Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đèn cấp cứu sáng suốt năm tiếng đồng hồ. Tôi khóc đến khô cả nước mắt.
Cuối cùng bác sĩ cũng bước ra, lắc đầu:
"Đi gặp bệnh nhân đi, trong tiềm thức anh ta không muốn tỉnh lại, có lẽ sẽ không tỉnh lại nữa đâu."
Tôi khóc càng to hơn, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Chiêu Từ nằm trên giường bệnh.
"Hu hu hu, Thẩm Chiêu Từ, anh đừng c.h.ế.t mà, đều do em ngu ngốc quá, rõ ràng là kết thúc HE mà, mình còn chưa cưới nhau nữa, sao anh có thể c.h.ế.t được chứ?
"Nếu anh c.h.ế.t rồi, em sẽ dẫn con của người đàn ông khác tới trước mộ anh nhảy disco luôn, hu hu hu..."
Giọng nói nghiến răng nghiến lợi vang lên:
"Chị à, chị định g.i.ế.c chồng mình, còn ở bên người đàn ông khác sao?"
Anh ta u ám nhìn tôi:
"Đừng có mà mơ."
"???"
Không phải nói là rất khó tỉnh lại à?
"Chị vừa rồi cầu hôn anh đấy à?"
Anh ta kéo tay tôi, lồng vào ngón tay tôi một chiếc nhẫn kim cương:
Quất Tử
"Vậy em đồng ý rồi."
"Anh..."
Anh ngẩng đầu, đôi mắt đen đầy uất ức:
"Chị à, tim anh đau quá, chị hôn anh một cái được không?"
Nhìn khuôn mặt mềm mại đáng yêu trước mặt tôi vòng tay qua cổ anh chuẩn bị hôn một cái.
"Tsk tsk tsk, buồn nôn thật đấy."
Một giọng nói khó chịu vang lên.
Gương mặt Thẩm Chiêu Từ lập tức đen như đáy nồi. Giang Yến xuất hiện ở cửa.
Tôi đẩy anh ta ra:
"Thẩm Chiêu Từ, anh lại lừa em à? Nước mắt em suýt khóc cạn rồi đó!"
Anh kéo tay tôi lại:
"Anh sai rồi, chị à, chị muốn xử sao cũng được, anh hứa đây là lần cuối cùng."
Giang Yến giơ điện thoại:
"Quay lại rồi đăng lên mạng, để mọi người xem Thẩm gia cao cao tại thượng thật mất mặt."
Thẩm Chiêu Từ lười nhác ngẩng đầu nhìn hắn:
"Vậy à? Nghe nói Lạc tiểu thư rất hài lòng với người được tôi giới thiệu, sắp kết hôn rồi. Nhớ tới ăn cưới nha."
Mặt Giang Yến lập tức tái xanh, cuống cuồng bỏ chạy:
"Thẩm Chiêu Từ, anh ác thật!"
Thẩm Chiêu Từ hồi phục rất nhanh. Nghe nói để diễn cho thật, Lạc Khê đã luyện b.ắ.n s.ú.n.g cả tháng trời.
"Chị à, anh khỏe rồi."
Tôi đang ôm mèo con trong lòng:
"Ừm."
Từ khi xuất viện về nhà, anh lấy lý do cần nghỉ ngơi để đòi ngủ chung, bị tôi đá ra phòng khách nên càng ngày càng oán thán nhiều hơn.
Anh đột nhiên bế bổng tôi lên, giọng khàn khàn:
"Chị à, câu trả lời của chị khiến anh rất không hài lòng, vậy nên phải phạt thôi."
Lúc cầu hôn tôi, Thẩm Chiêu Từ mạnh tay bao trọn toàn bộ sảnh tiệc lớn ở Đế Đô, tổ chức tiệc cưới suốt sáu ngày liền, giờ thì cả Đế Đô đều biết tôi gả cho Thẩm Chiêu Từ.
Anh rất hài lòng với kết quả này.
Hình của tôi được dán đầy lên tường, hàng trăm tấm vui vẻ, hạnh phúc, buồn bã từ thuở bé cho tới hiện tại.
Tôi hỏi anh, những lời tôi từng dạy dỗ anh, anh có nhớ không?
Anh cười:
"Ngốc à, vì là chị, nên anh mới nghe.
"Nếu không có chị, có lẽ anh vẫn còn lạc lối trong mê cung tăm tối.
"Chị à, anh yêu chị từ đầu đến cuối."
Tôi cảm động đến rơm rớm nước mắt:
"Em cũng yêu anh."
Phiên ngoại
Mới cưới không bao lâu, Lạc Khê nói tôi phải cố gắng, cô ấy từng mạnh miệng tuyên bố với Thẩm Chiêu Từ rằng sẽ sinh một trai một gái.
Tôi vừa mang thai, Thẩm Chiêu Từ đã lập tức xin nghỉ thai sản cho tôi một năm. Sau đó bỏ mặc tất cả, khiến bộ phận nhân sự kêu trời không thấu.
Mang thai rất cực, nhưng có người mình yêu bên cạnh, thấy anh ấy suốt ngày bận trước bận sau, còn hơn đi làm ở công ty.
Buổi tối còn vụng trộm đọc sách hướng dẫn làm cha, thậm chí còn ghi chú.
Tôi méo miệng, cái tên này hồi đi học đến bài tập cũng không thèm làm.
Kết quả đúng thật một bé trai, một bé gái.
Tôi không khỏi cảm thán, Lạc Khê đúng là có tầm nhìn từ "góc nhìn Chúa".
Xuất viện về nhà, Thẩm Chiêu Từ cẩn thận bế con gái trở về.
Tôi hỏi anh:
"Con trai đâu?"
"Ồ, ở phía sau."
Chỉ thấy vệ sĩ mặc đồ đen mặt cứng đờ đang bế cậu bé.
"??"
Có lẽ là để trả thù Thẩm Chiêu Từ, con trai từ nhỏ đã bám tôi không rời, dính tôi như sam.
Đến tối là y như rằng, sắc mặt anh âm trầm hẳn đi, hòa cùng tiếng con khóc vang vọng.
"Thẩm Chiêu Từ, đặt con xuống, tôi nhắc anh, cọp dữ còn không ăn thịt con đấy nhé."
Anh ấm ức:
"Chị à, hay là mình ném thằng nhỏ cho bố nuôi vài hôm đi. Bố nuôi được heo thì nuôi nó cũng dư sức."
Tôi hôn nhẹ lên má anh:
"Vậy cũng được."
Thẩm Minh Uyên (cậu cả đáng thương): Mấy người có còn biết lễ nghĩa là gì không hả??
Bình luận