Nhân Viên Đứng Đầu [...] – Chương 8

11

Cái gọi là “cho tôi đẹp mặt” của cô ta, chính là đi rải tin đồn nhảm về tôi trong công ty.

Tuy sau vụ vừa rồi, ai cũng biết đại khái sự thật giữa tôi và cô ta,nên chẳng ai tin mấy lời bịa đặt đó.

Nhưng dù gì cũng ảnh hưởng ít nhiều đến danh tiếng của tôi.

Những tin đồn hoang đường đó vẫn lọt đến tai tôi.

Tôi bèn gọi thẳng Bàng Linh Linh ra phòng uống nước.

Đúng lúc đang giờ nghỉ trưa, mọi người đều tụ tập ở đây.

“Nghe nói cô nghi ngờ cách tôi lấy được hợp đồng với công ty A là không sạch sẽ?”

Tôi nhíu mày, nghiêm giọng chất vấn.

Ban đầu còn không muốn đi cùng tôi, vậy mà vừa nghe tôi nói xong, Bàng Linh Linh liền hứng thú hẳn lên.

Cô ta liếc một vòng xung quanh.

Tôi nhận ra mọi người xung quanh đều đang cố ý hoặc vô tình chú ý đến cuộc nói chuyện giữa hai chúng tôi.

Dù sao thì giờ tôi với cô ta cũng là “chủ nhân của drama”, ai mà chẳng muốn hóng tin mới nhất.

Thấy vậy, cô ta như bắt được cơ hội.

Cố ý ho nhẹ vài tiếng, rồi nâng cao giọng.

“Đúng là trùng hợp thật, hôm đó tôi vô tình bắt gặp cậu với Chủ tịch công ty A ra vào khách sạn cùng nhau.”

“Thân mật đến mức không còn gì để nói, hóa ra đơn hàng lại đến tay theo cách này, bảo sao bọn tôi chẳng cạnh tranh nổi.”

Cô ta còn cố tình nhấn mạnh ba chữ “vô tình” để thu hút sự chú ý.

Tôi nhanh chóng nhớ lại — hình như đúng là có chuyện như vậy.

Mấy hôm trước có một người họ hàng xa đến chơi, bố tôi nhờ tôi giúp họ sắp xếp chỗ ở,

xong việc thì tôi và ông cùng về nhà.

Chắc hôm đó cô ta vô tình nhìn thấy.

Gặp tình huống kiểu này, tôi biết rõ không cần phải tự biện minh.

Chỉ cần xoay chuyển tình thế là được.

“Ồ? Thế à? Vậy cô nói thử xem, hôm đó cô đến khách sạn làm gì?”

Ánh mắt đám đồng nghiệp hóng chuyện lập tức chuyển hướng sang Bàng Linh Linh.

Gương mặt đắc ý của cô ta thoáng cái biến thành hoảng loạn.

“Đang nói cậu mà, lôi tôi vào làm gì?”

Tôi mỉm cười.

“Quầy lễ tân khách sạn đều có ghi danh, hay là hai ta cùng ra đó xem hôm ấy ai vào ở nhé?”

“Dù sao thì tôi cũng không có gì phải giấu, còn cô… thì chưa chắc.”

Tôi nhìn cô ta không rời mắt, nói tiếp:

“Linh Linh, cô không biết Giám đốc Chu có gia đình rồi sao?”

“Vì một suất ký chính thức và chút tiền thưởng đó, có đáng không?”

“Tôi giúp cô hết lần này đến lần khác, mà cô lại luôn hại tôi, thế có đúng không?”

Tôi vừa nói vừa bước tới gần,

mỗi câu nói ra là cô ta lại phải lùi về phía sau một bước.

Cảnh tượng này khiến cả đám đồng nghiệp đứng ngoài hóng hớt xôn xao hẳn lên.

Người thì ồ lên đồng tình, người thì cúi đầu mở điện thoại lướt liên tục.

Vì cách đó 5 phút, tôi đã gửi một email cho toàn bộ nhân viên trong công ty.

Trong đó có hình ảnh Bàng Linh Linh và Giám đốc Chu tay trong tay thân mật.

Có đoạn ghi âm cô ta thừa nhận chuyện cướp công của tôi.

Và kèm theo bảng chi tiết phát thưởng dự án rõ ràng.

Lúc này Bàng Linh Linh còn đang bận gây sự với tôi, nên chắc chắn chưa kịp mở email ra xem.

Nhưng Giám đốc Chu thì khác,ông ta đã thấy rồi,giờ đang hốt hoảng lao về phía này.

“Tô Khiết! Cô coi chừng tôi kiện cô tội phỉ báng!”

Giám đốc Chu từ đằng xa đã bắt đầu la lớn.

Vừa đến nơi liền chỉ tay vào mặt tôi chửi mắng không ngừng.

Lời lẽ khó nghe tuôn ra như nước.

Đám đồng nghiệp xung quanh không chịu nổi nữa,đều lên tiếng bảo vệ tôi.

Tôi đợi ông ta mắng cho đã miệng, gào cho mệt rồi mới chậm rãi mở lời:

“Giám đốc Chu, những gì trong email, ông dám nói không phải do ông làm không?”

“Tôi dám chịu trách nhiệm với lời nói và hành động của mình. Còn ông thì sao?”

“Ai cho ông cái gan to vậy mà dám đứng đây gào vào mặt tôi?”

Tôi chẳng buồn nể mặt nữa, trừng mắt lật luôn một cú “roll eyes” thẳng thừng.

Mọi người xung quanh cũng phụ họa theo:

“Chuẩn luôn, loại người thế này mà cũng làm lãnh đạo à?”

“Đúng là kẻ xấu lại hay la làng, không biết xấu hổ là gì.”

“Không có năng lực thì thôi, lại còn hay giở giọng quát tháo.”

Mọi người thi nhau mắng mỏ,chẳng ai buồn nể nang gì hai kẻ trước mặt nữa.

Mắt thấy hai bên càng lúc càng cãi vã dữ dội,thì đúng lúc này, một người xuất hiện đã phá vỡ khung cảnh hỗn loạn ấy.

12

Không ai để ý vợ của Giám đốc Chu vào từ lúc nào.

Chỉ nghe thấy một tiếng bốp vang dội.

Một bên mặt của Giám đốc Chu lập tức in hằn dấu bàn tay đỏ rực.

Ngay sau đó, cái bạt tai tiếp theo rơi thẳng lên mặt của Bàng Linh Linh.

Tất cả mọi người có mặt đều chết lặng.

Ngoại trừ tôi.

Từ rất lâu trước đây, tôi đã kết bạn WeChat với vợ của Giám đốc Chu.

Mới nãy tôi tiện tay chuyển tiếp toàn bộ nội dung email đó cho chị ấy.

Không ngờ chị tới nhanh như vậy.

“Vợ ơi, em… sao em lại tới đây?”

Giám đốc Chu một tay ôm má, một tay nịnh nọt định kéo vợ lại.

Nhưng vợ ông ta chẳng thèm đếm xỉa,hất tay ông ra rồi đi thẳng tới chỗ Bàng Linh Linh.

“Cô là con hồ ly tinh đấy hả?”

“Chị nói vớ vẩn gì thế! Có tin tôi báo công an không!”

Bàng Linh Linh ngẩng đầu gào to, cố dùng âm lượng để che đi sự bất an trong lòng.

Bốp——

Lại một cái tát nữa, lần này là bên mặt còn lại.

Khuôn mặt nhỏ trắng trẻo, trang điểm kỹ càng giờ đã bắt đầu sưng đỏ cả lên.

“Đến lượt cô lên tiếng à?”

Khí chất của vợ Giám đốc Chu lúc này phải nói là cao đến 1m8!

Chị quay lại chỉ tay vào mặt chồng, từng chữ rành rọt:

“Anh, ngày mai ký đơn ly hôn.

Ra đi tay trắng!”

Nói xong xách túi, quay lưng rời đi không chút do dự.

Để lại mọi người đứng ngẩn ngơ như tượng.

Rất nhanh sau đó, câu chuyện chấn động này cũng đến tai Chủ tịch.

Kèm theo đó là đơn xin nghỉ việc của Giám đốc Chu và Bàng Linh Linh.

Công ty một lần xử lý được hai con sâu mọt,lại không chịu bất kỳ thiệt hại nào.

Chủ tịch cực kỳ hài lòng với kết quả này.

“Cũng may mà tôi… à không, là Bàng Linh Linh tự mình lên tiếng ‘làm rõ’ giúp tôi.”

Sau khi mất việc, cô ta bắt đầu ôm hận trong lòng.

Biết rõ trong công ty không còn ai tin mình nữa,nên liều lĩnh chạy tới công ty A gây rối.

Và rồi “vinh dự” nhận được đơn kiện chính thức từ ba tôi.

Thân phận thật sự của tôi cũng nhờ đó mà bị phơi bày.

Còn Giám đốc Chu,nghe nói sau khi rời công ty thì thất nghiệp dài dài.

Giới chúng tôi nhỏ hẹp,chuyện xấu của họ lan ra là ai cũng biết.

Không ai dám mạo hiểm thuê họ nữa.

Về sau, người ta cũng chẳng buồn nhắc tới họ nữa.

Nửa năm sau, tôi cũng rời khỏi công ty.

Quay về công ty A tiếp quản vị trí điều hành thay cho ba mình.

Lại một năm nữa sắp kết thúc.

Công ty bắt đầu kiểm toán tiền thưởng dự án cho nhân viên.

Tôi lại mở bảng tổng kết tiền thưởng…

(Toàn văn hoàn tất)

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...