Nghĩa Nữ Hậu Cung – Chương 4

Di chiếu sắc phong ta làm công chúa, ta đưa cho thái giám bên người Hoàng thượng.

Hắn từ trong tay áo lấy ra lệnh bài xuất cung đưa cho ta, lại đưa thêm một bọc lá vàng, nói rằng đó là Hoàng thượng đã căn dặn từ trước.

Hắn còn khuyên ta nên đi gặp Hoàng thượng một lần, ta cười nhạt, từ chối.

Vàng ta nhận lấy, rồi đưa hết cho bà vú.

Sau khi rời cung, ta và hắn mở một hiệu thuốc nhỏ ở trấn trên.

Dân cư nơi ấy không nhiều, nhưng chân chất hiền hòa.

Ta sinh được một nam, một nữ, chỉ mong bọn chúng đời này bình an hạnh phúc.

Cả đời này, ta sống đến bảy mươi tuổi.

Tính ra, không một vị hoàng đế nào có thể sống lâu bằng ta.

Ta ngày qua ngày, nghe ám vệ hồi báo về cuộc sống hạnh phúc của nàng.

Nàng sinh một nam hài, lại sinh một nữ hài.

Lòng ta đau đớn như có ngàn nhát dao cứa vào, nhưng nàng hạnh phúc, ta không thể quấy nhiễu cuộc sống của nàng.

Nhớ lần đầu gặp nàng, nàng còn là một bánh nếp nhỏ, nằm trong lòng mẫu hậu.

Ta cực kỳ không thích nàng, mẫu hậu cứ trêu đùa nàng, quên mất sự tồn tại của ta.

Nhưng nhìn nàng phồng miệng thổi bong bóng, ta lại thấy nàng đáng yêu lạ thường.

Thôi thì cũng là người do mẫu hậu mang về, ta vẫn nên chăm sóc nàng một chút.

Mỗi ngày sau khi tan học, việc đầu tiên ta làm chính là đi tìm bánh nếp nhỏ.

Nàng trong mắt ta từng chút từng chút lớn lên, ta cảm thấy vô cùng vui mừng.

Khi ấy, mẫu hậu thường trêu ghẹo rằng sau này ta lớn lên, sẽ cưới nàng làm thê tử.

Ta cũng không phản đối, dù sao thì người do chính tay ta nuôi dưỡng, sao có thể để người khác cướp đi?

Nhưng khi ta dần trưởng thành, những lời xung quanh ngày một nhiều hơn.

Họ nói Thái hậu nắm quyền danh không chính, ngôn không thuận, ta nên đoạt quyền.

Ta phiền lòng không chịu nổi, còn chưa xong sao? Ta còn phải đi tìm bánh nếp nhỏ chơi cơ mà.

Nhưng rồi, trong một buổi triều sớm, ta đưa ra sách lược trị thủy, mong được quần thần công nhận.

Bọn họ tuy tỏ vẻ kinh ngạc, nhưng vẫn quay đầu nhìn về phía mẫu hậu, hỏi bà có khả thi hay không.

Mẫu hậu chỉ khẽ lắc đầu, bọn họ liền phủ định tất cả.

Đây là lần đầu tiên, ta cảm nhận được tầm quan trọng của quyền lực.

Ta nghĩ, ta không cam lòng.

Những lời xung quanh ngày càng nhiều, họ nói thiên hạ này thuộc về ta, không phải của mẫu hậu.

Ban đầu ta còn phản bác đôi câu, nhưng cuối cùng, ta ngầm thừa nhận.

Ta cũng dần không muốn gặp mẫu hậu nữa, thậm chí, ta còn dám trước mặt quần thần công khai chống đối bà.

Quyền thế của ta ngày càng lớn, nhưng khoảng cách giữa ta và bánh nếp nhỏ cũng ngày càng xa.

Các đại thần nói mẫu hậu tâm cơ thâm trầm, dặn ta phải đề phòng.

Rồi ta cũng đề phòng.

Bánh nếp nhỏ, có phải cũng là con cờ mẫu hậu đặt bên cạnh ta để mê hoặc ta?

Ta không muốn nói chuyện với nàng nữa, chỉ thỉnh thoảng đứng từ xa nhìn trộm.

Phùng thượng thư nói, nhà họ Vương nhiều đời trung nghĩa, là tấm gương của bá quan văn võ, nữ nhi Vương gia đoan trang hiền đức, là lựa chọn thích hợp nhất cho ngôi vị Hoàng hậu.

Vậy nên, ta triệu nàng vào cung.

Quả nhiên là một nữ tử biết tiến biết lùi, nhưng ánh mắt ta lại vô tình lướt qua hòn giả sơn, thấy bánh nếp nhỏ len lén nhìn trộm.

Tách trà trong tay ta bỗng mất đi hương vị.

Bánh nếp nhỏ đến tuổi cập kê, ta sai thêu phòng suốt một tháng để làm xiêm y cho nàng.

Hôm đó, nàng thực sự rất đẹp.

Nhưng mẫu hậu lại muốn phong nàng làm công chúa.

Sao có thể?

Bánh nếp nhỏ là nữ nhân của ta, sao có thể biến thành muội muội ta được?

“Du Châu xuất thân thôn dã, thô tục không chịu nổi, sao có thể xứng với danh hiệu công chúa?”

Lời vừa thốt ra, ta lập tức hối hận.

Bởi vì ta thấy vành mắt nàng đỏ hoe.

Nhưng ta là hoàng đế, không thể nuốt lời.

Mẫu hậu mất, lòng ta như bị khoét rỗng một mảnh.

Vì sao lại đột ngột như vậy?

Ta vừa mới thắng bà, vì sao bà lại…

Bánh nếp nhỏ khóc đến mức suýt ngất, ta sợ nàng ngã gục, bèn mắng nàng, mong nàng có thể vực dậy tinh thần.

Ám vệ báo lại, bánh nếp nhỏ cả ngày ru rú trong cung, không bước ra ngoài.

Ta lo lắng vô cùng, tìm nàng, nói muốn phong nàng làm mỹ nhân.

Kỳ thực, ta muốn phong nàng làm Quý phi, nhưng lại sợ triều thần nghị luận.

Nàng lạnh lùng nói muốn thủ hiếu ba năm, ta giả vờ tức giận bỏ đi.

Nhưng trong lòng ta lại vui sướng, ít nhất, nàng đã có thể phẫn nộ với ta, chứng tỏ nàng không còn chìm đắm trong đau thương nữa.

Hành cung có một hồ nước, ta cố ý cho người đào theo bức tranh năm xưa ta từng vẽ nàng.

Ta muốn nàng rời đi, muốn nàng được sống tốt.

Nhưng nàng lại quay về.

Tim ta thắt lại, nàng rõ ràng có cơ hội trốn đi, tại sao lại trở về?

Sau khi về cung, nàng và một tên thái y cười cười nói nói, ta ghen tị cực độ.

Thủ hiếu mãn tang, nàng muốn xuất cung.

Ta không chịu nổi, liền hạ dược nàng.

Nhưng ta không thể giam cầm nàng, cuối cùng, ta vẫn để nàng đi.

Nàng nói, mẫu hậu một lòng vì ta.

Ta thật sự hối hận.

Vì sao ta không nhận ra sớm hơn?

Tên thái y kia quá mức yếu đuối, sao có thể bảo vệ nàng?

Ta thử lòng hắn, hắn lại không chút do dự giết người.

Nàng rốt cuộc cũng tìm được người toàn tâm toàn ý với nàng.

End

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...