Người Không Thể Sinh [...] – Chương 8

Hồ Dụ Cảnh là người cực kỳ khôn ngoan, anh ta sẽ không dễ dàng nhận lời bất cứ chuyện gì.

Nhưng tôi cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Anh ta im lặng một lát, rồi nheo mắt nhìn tôi với vẻ khiêu khích:

“Thế trong một tháng này, ngủ với tôi nhé?”

Cái tên này đúng là lúc nào cũng nghĩ chuyện không đứng đắn, hết chịu nổi.

Tôi nhìn thẳng vào anh ta, ánh mắt không chớp. Cơ bụng lấp ló dưới lớp áo choàng tắm thật sự đủ khiến người ta mất kiểm soát. Chỉ cần tưởng tượng thôi mà tim tôi đã đập loạn cả lên, không biết chạm vào có “chắc tay” như tưởng tượng không.

Dù sao thì, có thế nào tôi cũng không thiệt.

Tôi hắng giọng, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình thật tự nhiên:

“Tôi hỏi một câu hơi nhạy cảm… anh có bệnh gì không đấy?”

Anh trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao, khẽ hừ một tiếng:

“Tôi nghe nói cô vô sinh mà, đỡ phải mua bao.”

Tôi hít sâu một hơi, bước thẳng tới, bất ngờ đẩy mạnh anh ta xuống ghế sô-pha.

Rồi trèo lên người anh, hai tay túm lấy cổ áo:

“Miệng độc thế, chắc hôn cũng dữ dội lắm nhỉ.”

Rõ ràng anh ta không ngờ tôi sẽ chủ động đến vậy, nhất thời còn hơi đơ ra.

Tôi liền tranh thủ cúi đầu hôn anh.

Phản ứng của anh rất nhanh, chẳng mấy chốc đã xoay người đè tôi xuống dưới.

Thế là… thương vụ của chúng tôi được ký kết trong niềm vui bất ngờ.

14

Ngày tôi lên đường ra nước ngoài, cũng là lúc vở kịch chia tay chính thức hạ màn.

Tôi đặt lịch hẹn khám phụ khoa tại bệnh viện nơi bạn trai cũ làm việc.

Chẳng bao lâu sau khi kết quả siêu âm được in ra, Tề Thế Kiệt thở hổn hển chạy tới.

Ngay tại hành lang trước phòng khám, anh ta nắm chặt tay tôi, giọng sốt sắng:

“Dao Dao, mấy hôm nay em đi đâu? Giận thế là đủ rồi, về với anh đi, anh sẽ bỏ qua hết.”

Tôi cố gắng giằng tay ra nhưng không được:

“Tề Thế Kiệt, dù gì cũng từng yêu nhau một thời. Anh nhất định phải làm mọi thứ trở nên khó coi thế này sao? Chúng ta không thể chia tay trong hòa bình à? Tôi không còn cảm xúc gì với anh nữa. Làm ơn, chia tay tử tế đi.”

Anh ta càng siết tay chặt hơn, như sợ tôi sẽ chạy mất:

“Không! Anh sai chỗ nào? Anh có thể thề với trời là anh thật sự không quan tâm chuyện em không thể sinh con. Sống bên nhau, hai người thôi cũng hạnh phúc mà!”

Người đi đường bắt đầu tụ tập lại xem.

Bàn tay bị bóp đau khiến tôi gần như van xin:

“Nhưng tôi thì để tâm! Trong lòng tôi có vết rạn rồi, anh tha cho tôi đi được không?”

Đúng lúc đó, Hồ Phi và vài bác sĩ quen biết vội vã chạy đến.

Trước áp lực từ ánh mắt xung quanh, Tề Thế Kiệt cuối cùng cũng chịu buông tay.

Tôi từ trong túi rút ra tờ giấy siêu âm, vung thẳng vào mặt anh ta:

“Tôi có thai rồi. Rốt cuộc là ai mới là người không sinh được? Anh không biết xấu hổ à? Chuyện đến đây kết thúc. Nếu anh còn tiếp tục dây dưa, tôi sẽ phơi bày hết mọi trò bẩn thỉu của anh. Vừa hay, hôm nay nhân chứng vật chứng đều có mặt ở đây.”

Anh ta giật lấy tờ giấy siêu âm, trên đó ghi rõ: thai ba tuần.

“Cô dám… lên giường với thằng khác sau lưng tôi?”

Thấy anh ta nổi giận đến phát điên, tôi lại cảm thấy một loại khoái cảm kỳ lạ dâng lên trong lòng.

“Xin lỗi, làm ơn nhớ cho kỹ — chúng ta đã chia tay hơn hai tháng rồi. Tôi ngủ với ai, mang thai với ai, chẳng liên quan gì đến anh cả.”

Tôi ngẩng đầu bước thẳng ra cửa bệnh viện, không thèm ngoái lại.

Hồ Phi chạy theo sau:

“Mục Gia Dao, tôi hết cơ hội rồi đúng không?”

Tôi chìa tay phải ra, bắt tay anh một cách thân thiện:

“Hồ Phi, tôi luôn biết người cậu thầm thích là tôi, không phải San San. Cảm xúc giống như hắt hơi vậy, giấu kiểu gì cũng không được. Cậu thường xuyên xuất hiện khi tôi đi hẹn hò, ánh mắt nhìn tôi cũng chẳng che giấu được gì. Tôi muốn nói với cậu: cậu rất tốt. Nếu người tôi gặp đầu tiên là cậu, có lẽ tôi đã đồng ý rồi. Nên lần sau nếu cậu thích ai, nhất định phải dũng cảm mà nói ra. Chúc cậu hạnh phúc!”

Trên mặt cậu ấy là nét tiếc nuối, nhưng cũng nhẹ nhõm.

Tiếng còi xe vang lên, tôi nhanh chóng bước vào xe của Hồ Dụ Cảnh.

“Đi thôi, ra sân bay!”

Hồ Dụ Cảnh nhìn thẳng về phía trước, giọng trầm:

“Thật ra… tôi có thể cưới em. Cùng em nuôi đứa trẻ này. Em rất hợp để làm vợ.”

Tôi nghiêng đầu nhìn gương mặt nghiêng đẹp như tạc của anh:

“Anh không trách tôi lợi dụng anh? Còn lén có thai với anh?”

Anh buông một câu mập mờ:

“Ít ra thì… quá trình cũng đáng.”

Tôi bật cười, duỗi vai:

“Thôi khỏi. Dù gì anh cũng là bạn trai cũ của San San. Mà tôi thấy… hình như cô ấy vẫn còn thích anh.”

Lần đầu tiên tôi thấy anh hoảng hốt, giọng vội vàng:

“Chuyện đó… anh có thể giải thích…”

Tôi giơ ngón tay ra ngắt lời:

“Suỵt… không cần đâu. Tôi biết hai người chưa từng ngủ với nhau, yêu đương cũng chỉ như trẻ con chơi nhà chòi thôi. Còn chuyện ‘bỏ cha giữ con’ là kế hoạch của tôi.”

Anh im lặng, tiếp tục lái xe.

Tôi dựa vào ghế, thiếp đi lúc nào không hay.

Đến sân bay, Hồ Dụ Cảnh không giữ tôi lại.

Khi đặt chân lên máy bay, tôi biết mình đã sẵn sàng mở ra một chương hoàn toàn mới cho cuộc đời.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...