Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giờ thì hay rồi, nhiệm vụ ban đầu là tiêu diệt phản diện, bây giờ biến thành chờ phản diện già chết.
Hệ thống vừa cợt nhả huýt sáo, vừa liếc nhìn mấy cô gái dáng chuẩn trên bãi biển. Nó vỗ vai tôi, mặt dày nói: “Ôi dào, đến rồi thì cứ tận hưởng đi!”
Được lắm!
Tôi thì ngày ngày cày việc quần quật, kiếm tiền nuôi cả tôi lẫn hệ thống. Còn hệ thống thì sau khi có thực thể, ngày nào cũng ăn chơi trác táng, hết tán tỉnh gái, lại đến gây chuyện. Phần lớn thời gian, tôi đều phải đi dọn tàn cuộc cho nó.
Nhờ cái gương mặt đẹp trai xuất sắc, nó còn dựa hơi mấy nữ minh tinh, liên tục lên mặt báo vì tin đồn tình ái. Có lần tôi đến quán bar kéo nó về, suýt nữa thì bị paparazzi chụp trúng.
Mỗi ngày, tôi vẫn theo dõi tin tức tài chính, lúc nào cũng thấy thành tích bách chiến bách thắng của Thẩm Triệt. Giới truyền thông gọi anh là “Ác ma phương Đông”, một tay càn quét thị trường chứng khoán, thâu tóm vô số tập đoàn trong nước. Đặc biệt là nhắm thẳng vào Lộ gia.
Thỉnh thoảng, trong các bản tin tài chính, tôi vẫn có thể nhìn thấy hình ảnh của Thẩm Triệt.
Thẩm Triệt gầy sọp, ánh mắt trống rỗng như mặt hồ chết, không một gợn sóng.
Lần này, một phóng viên bắt gặp anh ta, hỏi thẳng:
“Tổng giám đốc Thẩm, ngài có kế hoạch gì tiếp theo không?”
Bình thường, gặp cảnh này, Thẩm Triệt sẽ bỏ đi thẳng.
Nhưng lần này, anh ta khựng lại một chút.
Sau đó, nhìn thẳng vào ống kính, đôi mắt mệt mỏi, chán chường bỗng lóe lên tia sáng.
“Ban đầu định c.h.ế.t quách cho xong.”
“Nhưng giờ… đổi ý rồi. Tôi định đi bắt người.”
Phóng viên sững sờ:
“Bắt người?”
“Ừ. Bắt được rồi, sẽ nhốt cả đời.”
Sau lưng tôi, một luồng khí lạnh buốt xộc thẳng từ gáy xuống tận sống lưng.
Một dự cảm kỳ lạ ập đến.
Tôi thấy, Thẩm Triệt đã đến bờ vực của sự điên cuồng.
Tôi gãi đầu, nhấc điện thoại lên nghe.
Đầu dây bên kia:
“Tiểu Lê Tử, tôi gặp chuyện rồi!”
15
Cái hệ thống c.h.ế.t tiệt này vừa ham chơi, lại vừa nhát gan.
Lần này nó lại gây họa, dính vào một tiểu minh tinh có liên hệ với băng nhóm xã hội đen ở đây.
Kết quả, nó bị kéo đến quán bar, bị ông trùm xã hội đen giữ lại, nói rằng bằng mọi giá phải bắt hệ thống đưa ra lời giải thích.
Trong điện thoại, hệ thống gào khóc thảm thiết:
“Hu hu hu, lần này tôi thật sự tiêu đời rồi!”
Khi tôi chạy đến quán bar, hệ thống đã bị ép uống hết ly này đến ly khác.
Dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt hoàn mỹ của nó thấm đẫm hơi rượu, trông vừa tuyệt mỹ lại vừa phóng đãng.
Vừa thấy tôi, hệ thống suýt nữa quỳ xuống, giọng nghẹn ngào:
“Hu hu hu, tôi tưởng… cô không đến.”
Tôi tặng nó một cái tát, sau đó quay qua cười hì hì với mấy ông trùm xăm trổ xung quanh:
“Các anh, ông anh của tôi có vấn đề về thần kinh đấy.”
Hệ thống giật giật tay áo tôi, ánh mắt ra hiệu.
Tôi mới nhận ra, những kẻ ép rượu nó chỉ là mấy tay sai vặt.
Người cầm đầu thật sự, đang ngồi ở quầy bar, quay lưng về phía chúng tôi.
Bóng dáng ấy đường nét sắc sảo, một thân vest được cắt may hoàn hảo, khí chất vừa cao quý, vừa ung dung, vừa tùy tiện.
Không có đám đàn em dữ tợn kia thì có vẻ bớt đáng sợ hơn.
Nhưng tại sao hệ thống lại trông còn sợ người đó hơn cả đám xã hội đen kia?
Tôi cầm ly rượu, bước thẳng về phía quầy bar.
“Vị tiên sinh này.”
Hắn chậm rãi quay đầu lại, giọng điệu nhàn nhạt:
“Chu Thanh Lê, lâu rồi không gặp.”
Đầu tôi nổ vang như sấm, bản năng lập tức quay phắt người, tìm kiếm bất kỳ cơ hội bỏ trốn nào có thể.
Nhưng hắn đã đoán trước được.
Chỉ một ánh mắt hờ hững lướt qua, đám đàn em to lớn lập tức vây chặt xung quanh tôi.
Thì ra hôm nay là một cái bẫy, chờ tôi tự bước vào.
Không trách được hệ thống sợ đến nói không nên lời.
Tôi cố gắng khống chế đôi chân đang run, bình tĩnh quay lại, đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của hắn.
“Anh, lâu rồi không gặp.”
Thẩm Triệt khẽ mỉm cười, hỏi:
“Bao lâu?”
Mồ hôi lạnh từ từ rịn ra trên trán tôi, giọng khô khốc:
“Một năm rưỡi?”
Thẩm Triệt lắc đầu, giọng trầm xuống:
“Sai rồi. 625 ngày.”
Hắn nhìn tôi, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, nhưng lại có một chút si mê kỳ lạ.
Cảm giác như hắn đang khắc ghi từng đường nét của tôi vào trong trí nhớ, từng chút một, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
Hắn gõ nhẹ đầu ngón tay lên quầy bar, không nói gì, chỉ im lặng quan sát tôi.
Không biết là do rượu hay do điều gì khác, nhưng viền mắt hắn hơi đỏ từ lúc nào.
Thẩm Triệt quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào hệ thống, giọng điệu vẫn bình thản:
“Vừa rồi, em gọi nó là ‘anh’?”
Hắn cười nhạt, giọng nói thong dong nhưng lại đầy sát khí ẩn giấu:
“Chọn một ngón tay đi.”
16
“Ý anh là gì?”
Thẩm Triệt chỉ khẽ nhướng mày, ngay lập tức, một vệ sĩ rút ra một con d.a.o quân dụng sáng loáng.
Tôi hết hồn, vội vàng hét lên:
“Khoan đã! Đừng đừng đừng, nó là hệ thống, g.i.ế.c nó cũng chẳng ích gì!”
Bình luận