Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vương Nguyên Trúc là nam phụ trong truyện này, cũng là một hòn đá tảng cản trở đường tình cảm của nam nữ chính.
Tôi rất ghét hắn, bởi vì trong nguyên tác sau khi nam nữ chính ly hôn, hắn muốn cưỡng ép nữ chính, còn gây ra một hiểu lầm lớn giữa hai người.
Tôi dị ứng với cưỡng ép.
Vương Nguyên Trúc chặn nữ chính lại trước khi cô ấy đến buổi tiệc tối, lịch thiệp mà giả tạo.
“Vân Kỳ, nghe nói em định ly hôn với tên họ Kỷ?”
Nghe thử xem, Vương thúc thúc gọi nam chính chỉ bằng họ thôi, đúng là nỗi hận vặn vẹo ghê gớm, mọi người à.
Lý Vân Kỳ mỉm cười nhìn hắn, khóe mắt hơi đỏ, vẻ mặt điềm tĩnh.
Cô nói: “Đây là chuyện riêng của tôi.”
Vương Nguyên Trúc thở dài, “Anh vẫn luôn hối hận vì năm đó đã để em rời đi.”
Lý Vân Kỳ thu lại nụ cười, “Nếu tôi nhớ không lầm thì năm đó mẹ anh phản đối chúng ta quen nhau, anh cũng không phản ứng gì cả. Giữa chúng ta chẳng có hiểu lầm gì, lấy đâu ra chuyện ‘hối hận”?”
Tôi nghĩ, nếu nữ chính có thể thẳng thắn thế này với nam chính thì họ đã bế con đôi rồi.
Tiếc là tình sâu chẳng bền, càng trân trọng lại càng vụng về, cả hai người đều mắc cái tật này, ôi.
Vương Nguyên Trúc: “Đó là quyết định anh hối hận nhất thời tuổi trẻ. Anh rất vui vì mình vẫn còn cơ hội sửa sai. Vân Kỳ, hắn không hợp với em, trên đời này chỉ có anh mới cho em được hạnh phúc.”
Tiếng còi xe chói tai vang lên.
Kỷ Trạch Tây đang ngồi trong xe, từ xa nhìn họ.
Vương Nguyên Trúc điềm nhiên quay đầu, mỉm cười khiêu khích với Kỷ Trạch Tây.
11
Kỷ Trạch Tây bước xuống xe.
Anh sải bước đến gần, cởi áo khoác ngoài của mình khoác lên người Lý Vân Kỳ.
“Bây giờ em đang mang thai, mặc ít như thế, cảm lạnh sẽ phiền lắm.”
Vương Nguyên Trúc: “…Vân Kỳ, em mang thai rồi?”
Lý Vân Kỳ mím môi, nhỏ giọng: “Ừ.”
Vương Nguyên Trúc bỗng bật cười lạnh, nhìn chằm chằm Kỷ Trạch Tây.
“Có thai với loại người như vậy, thì có gì là hạnh phúc?”
Nói rồi, hắn lấy điện thoại ra đưa cho Lý Vân Kỳ.
Trên màn hình là một đoạn video, quay vào đúng ngày nam nữ chính kết hôn.
Đáng ra nên là đêm tân hôn, Kỷ Trạch Tây lại ngồi ở quán bar, cúi đầu hút thuốc.
Một người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ ngồi thoải mái bên cạnh anh, nói: “Trạch Tây, hôm nay anh không về nhà, Lý Vân Kỳ sẽ không giận sao?”
Kỷ Trạch Tây nhẹ giọng: “Thì sao chứ?”
Người phụ nữ cười ha ha: “Thì làm sao được, chẳng làm gì được hết. Cả nhà cô ta phải nhìn sắc mặt anh mà sống, có muốn cũng không dám giận anh. Em gái tôi muốn quen anh từ lâu rồi, hay là em gọi nó ra uống với chúng ta một ly?”
Video kết thúc.
Lý Vân Kỳ nhìn màn hình, chớp mắt liên tục.
Nhưng tất cả chúng tôi đều thấy, nước mắt vừa trào lên trong mắt cô.
“Đây là chuyện giữa chúng tôi, không cần anh bận tâm.”
Cô trả lại điện thoại cho Vương Nguyên Trúc.
Vương Nguyên Trúc cũng không giận, vẫn mỉm cười lịch thiệp.
“Tôi rất ngưỡng mộ sự trung thành của em với hôn nhân, đáng tiếc ngọc sáng phủ bụi, châu báu bị che mờ. Nếu em cần giúp đỡ, cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào, tôi luôn ở đây.”
Nói xong, hắn quay lưng rời đi.
Mẹ nó, còn biết diễn ghê nữa chứ. Nếu không phải tôi dị ứng với cưỡng ép, có khi còn ship hắn với nữ chính.
Nhưng xin lỗi nha Vương thúc thúc, tôi dị ứng cưỡng ép, hơ hơ.
12
Lý Vân Kỳ cởi áo khoác trên người, quay người định rời đi.
Kỷ Trạch Tây nắm chặt cổ tay cô, đồng thời quay đầu nhìn tôi.
Tôi: “……?”
Anh nhìn tôi làm gì? Anh là nam chính, tôi là nam phụ chắc?
Tôi ra hiệu bằng mắt, bảo anh nói gì đi.
Nhưng rất nhanh tôi đã hối hận vì bảo anh lên tiếng.
Kỷ Trạch Tây: “Hai người vẫn luôn liên lạc với nhau?”
Lý Vân Kỳ cố nặn ra nụ cười, “Ngày lễ tết sẽ nhắn tin chúc mừng thôi.”
Kỷ Trạch Tây cũng nhếch môi cười lạnh, “Không hổ là mối tình đầu, khó quên nhỉ.”
Lý Vân Kỳ: “Chuyện đó đã qua rồi.”
Kỷ Trạch Tây: “Cô nhìn thoáng thật đấy, chẳng lẽ trong mắt cô, tôi cũng là chuyện đã qua rồi?”
Lý Vân Kỳ im lặng.
Kỷ Trạch Tây: “Cô có phải ngày nào cũng hối hận vì không kết hôn với hắn? Nếu không cam lòng như vậy, sao lúc làm giấy kết hôn với tôi lại không nói?”
Tôi mê nhìn tổng tài ghen, nhưng tôi cũng phải quan tâm đến cảm xúc của nữ chính.
“Bố đừng ở đây mỉa mai mẹ nữa, tin nhắn của mẹ là nhắn hàng loạt! Bố đang định chuyển chủ đề hả? Đêm tân hôn bố lại mò ra quán bar uống rượu với gái là sao?”
Kỷ Trạch Tây nhắm mắt, hít sâu một hơi, vừa định mở miệng thì điện thoại reo.
Anh bắt máy, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng, đáp một câu rồi cúp máy.
“Doãn Lạc phát bệnh, phải nhập viện.”
Doãn Lạc là bạn thân từ nhỏ của Kỷ Trạch Tây, cũng chính là người phụ nữ trong đoạn video lúc nãy.
Truyện ngược kiểu cũ mà, nữ phụ nào cũng thích nam chính, cô ta cũng không ngoại lệ.
Cô ta có bàn tay vàng, chính là từng cứu mạng nam chính.
Nhưng thật ra người cứu là nữ chính, mọi người hiểu rồi đó.
Hiểu lầm này bị giấu rất kỹ, Doãn Lạc dựa vào bàn tay vàng mà làm mưa làm gió suốt một thời gian dài.
Follow FB. HOA VÔ ƯU để đọc thêm nhiều truyện hay bạn nhé !!!
Tuy nam chính thực sự không có gì với cô ta, nhưng cô ta cứ chọc ngoáy nữ chính mãi.
Nữ chính không cảm thấy bản thân quan trọng hơn cô ta, nên chẳng bao giờ chủ động xác nhận với nam chính.
Lúc này cũng vậy.
Lý Vân Kỳ gật đầu, điềm đạm nói: “Được, anh đi thăm cô ấy đi, tôi về trước.”
Tôi mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm Kỷ Trạch Tây.
Giống như một hồn ma uất ức đầy oán khí.
Kỷ Trạch Tây liếc nhìn tôi một cái, vội vàng quay đầu đi.
Anh sợ rồi.
Anh sợ phải nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của con gái, ánh mắt ấy là thứ khiến anh khiếp đảm nhất đời.
Bình luận