.m thôi mà, sao lại có thể nghiêm trọng đến thế!”

Tất Du Lễ chậm rãi mở lời:

“Bây giờ chỉ là vết thương nhỏ, nhưng Tiêu tướng quân vốn còn vết thương cũ chưa lành, mà lại đi xe ngựa đến Dạ Tần, mệt mỏi không nói đến, mồ hôi thường ngày cũng sẽ bị nhiễm trùng, nên mới lan đến mức này.”

Tiêu hầu gia đã sớm nghe chuyện về công chúa ở Dạ Tần nên càng thêm căm hận.

“Muốn xử lí chỗ xác thịt bị thối thì phải cắt hết toàn bộ mới được, không thể dùng thuốc gây mê, thuốc gây mê gây tổn hại cho sức khỏe, đối với hồi phục của Tiêu tướng quân rất bất lợi.”

Thấy Tất Du Lễ nói dối giọng điệu đường hoàng nghiêm chỉnh, ta nhịn cười rất vất vả.

Mặc dù Tiêu hầu gia có chút không đành nhưng vì muốn bảo toàn tính mạng nên vẫn chấp nhận cách làm này.

Mọi người đều bị đuổi ra ngoài, chỉ còn lại ta và Tất Du Lễ.

Rốt cuộc vở kịch hay này chính là do ta tạo ra, đương nhiên phải tự tay đến làm kết liễu.

Tất Du Lễ đưa d.a.o cho ta: “Ngườii đã nghĩ kĩ chưa? Không sợ?”

Lòng ta tràn ngập hận thù.

“Sợ ư? Chỉ sợ tay nghề của mình không đủ điêu luyện nên không thể khiến cho hắn biết thế nào là nỗi đau thấu xương.”

Ngay khi lưỡi d.a.o đ.â.m vào da của Tiêu Dật Hiên, nỗi hận mà ta ấp ủ bấy lâu nay cuối cùng cũng đã có chỗ để giải tỏa.

Sự nhẫn nhịn bấy lâu nay cuối cùng cũng phản công được rồi.

Lúc đầu ta định cho Tiêu Dật Hiên nếm trải nỗi đau bị mất đi chân tay, nhưng bây giờ thì còn quá sớm, nỗi đau mà hắn chịu đựng chưa đủ.

Từng nhát d.a.o lướt xuống, Tiêu Dật Hiên đang hôn mê dần dần cũng tỉnh lại.

m thanh rên rỉ vì đau đớn lan khắp cả cung điện.

Hầu gia nghe thấy như vậy thì cuống quít đi xung quanh muốn đi vào nhưng bị Vinh Uyển ngăn lại.

"Hầu gia, chẳng lẽ ngài không muốn để tình hình của phò mã trở nên nghiêm trọng hơn sao."

17

Tiêu Dật Hiên từ đau đớn gào thét lúc đầu đến khi ngất xỉu đi.

Thấy vậy, Tất Du Lễ đổ một bát nước lên người y, làm y tỉnh lại.

Cho đến khi cắt được bảy mươi bảy bốn mươi chín nhát, Tiêu Dật Hiên đã ngất đi mười mấy lần.

Cuối cùng ta cũng ngừng được động tác trên tay mình.

Trong chậu là toàn bộ đều là thịt thối, vai của Tiêu Dật Hiên đã có thể thấy xương.

Ta ném con d.a.o xuống đất, phát ra tiếng loảng xoảng.

“Được rồi, cho người của bọn họ vào đi.”

Hầu gia khi nhìn thấy Tiêu Dật Hiên như vậy thì đau lòng vô cùng, giờ thì ông ta hối hận ta cực điểm vì sao ban đầu lại nghe lời tam hoàng thúc, để mặc cho Tiêu Dật Hiên một mình đến Dạ Tần.

Vì vậy, mối quan hệ của tam hoàng thúc và hầu gia cũng coi như đã đứt đoạn.

Bước đầu tiên cũng coi như đã suôn sẻ hoàn thành, rồi mọi thứ cũng sẽ thuận lợi hơn.

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...