Ngày 8/3, tôi mời gia đình đi ăn lẩu.
Chị họ biết chuyện, liền dắt theo mẹ chồng, mẹ ruột và chồng đến ăn chực.
Lúc gọi món, chị ấy cứ chọn toàn món đắt tiền, ăn thì gắp lia lịa, quậy nát cả nồi lẩu bằng đũa của mình.
Tôi tức quá, tối đó liền gửi hóa đơn vào nhóm, bảo chị ấy chia tiền.
Ai ngờ chị ta nói: “Bốn người bọn tôi đâu có quen ăn lẩu, đũa còn chẳng động vào, suốt buổi toàn nhà em ăn. Dựa vào đâu mà bắt chúng tôi chia tiền?”
Sau đó, phòng chúng tôi ăn bị lộ ra có “sự cố tè bậy”, ngoài việc được hoàn tiền, nhà hàng còn bồi thường gấp 10 lần.
Chị họ liền bảo lẩu là do nhà chị ấy ăn, nên tiền bồi thường phải đưa cho chị ta.
Nằm mơ giữa ban ngày!
1
Trên đường đến quán lẩu, chị họ liên tục gọi điện cho mẹ tôi:
“Dì à, ngày 8/3, dượng với hai em có tặng quà gì không?”
Mẹ tôi cười: “Em gái con đang lái xe, chở chúng ta đi ăn Haidilao đây này.”
“Dì ơi, nhà dì đông thế, có đủ chỗ ngồi không?”
Mẹ tôi thật thà đáp: “Bọn dì đặt phòng riêng 12 người, vừa đúng luôn.”
Cúp máy xong, mẹ tôi còn lẩm bẩm: “Con bé này rảnh thật đấy, không thì đăng chuyện nhà mình lên mạng, không thì hóng hớt chuyện thiên hạ.”
Cả nhà chẳng ai để ý, ai ngờ vừa ngồi xuống ở Haidilao, chị họ đã dắt cả mẹ chồng, mẹ ruột và chồng đến.
“Cưng ơi, quầy lễ tân bảo hết phòng riêng rồi, bàn nhỏ cũng phải chờ hơn một tiếng. Hay chúng ta ghép bàn đi!”
Nhưng phòng riêng này chỉ đủ 12 chỗ, nhà tôi 4 người, nhà em gái 4 người, còn có ba mẹ, ông bà nội.
Chỗ đâu cho họ nữa?
Chị họ cười gian xảo: “Trẻ con không chiếm chỗ, người lớn chen chút cho vui!”
Ủa, tụ tập gia đình mà đến con mình còn bị đuổi ra ngoài à?
Chưa kịp phản ứng, chị họ đã túm lấy tay hai đứa nhỏ nhà tôi:
“Nào, phải biết nhường ghế cho người lớn chứ! Hai bà nội chưa ngồi, sao các con ngồi được?”
Nói rồi, hai đứa nhỏ bị kéo đứng lên, còn mẹ chồng và mẹ ruột chị ta thì thản nhiên ngồi xuống.
Tôi bật dậy định chửi, mẹ tôi vội kéo tay: “Chị họ con còn có mẹ chồng và chồng ở đây, làm ầm lên không hay đâu!”
Ủa, tôi nể mặt chị ta, vậy ai nể mặt tôi?
Tôi không nhịn nữa:
“Chị họ, nếu ăn không nổi thì ra ngoài múc bát cơm ngồi đó. Một ngày cũng kiếm đủ tiền cho bốn người nhà chị ăn rồi.
“Ngày lễ tụ họp gia đình, chị kéo tụi nhỏ nhà tôi ra, sao? Chị là vàng là ngọc chắc? Đi Thái độn hả?”
Lời vừa dứt, mẹ chồng và mẹ ruột chị họ mặt đỏ bừng đứng bật dậy.
Anh rể cũng cau mày kéo chị họ:
“Trần Na, đi thôi! Đã bảo rồi, trời khô đường trơn, ngã thì tự bò dậy, ai bảo cứ phải bám vào người ta làm gì. Bây giờ thì hay rồi, ngay cả bậc trên cũng bị em làm mất mặt.”
Mẹ chị họ – tức là dì tôi – giận đến run rẩy, chỉ tay vào mẹ tôi:
“Em dâu! Chị cứ để mặc con cái nhà em sỉ nhục bọn chị à? Dù sao chị cũng là dì của nó chứ bộ?”
“Ngày lễ khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, quán nào cũng hết chỗ, không thì bọn chị đâu phải ghép bàn với mấy em?”
Tôi khoanh tay, lạnh lùng nhìn bà ấy:
“Còn vì lý do gì nữa? Muốn ăn chực chứ gì! Không biết xấu hổ chứ gì!
“Tôi không tin Haidilao hết chỗ, chẳng lẽ Xiaolongkan cũng hết? Dù cả thành phố này không còn nhà hàng nào, cũng đâu nhất thiết phải bám vào bọn tôi ăn ké?
“Đã cho mặt rồi còn bày đặt! Trẻ con không chiếm chỗ? Đứng ăn luôn cho rồi!
“Mà mấy người cũng khỏi cần chiếm chỗ! Ra ngoài quẹo trái, gầm cầu còn nhiều chỗ trống, bánh bao miễn phí ăn thỏa thuê luôn!”
Dì tôi nghẹn đến mức nước mắt trào ra, bỗng nhiên ngồi bệt xuống đất:
“Tôi không muốn sống nữa! Tôi sống còn có ý nghĩa gì? Bị một đứa nhãi ranh sỉ nhục như vậy!
“Em dâu! Hôm nay mà em không giúp chị đòi lại công bằng, chị sẽ ly hôn với anh trai em, không thèm sống ở nhà họ Trần nữa!”
Ủa, cái này có liên quan gì?
Đang nói chuyện ăn chực mà?
Sao tự nhiên lại kéo sang chuyện ly hôn?
Dù dì và chị họ đối xử tệ với tôi, nhưng dượng thì vẫn rất tốt.
2
Thấy tình hình ngày càng căng thẳng, bố tôi thở dài:
“Trương Doanh, ra ngoài lấy thêm mấy cái ghế đẩu, chen chút một tí, mọi người cùng ăn, đừng làm mất hòa khí.”
Ông bà nội cũng lên tiếng giảng hòa:
“Doanh Doanh, dì cháu, trẻ con không hiểu chuyện, thôi nào, ngồi xuống đi. Bao nhiêu năm không gặp, cháu vẫn thẳng thắn như ngày nào.”
Dì tôi lườm tôi một cái, kéo mẹ chồng của chị họ ngồi xuống ghế.
“Hừ, còn biết điều đấy! Nếu không hôm nay chuyện này không xong đâu!”
Chị họ lập tức kéo tay hai đứa nhỏ nhà em gái tôi:
“Chúng mày ngốc hả? Nghe không hiểu à? Nhường chỗ cho người lớn ngồi, hay là tao phải kéo hả?”
“Chồng ơi, lại đây, ngồi cạnh em, chúng ta cùng ngồi.”
Tôi tức đến mức ngón tay run lên, lập tức nhắn tin cho em gái.
[Tao sắp tức chết rồi! Nó bị bệnh à? Tụi mình ăn tối với gia đình, nó mò đến làm gì?]
[Còn bảo con nhà mình ngu? Nó mới là con đần chính hiệu!]
Em gái tôi nhắn lại còn nhanh hơn:
[Tay tao ngứa quá rồi, muốn đấm vô mặt tụi nó quá!]
Ai mà không thế chứ!
Nhưng hôm nay là ngày đưa gia đình đi chơi, thôi thì nhịn. Dù có ghét dì và chị họ thế nào, vì nể mặt dượng, bọn tôi cũng không muốn làm lớn chuyện.
May mà nhân viên mang đến vài ghế ăn cho trẻ em, mấy đứa nhỏ thích thú ngồi lên ngay.
Đến lúc gọi món, chị họ toàn chọn những món đắt nhất, chẳng cho ai trong nhà tôi xem thực đơn mà trực tiếp đưa cho nhân viên.
Khi ăn, chị ta dùng đũa quậy tứ tung trong nồi lẩu, toàn bộ món ngon đều gắp vào bát của bốn người nhà chị ấy.
Em út nhà tôi nhăn mặt ghê tởm:
“Mẹ ơi, mình đừng ăn nữa. Biểu dì nhúng đũa đầy nước miếng vào nồi, ghê quá! Ai đời ăn lẩu mà dùng đũa cá nhân quậy nát cả nồi thế?”
Ông bà nội cố giữ thể diện, gượng cười nói chuyện với dì và mẹ chồng chị họ, nhưng đũa thì chẳng động vào nồi chút nào.
Điện thoại vang lên, tôi cúi xuống nhìn, là tin nhắn mẹ tôi gửi trong nhóm:
[Hôm nay là lỗi của mẹ, lỡ miệng nói địa điểm ăn tối. Mẹ vừa đặt bàn ở nhà hàng kế bên, nửa tiếng nữa cả nhà mình qua đó ăn.]
Nhìn vẻ mặt nhăn nhó của chồng tôi và em rể, tôi lập tức nhắn vào nhóm bảo họ dẫn ông bà và mấy đứa nhỏ qua nhà hàng bên cạnh trước.
Thấy mọi người rời đi, chị họ lập tức cảnh giác:
“Bọn họ đi đâu thế? Đừng nói là định trốn thanh toán đấy nhé?”
“Trốn cái đầu chị! Nhìn chị ngồi đây đã thấy buồn nôn rồi. Sợ ở lại nhìn nữa sẽ nôn ra mất, nên đi thôi!”
Chị họ vừa nhai đầy thịt trong miệng, vừa phun vụn thức ăn vào nồi lẩu:
“Hứ, nói cho mà biết, bọn tôi ra ngoài không mang tiền đâu! Nếu mấy người dám bỏ chạy, tôi báo cảnh sát bắt hết!”
Ủa, không có tiền mà vẫn đi ăn hả?
Bố tôi vỗ vai tôi:
“Thôi kệ đi, coi như mất tiền để tránh tai họa. Đi thôi, ngày lễ mà cãi vã không đáng đâu. Ông bà lớn tuổi rồi, không chịu nổi đâu.”
Tôi hít sâu mấy hơi, cố kìm lại cơn giận muốn úp cả bàn đồ ăn lên đầu họ.
Tức lắm nhưng vẫn phải móc tiền ra trả, đừng nói, không phải tiền mình thì đúng là ăn hoang thật, mỗi tiền thanh toán đã bay mất 3 triệu 8!
Bình luận