Những Kẻ Ác Nhân – Chương 7

Tôi không biết mổ, nhưng tim người nằm ở đâu thì tôi biết.

Tôi cầm dao mổ lạnh ngắt, từ từ rạch áo bà ta ra.

“Cầu xin mày… đừng giết tao…”

“Là mẹ có lỗi với con, mẹ xin lỗi, mẹ quỳ xuống nhận tội, tha cho mẹ đi…”

Bà ta bắt đầu run sợ, không ngừng van xin.

Tôi buông dao xuống, gương mặt không chút biểu cảm nhìn bà ta.

Thật ra… tôi không định giết bà ta.

Tôi chỉ muốn dạy cho bà ta một bài học.

Khổ sở… mới chỉ là bắt đầu.

Chưa đầy một tiếng sau khi tôi rời đi, có một đám người vô gia cư kéo đến.

Thấy nhà họ Tạ không khóa cổng, cả đám ùa vào.

Nghe nói cuối cùng mẹ tôi toàn thân đầy máu, bị tra tấn đến chết.

Vì thiếu bằng chứng, bố tôi và Trương Dương được trả tự do.

Bố tôi trở về nhà, thấy khắp nơi tan hoang, đồ đạc đổ nát.

Còn mẹ tôi chết lõa thể ngay trong phòng phẫu thuật.

Ông ta lập tức muốn tìm tôi trả thù.

Nhưng vừa bước ra khỏi cửa, một chiếc xe tải lao tới cán ngang người ông ta.

Não ông ta văng ra cả ngoài đường.

Tôi đứng phía bên kia đường, lặng lẽ nhìn toàn bộ cảnh tượng trước mắt.

Đợi đến khi xác được phủ bạt, tôi đeo kính râm, bước lên xe.

Chuyến đi này, tôi vẫn còn một kẻ thù cuối cùng phải xử lý.

Đại thù sắp được báo.

Tại biệt thự sườn núi, ông nội ngồi thất thần bên giường Trương Dương.

“Ông đã chọn cho cháu một người vợ tốt đến vậy, vậy mà cháu lại không biết trân trọng.”

“Cháu đi đến bước này… là tự làm tự chịu.”

Ông lắc đầu nặng nề, để Chu Đông Lâm dìu mình rời đi.

Đêm khuya, Chu Đông Lâm tắt toàn bộ hệ thống camera giám sát.

“Ông đã ngủ rồi, tranh thủ đi.”

Tôi gật đầu.

Bước vào phòng ngủ của Trương Dương, kể cho hắn nghe toàn bộ kết cục của ba người còn lại.

“Cô đến để giết tôi sao?”

Trương Dương sợ hãi đến mức ướt cả quần.

“Giết anh? Anh cũng xứng sao?”

Tôi bật cười khinh bỉ nhìn hắn.

“Anh vẫn chưa biết vì sao mình bị bỏng đúng không?”

“Là cô?!”

Ánh mắt hắn tràn đầy thù hận, nếu có thể chắc chắn đã lao đến đánh tôi.

Tôi cười khẽ, vỗ tay mấy cái ngay trước mặt hắn.

Hắn trừng mắt nhìn tôi, không hiểu ý gì.

Tôi quay người rời đi.

Bước ra khỏi biệt thự, tôi nhìn thấy ánh đèn trong phòng Trương Dương được bật sáng.

Hắn bị dị ứng nặng với trái đào.

Và trong túi tôi, chính là một quả đào phủ đầy lông tơ.

Vì dị ứng, cộng thêm vết bỏng khắp người bị nhiễm trùng nặng, Trương Dương cuối cùng không qua khỏi.

09

Bình minh đến.

Tôi lái xe rời đi trong ánh hừng đông.

Một tuần sau, tôi mua vé máy bay ra nước ngoài.

Chu Đông Lâm đích thân đến tiễn tôi.

“Còn bận rộn như vậy mà vẫn đến đưa tôi à.”

Hiện tại Chu Đông Lâm đã tiếp quản công ty, bận rộn trăm công nghìn việc.

“Thật ra em không nhất thiết phải đi. Ở lại chẳng phải cũng tốt sao?”

Anh không nói rõ là vì ai mà ở lại, nhưng ánh mắt lại ánh lên tia hy vọng.

“Không tốt đâu. Em đã hại mất một đứa cháu của ông, không thể tiếp tục phụ lòng ông thêm lần nữa.”

Tôi cười khẽ, lắc đầu.

Ông nội luôn là người thương tôi nhất, vậy nên bây giờ tôi không dám đối mặt với ông.

Tôi sợ ông biết rằng đứa cháu trai mà ông yêu quý… chính tôi là người đã giết.

“Thật ra… anh muốn hỏi… cái hôm xảy ra hỏa hoạn, em làm thế nào vậy?”

Chu Đông Lâm tò mò nhìn tôi.

Hôm xảy ra vụ cháy ở từ đường, ông nội đã ngay lập tức kiểm tra lại camera.

Không hề phát hiện có ai ra vào.

Nên cũng không ai nghi ngờ tôi.

“Khi em vào đó, tranh thủ lúc Trương Dương không để ý, em ném một con chuột vào. Hắn mải chửi mắng em nên không để ý.”

“Sau đó em bôi ít thứ gì đó lên cây nến.”

Tôi mỉm cười.

Nửa đêm, khi Trương Dương ngủ say, con chuột bắt đầu gặm nến.

Cuối cùng, nến đổ, lửa bén vào bài vị rồi lan ra khắp từ đường.

Thực ra Trương Dương ngủ say như vậy là vì tôi đã bỏ thuốc ngủ vào đồ ăn của hắn.

Nếu không, hắn đã tỉnh lại kịp.

“Vậy… chúc em thượng lộ bình an.”

Chu Đông Lâm gật đầu như vừa ngộ ra.

“Nhớ trông chừng nhà họ Tạ giúp em. Giờ công ty đó là ‘kho tiền riêng’ của em rồi.”

Tôi vỗ vỗ vai anh, mỉm cười rồi bước lên máy bay.

Tôi đã thuê một quản lý chuyên nghiệp điều hành công ty, chỉ cần Chu Đông Lâm để mắt một chút là đủ.

Về sau, tiền bạc với tôi sẽ chẳng còn là vấn đề.

Vừa bước xuống máy bay, tôi hít một hơi thật sâu.

Thì ra… đây chính là tự do.

“Em đến nơi rồi.”

Tôi nhắn tin cho Chu Đông Lâm.

“Ừ. Nếu có lúc không vui, hãy trở về. Ở đây luôn có anh.”

Tin nhắn hiển thị dấu ba chấm rất lâu, rồi cuối cùng là dòng đó được gửi tới.

Tôi mỉm cười, cất điện thoại vào túi.

Sau khi bị Trương Dương tổn thương, tôi đã không còn dễ dàng tin ai nữa.

Nhưng sống một mình cũng không tệ.

Huống chi… tôi đâu thật sự chỉ có một mình.

Tôi đã làm tro cốt của con gái thành một chiếc vòng cổ, đeo bên mình.

Từ nay về sau, tôi sẽ mang con đi khắp nơi, để con được nhìn thấy thế giới này thật đẹp.

Tương lai… cuối cùng rồi cũng sẽ rực rỡ ánh sáng.

Một năm sau, tôi trở về nước để đốt giấy cho con gái.

Tôi mua cho con rất nhiều váy xinh và đồ chơi.

Nhìn hình ảnh hoạt hình bé nhỏ khắc trên bia mộ, tôi không kìm được mà bật khóc.

Con bé đến thế giới này, thậm chí… không để lại nổi một bức ảnh.

Từ xa, tiếng gió như thì thầm điều gì đó.

Tôi nhìn thấy một con bướm nhỏ đậu lên hình hoạt hình ấy.

Rồi lại bay đến đậu lên tay tôi.

“Con… là con sao?”

Tôi không kìm được, nhẹ nhàng hỏi một câu.

Con bướm bay quanh tôi ba vòng rồi hướng về phía xa mà bay đi.

Tôi như nghe thấy một tiếng thì thầm: Mẹ ơi, tạm biệt.

Quay đầu lại, thấy Chu Đông Lâm đang cắm một bó cúc họa mi nhỏ trước mộ con.

“Tư Tình, lâu rồi không gặp.”

Tôi mỉm cười nhìn anh.

“Lâu rồi không gặp.”

Có những người… nhất định phải trải qua biết bao đau đớn, mới có thể thực sự đến được bên nhau.

Ví dụ như tôi.

Ví dụ như anh.

End

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...