Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cuối cùng, hệ thống nghiêm túc suy nghĩ lại, rồi chậm rãi nói với tôi, giọng đầy nặng nề: “Có lẽ chúng ta đã đoán sai ngay từ đầu. Mục tiêu thực sự của Thẩm Triệt… có lẽ chính là cô.”
“Nếu muốn thoát thân, lần này cô bắt buộc phải bỏ thuốc cho anh ta!”
Tôi nắm chặt ly nước, căng thẳng bước đến trước thư phòng. Tay gõ nhẹ lên cửa, giọng có chút run: “Anh, em vào được không?”
Bên trong truyền ra một tiếng đáp nhẹ.
Khi tôi bước vào, Thẩm Triệt khẽ phất tay, ra hiệu bảo tôi lại gần. Anh đặt trước mặt một loạt hồ sơ tuyển sinh, ánh mắt sắc bén nhìn tôi: “Lại đây xem thử. Trong số những trường này, em thích trường nào?”
“Đại học Cornell có ngành Luật rất tốt, lại gần trụ sở chi nhánh của anh ở New York.”
“Còn Đại học Nam California, em có thích không? Em thích biển mà, đúng không? Anh sẽ mua cho em một căn hộ hướng biển ở đó. Anh cũng có thể làm việc từ xa tại đó.”
“Nếu em không thích các trường ở Mỹ, vậy thì xem thử những lựa chọn ở châu Âu đi?”
Tôi mím môi, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang khó tả.
Thẩm Triệt nhẹ giọng nói tiếp, giọng điệu trầm ổn, nhưng lại đầy áp lực: “Đừng nghĩ là anh đang kiểm soát em. Những gì Lộ Triều Dịch có thể cho em, anh đều có thể cho em nhiều hơn.”
Anh nhìn tôi chằm chằm, từng chữ như mang theo trọng lượng đè ép: “Chu Thanh Lê, trước đây không phải em bảo anh chọn em sao?”
“Lần này, anh cho em lựa chọn.”
…Lựa chọn cái gì?!
Dù tôi có chọn kiểu gì, kết quả vẫn là bị nhốt trong lòng bàn tay của Thẩm Triệt!
Mẹ ơi! Cốt truyện đã hoàn toàn lệch khỏi những gì tôi và hệ thống dự đoán!
“Anh, uống nước trước đã.”
Tôi run rẩy đưa ly nước ấm cho anh. Thẩm Triệt nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt quái lạ, nhưng vẫn cầm lấy và uống một ngụm.
Chỉ một lát sau, sắc mặt anh đỏ lên, giọng trầm khàn: “Em bỏ cái gì vào vậy? Nóng quá.”
Tôi sợ đến mức chân nhũn ra, vội vã xua tay: “Anh! Thật sự chỉ là nước ấm thôi mà!”
Thật sự là nước ấm! Lần trước anh ấy đã nghi ngờ tôi bỏ thuốc, nên lần này tôi không dám tự tìm đường c.h.ế.t nữa. Thế nên tôi chỉ có thể bàn bạc với hệ thống, tìm cơ hội chạy trốn.
Nhưng ngay khoảnh khắc tôi vừa dứt lời, Thẩm Triệt đột nhiên đè tôi xuống, thấp giọng cười nhạt: “Bé con đúng là không nghe lời. Chẳng phải anh đã bảo em bỏ thuốc rồi sao?”
Anh ấy… biết tôi và hệ thống đang lên kế hoạch chạy trốn?
Tôi bị ép chặt vào bức tường, ánh mắt của Thẩm Triệt càng lúc càng sâu tối. Anh một tay giữ eo tôi, nhấc bổng tôi lên, không để tôi có cơ hội trượt xuống thoát thân.
Bị bao vây trong không gian nhỏ hẹp, tôi chỉ có thể nhìn thẳng vào đôi mắt như vực sâu của anh.
“Em đã nhìn thấy thứ trong két sắt.”
“Lẽ ra em nên hiểu rõ tâm tư của anh rồi.”
“Chu Thanh Lê, vậy mà em vẫn muốn rời đi?”
“Hay là… anh nên hỏi thẳng hệ thống của em xem?”
“Anh có bao nhiêu cách để chết?”
Hệ thống cảm nhận được tình hình nguy cấp, gào lên trong hoảng loạn: “Chết mẹ rồi! Toang thật rồi!”
Ngay sau đó, một tia sáng trắng chói lóa bùng lên trước mắt. Cảnh vật đột ngột biến đổi.
…Ánh nắng chói chang.
…Bờ cát vàng óng.
…Những chàng trai cơ bắp cuồn cuộn.
Tôi đã bị cưỡng chế “dịch chuyển”!
14
Tôi lẩm bẩm: “Hệ thống, tôi c.h.ế.t rồi sao?”
Hệ thống hiện ra thực thể, vỗ n.g.ự.c thở phào: “Mẹ ơi, suýt c.h.ế.t khiếp!”
“Vừa rồi tôi nhận được thông báo từ trung tâm chương trình—CẢ HAI CHÚNG TA ĐỀU BỊ LẬT TẨY RỒI.”
Nó bẹp dí xuống bãi cát, mặt mày c.h.ế.t lặng: “Xong đời! Cô thất bại nhiệm vụ, tôi thì lộ thân phận. Giờ tôi, một hệ thống cao quý, phải chôn chân theo cô—một nữ phụ pháo hôi—mắc kẹt mãi trong thế giới này!”
“Trung tâm xử phạt tôi quá nhanh, may mà trước đó tôi kịp chọn giao diện đẹp trai nhất từ kho dữ liệu!”
Tôi đột nhiên bừng tỉnh, cứng ngắc hỏi: “Vậy nghĩa là… Thẩm Triệt đã biết từ đầu là chúng ta muốn g.i.ế.c anh ta sao?”
“Hệ thống, chúng ta tiêu rồi sao?”
“Bây giờ làm cách nào để rời khỏi thế giới này?!”
Hệ thống nhấc đầu lên khỏi đống cát, thở dài: “Chắc là… phải đợi phản diện sống đến già rồi c.h.ế.t thôi.”
Sau đó nó lật người, uể oải nói: “Nhưng cô yên tâm, tuy chúng ta bây giờ nghèo rớt mùng tơi, nhưng chí ít không c.h.ế.t được! Cô nghĩ mà xem, Thẩm Triệt đã biết hết tất cả những gì chúng ta làm với hắn trước đây. Nếu chúng ta còn ở lại đó, chắc chắn đến xương cũng chẳng còn!”
Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Tôi đã nói ngay từ đầu là có khả năng Thẩm Triệt nghe thấy cuộc nói chuyện của chúng ta!”
Hệ thống bĩu môi, mặt không phục: “Thì ai bảo cô yếu đuối! Đã không ra tay được, còn hết lần này đến lần khác mềm lòng!”
“Tôi không hề mềm lòng! Cho dù có bỏ thuốc, Thẩm Triệt cũng sẽ nhận ra ngay!”
Trời ạ, trung tâm chương trình kiểu gì lại phân cho tôi một hệ thống vừa ngu vừa nhát gan thế này chứ?!
Cả hai chúng tôi đều không thông minh, lại còn nhát chết, làm sao mà đấu lại được Thẩm Triệt?
Bình luận