Nghiêm Trị Nạn Náo [...] – Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đám người bị khí thế của tôi làm cho sững sờ đứng tại chỗ. 

 

Không ai dám tiến lên nữa. 

 

Tôi vừa bảo vệ vừa lùi chị mình ra phía sau, vừa nhỏ giọng nói: 

 

"Mau gọi cảnh sát đi." 

 

Lúc này bạn gái tôi mới như bừng tỉnh. 

 

"Hôm nay chị mới thực sự nhìn rõ bộ mặt thật của người này." 

 

Chị gái tôi nói. 

 

"Đồ con trai nhưng chẳng khác gì con cưng của mẹ, đồ khốn nạn! Bà không tha c//h/o m/ày!" 

 

M//áu trên đầu chảy vào mắt tôi, tôi lắc đầu, hất m//áu ra khỏi mắt: 

 

"Em cũng muốn đánh hắn ta lắm chứ, nhưng ở đây toàn là người của chúng, trước hết mình phải tìm cách thoát ra đã." 

 

Không còn cách nào khác. 

 

Cổng ra vào đã bị người của chúng chặn kín.

 

「Đừng can thiệp chuyện nhà tao! 」 

 

Bả già nhìn tôi, mặt mày đầy vẻ thâm hiểm,「Nếu không, mày sẽ không thoát đâu.」

 

Đám đàn ông xung quanh bà ta mắt sáng quắc, nhìn tôi không có ý tốt.

 

Tôi thầm giật mình, nhớ lại vụ sinh viên đại học bị bắt cóc sau đó bỏ trốn, cả làng tham gia truy đuổi đã từng đưa tin.

 

Hôm nay nếu không đi theo,

 

Thì những cô gái này sẽ ra sao, tôi không dám nghĩ tới.

 

Lúc này bạn gái bật khóc.

 

Tính chị tôi rất giống bố, nóng nảy.

 

Còn tính bạn gái tôi lại giống mẹ, nhu nhược.

 

Thường ngày chỉ thấy con sâu thôi là đã sợ chẳng dám đi tiếp, giờ bị bà già dọa như thế, chắc là sợ c//hế//t khiếp.

 

Tôi vội an ủi cô ấy: “Không sao không sao, anh đang đứng cạnh em đây, sẽ chẳng có ai làm hại em được đâu.”

 

Cô ấy lắc đầu, siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, nghẹn ngào hỏi: “Anh đau không?”

 

Lúc đó tôi mới nhận ra mình đầy thương tích.

 

Chiếc áo sơ mi trắng dính chặt vào người vì m//áu.

 

Mấy cú đậ//p vào gáy mới nãy giờ lại nhói lên từng cơn.

 

“Không đau.” Tôi cười nói.

 

“Khi đã muốn lo chuyện bao đồng, thì đừng trách chúng tao không khách sáo.” Bà già nói.

 

CHƯƠNG 5.

 

Dứt lời, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

 

Một đám người ào ào xông vào phòng.

 

Tôi hết hồn, nghĩ thầm sắp phải đánh một trận ác chiến rồi.

 

Cầm chặt chai rượu trên tay, tôi thầm hạ quyết tâm.

 

Cho dù có bị đánh c//hế//t, cũng nhất quyết không lùi bước!

 

Nhưng không ngờ, những anh chàng to cao mới tới lại túm lấy phù rể, rồi đá;;nh cho một trận.

 

Người nào người ấy đều cao gần hai mét, bàn tay to tướng vung lên nghe vun vút gió.

 

Người đánh hăng nhất, tôi thấy có vẻ quen quen.

 

Xem kỹ mới nhận ra, là em họ của bạn gái tôi.

 

Tôi từng đi ăn cơm chung với anh ấy rồi.

 

Anh chàng này hình như gọi hết đám bạn học thể dục của mình tới:

 

Anh chàng tú//m cổ áo người khác, xoay một vòng rồi ném ra ngoài, là người luyện môn đẩy tạ.

 

Anh chàng túm đai quần người khác, rồi lấy đà, ném thẳng ra ngoài, là người luyện môn ném lao.

 

Anh chàng vo người khác lại thành một cục... chắc là người luyện môn bowling?

 

Thể dục có môn này sao?

 

Tôi đang phân vân.

 

Bỗng anh chàng đó hét lên một tiếng: “Siêu, tiếp! Quả bóng!”

 

Nhưng em họ bạn gái tôi đá//nh hăng quá, không nghe thấy anh ấy nói gì.

 

“Quả bóng” rơi xuống đất.

 

Anh ấy thấy tiếc, rồi lại lấy lại tinh thần: “Đánh lại lần nữa.”

 

Vì vậy, anh ấy lôi người phù rể lên, rồi lại vo thành một cục.

 

Tôi vỡ lẽ ra, anh ấy đánh bóng rổ.

 

Tôi nhìn đến hoa cả mắt, bỗng lại nghe thấy một tiếng rống:

 

“Thằng nào dám động vào con tao!”

 

CHƯƠNG 6.

 

Đám đông đột nhiên cứng đờ, mọi người chủ động nhường ra một lối đi.

 

Ông bố già của bạn gái tôi bước đi như hổ, nhìn quanh bốn phía.

 

Mắt ông như tia điện, đi tới đâu, mọi người đều cúi đầu.

 

Tôi từng nghe bạn gái nói rằng, hồi bố mẹ cô ấy yêu nhau, mẹ vợ bị một đám côn đồ bắt nạt. Bố vợ thuận tay cầm cục gạch đuổi theo tám thằng đánh.

 

Không ngờ giờ đã ngoài năm mươi, nhưng vẻ oai phong chẳng hề kém ngày xưa.

 

“Bố!”

 

Bạn gái tôi chạy tới đầu tiên, ôm lấy bố mà khóc: 

 

“Anh rể đánh chị, anh rể tát chị!”

 

“Có chuyện gì vậy?” 

 

Bố vợ tôi nghiến chặt răng, gương mặt nghiêm nghị, nhưng khi nhìn bạn gái tôi, ánh mắt lại vô cùng dịu dàng, 

 

“Con kể cho bố nghe, bố sẽ làm chủ cho con!”

 

Bạn gái tôi tức đến phát khóc, không nói nên lời, chỉ chỉ vào Triệu Thành Tài: 

 

“Anh ta đánh chị! Anh ta tát vào mặt chị!”

 

Ánh mắt ông trở nên sắc lạnh.

 

Bố bạn gái trừng mắt, không biết có phải là ảo giác của riêng tôi hay không.

 

Nhiệt độ trong phòng bỗng giảm đi vài độ.

 

Ông chưa kịp ra lệnh thì cậu em họ của anh đã dắt theo một người bạn tiến lên, khống chế tên Triệu Thành Tài, mỗi đứa giữ một bên tay, bẻ ngược ra sau.

 

"Đánh lại đi!" Bố chồng nói, "Đánh lại gấp mười, gấp trăm lần!"

 

Chị gái gật đầu lia lịa, buộc cái mái tóc xõa bờm thành đuôi ngựa, xắn tay áo lên, giơ tay tát luôn:

 

"Tôi cho anh lừa tôi!"

 

Lại một cái tát: "Cho anh trọng nam khinh nữ!"

 

Rồi một cái nữa: "Đánh c//hế//t anh thằng đàn ông phượng hoàng, thằng con trai của mẹ!"

 

"Chát chát chát..."

 

Không biết bao nhiêu cái tát đã trôi qua.

 

Hai bên mặt Triệu Thành Tài đã sưng vù, nhưng từ đầu đến cuối vẫn cúi đầu, không nói một lời.

 

Chị gái phủi tay, chỉ vào nó, giọng run run: 

 

"Hôm nay tôi mới thực sự thấy rõ con người anh, anh còn nói gì mà cả đời này giữ tôi ở vị trí đầu tiên, gì mà cả đời này đối xử tốt với tôi, đồ khốn nạn... Thành Tài à Thành Tài, anh đúng là biết diễn!"

 

Rốt cuộc Triệu Thành Tài cũng ngẩng đầu lên, lắp bắp nói: 

 

"Hôm nay là lỗi của anh, được chưa. Em đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, còn gì nữa không?"

 

"Cơm không lành, canh chẳng ngọt thì vợ chồng nào mà chẳng đôi lúc xô xát." 

 

Cuối cùng thì bà cụ cũng lên tiếng, lúc nãy con trai mình bị đánh, bà cụ còn chẳng dám hó hé.

 

Giờ lại õng ẹo lên giọng, bày ra vẻ bề trên dạy đời: 

 

"Vợ chồng không có chuyện để qua đêm đâu, thôi cho qua, cho qua đi."

 

Bố chồng nào có nghe những lời đó.

 

"Mẹ kiếp, suýt quên còn có cả con yêu nghiệt già này."

 

Ông thấy mụ ta vẫn còn đang ung dung uống trà, tức quá.

 

Giật lấy, tạt nước trà vào mặt mụ ta: 

 

"Mẹ mày, uống trà con mẹ mày, rồi dạy con trai mày đánh con gái à?"

 

Bà cụ bị mắng một trận, cũng không dám cãi lại, chỉ lí nhí: 

 

"Thông gia ơi, đã là chuyện của mấy đứa trẻ, thì cứ để cho tụi nó tự giải quyết đi, người già như chúng ta không nên xen vào."

 

"Ai là thông gia của bà!" Bố chồng trợn mắt, 

 

"Được, cứ để chúng nó tự giải quyết đi, con gái, xử cho bố cái thằng khốn nạn này thêm trận nữa!"

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...