Ngụy Trang Thành Con [...] – Chương 1

Tôi là nữ phụ độc ác đã thức tỉnh trong một cuốn tiểu thuyết ngược luyến cổ lỗ sĩ.

 

Hệ thống nói, nếu điểm hảo cảm của nam chính dành cho tôi đạt 100%, tôi có thể thoát khỏi thế giới này và chào đón một cuộc sống mới hạnh phúc.

 

Nhưng trong lòng nam chính chỉ có nữ chính mà thôi.

 

Sau bốn lần thất bại phải chơi lại từ đầu, tôi quyết định đi một nước cờ hiểm, chơi lớn một phen.

 

Tôi sẽ giả làm con gái của nam nữ chính.

 

Lần công lược thứ năm bắt đầu, tôi đứng tại hiện trường ly hôn của nam nữ chính, nhìn nam chính Kỷ Trạch Tây cầm cây bút máy, giọng điệu lạnh nhạt.

 

“Vốn dĩ là hôn nhân hợp đồng, tôi rót vốn cho công ty nhà cô, lại giúp xử lý vụ kiện của em trai cô, đã là tận tình tận nghĩa rồi. Cô không cần phải tỏ ra cái vẻ đã chịu đủ mọi ấm ức trong cuộc hôn nhân này đâu.”

 

Hốc mắt của nữ chính Lý Vân Kỳ đỏ hoe, cô gật đầu.

 

Nữ thư ký Tiêu Lộ đứng bên cạnh, khoé miệng nhếch lên.

 

Tôi sải bước tiến lên, trượt dài trên đầu gối rồi quỳ rạp xuống, ôm chầm lấy đùi của nam nữ chính.

 

Kỷ Trạch Tây/Lý Vân Kỳ: “......”

 

Tôi đầm đìa nước mắt: “Bố! Mẹ! Cuối cùng con cũng tìm được hai người rồi! Con là đứa con gái xuyên không từ tương lai tới của hai người đây mà!”

 

Kỷ Trạch Tây giật giật khoé mắt.

 

Follow FB. HOA VÔ ƯU để đọc thêm nhiều truyện hay bạn nhé !!!

“Đồ thần kinh ở đâu ra vậy, thư ký Tiêu, gọi bảo vệ tới đây.”

 

Tôi: “Bố ơi đừng đuổi con đi! Con biết năm bảy tuổi bố vẫn còn tè dầm, bề ngoài thì tỏ ra bình tĩnh lắm nhưng thực ra vì xấu hổ mà đã chui vào tủ quần áo khóc đến ngất đi”

 

Đồng tử của Kỷ Trạch Tây co lại trong một giây.

 

Thấy chuyện tốt bị phá đám, Tiêu Lộ cau mày, nhìn Lý Vân Kỳ nói:

“Cô Lý, đây là diễn viên cô tìm tới sao? Thủ đoạn của cô cũng nhiều thật đấy, say rượu rồi lên giường với đàn ông thì nói là bị người ta hãm hại, bây giờ lại muốn tìm một diễn viên để ngăn cản việc ly hôn..”

 

Thân hình mảnh khảnh của Lý Vân Kỳ khẽ run lên, cô không thể chịu đựng sự vu khống này, lập tức cầm bút lên, định ký vào đơn ly hôn.

 

Tôi nhìn nam chính nói: “Bố, bố chắc chắn muốn ly hôn với mẹ sao? Trong bụng mẹ đã có con rồi đó!”

 

Kỷ Trạch Tây lập tức nhìn về phía Lý Vân Kỳ.

 

Lông mi Lý Vân Kỳ run rẩy, tiếp tục định ký.

 

Kỷ Trạch Tây cuối cùng cũng không nhịn được mà đứng dậy, giữ lấy tay Lý Vân Kỳ.

 

Tiêu Lộ sốt ruột “Kỷ tổng!”

 

Nhưng Kỷ Trạch Tây không thèm để ý đến cô ta, chỉ nhìn Lý Vân Kỳ, nói:

 

“Em thật sự có thai?”

 

Lý Vân Kỳ không nói gì. Tôi ở bên cạnh điên cuồng gật đầu.

 

“Đúng đúng đúng, mẹ có thai thật đó, bố mẹ ơi, con được sinh ra rồi!”

 

02

 

Kỷ Trạch Tây đưa Lý Vân Kỳ đến bệnh viện.

 

Kết quả rất nhanh đã có – Lý Vân Kỳ thật sự mang thai.

 

Cô ngồi trên ghế, cúi đầu nhìn tờ giấy xét nghiệm trong tay, đôi mắt đong đầy nước mắt.

 

Kỷ Trạch Tây chau mày nhìn cô: “Cô khóc cái gì? Mang thai con tôi khiến cô khổ sở đến vậy sao?”

 

Tôi thầm nghĩ: Anh biết gì mà nói?

 

Anh có biết nữ chính đã phải chịu bao nhiêu tủi nhục trong cuộc hôn nhân này không?

 

Chỉ giỏi bày ra vẻ lạnh lùng tổng tài, khiến cô ấy luôn nghĩ anh chán ghét mình, có chuyện cũng không dám nói, hết lần này đến lần khác bị phản diện hãm hại, vu khống, không ai bênh vực.

 

Chỉ nói riêng cái sự việc khiến hai người quyết định ly hôn đi – cô ấy bị người ta bỏ thuốc, tỉnh dậy thấy mình nằm cạnh phản diện, dù chưa xảy ra chuyện gì nhưng tâm lý vẫn tổn thương nghiêm trọng.

 

Vậy mà anh thì sao? Chỉ biết bày ra dáng vẻ cao cao tại thượng, ngồi chờ người ta giải thích. Cô ấy vừa mở miệng là anh lại phủi tay, thế thì hỏi làm gì nữa?

 

Muốn người ta ôm lấy anh mà khóc, mà nói “Chồng ơi, trong lòng em chỉ có anh thôi” thì cứ nói thẳng ra đi!

 

Ôi thôi, cũng đành chịu, dù sao đây cũng là truyện ngược kiểu cổ lỗ sĩ, cái mùi bi kịch dai dẳng như ung thư v.ú giai đoạn cuối, không hấp hối không chịu nổi.

 

Dù gì thì nam chính cũng thật lòng chi tiền cho nữ chính, đến giờ đã đổ mấy trăm triệu vào người cô ấy, cho nên tôi mới tạm chấp nhận cho hai người họ cố mà sống tiếp với nhau.

 

Lý Vân Kỳ lau nước mắt, giọng khản đặc: “Tôi không định giữ lại đứa bé này.”

 

Đồng tử của Kỷ Trạch Tây lại chấn động lần nữa.

 

Vợ không muốn “ôm bụng bỏ trốn”, mà là định trực tiếp “phá bóng”, thật sự khiến người ta lạnh sống lưng.

 

Nhưng anh ta là tổng tài ngược văn, kiểu mẫu kinh điển.

 

Chỉ biết giả vờ bình tĩnh, lạnh lùng lên tiếng: “Chuyện này không chỉ mình cô quyết định được. Đứa bé cũng là của tôi.”

 

Lý Vân Kỳ môi trắng bệch, cả khuôn mặt không còn giọt máu: “Dù sao cũng sắp ly hôn rồi. Anh định để con sống trong một gia đình vỡ nát sao?”

 

Cuối cùng, Kỷ Trạch Tây cũng chịu nói chút lời có tính xây dựng:

“Nếu cô có thể chứng minh mình thật sự bị hãm hại trong chuyện đó, tôi có thể cân nhắc không ly hôn.”

 

Cái "chuyện đó" mà anh nhắc đến chính là lần cô và tên phản diện nằm cùng một giường sau khi uống rượu.

 

Kỷ Trạch Tây tưởng mình nhượng bộ rồi đấy, nào ngờ câu đó càng làm Lý Vân Kỳ đau lòng hơn.

 

Cô buông tay, tiện tay ném luôn tờ xét nghiệm vào thùng rác, đứng dậy định rời đi.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...