Phong Lâu Quái Đàm – Chương 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi đăng video, tôi gửi nó cho Thẩm Đình Đình xem trước. Lại không ngờ, cô bé đã lập tức trả lời tôi bằng một phong thư dài:

<Từ sau khi ba mẹ gặp tai nạn, em đã đóng kín lòng mình. Trong suốt khoảng thời gian dài này, chính những video của chị Bồ Câu đã chữa lành cho em. Chị làm em cảm thấy còn sống thì nhất định sẽ có ngày gặp được chuyện tốt lành.

Chị giúp em tiêu diệt ông chú cuồng theo dõi kia, làm cho em hiểu cái gì gọi là hy vọng.

Tuy rằng thời gian chúng ta chân chính gặp mặt chỉ mới ngắn ngủi vài ngày nhưng em lại cảm thấy như chúng ta đã quen nhau từ rất lâu… rất lâu…

Chị còn có người nhà đang chờ đợi, em hy vọng chị sẽ được hạnh phúc.

Tin nhắn tiếp theo đây sẽ là quà tặng cuối cùng em dành cho chị, chị nhất định phải nhớ kỹ đó!

Quy định của chủ quản lý tài sản vẫn luôn có 9 điều.

Mà đôi mắt của chị từ tối hôm qua đã trở thành màu đen rồi, chị có thể rời đi!

Hãy đi đi! Đi thật nhanh! Nếu không thì bọn họ sẽ gi.ết ch.ết chị đó!

Lúc xem xong bức thư, tôi vẫn hoàn toàn không thể nào tin nổi. Rõ ràng là đôi mắt của tôi ở trong gương vẫn còn màu trắng đen…

Chỉ là tiếp đó, bên giường truyền đến một trận tiếng vang làm tôi ngây ngẩn cả người. Tôi ngước lên nhìn, bên giường có một bóng dáng màu trắng rơi xuống.

“Rầm!”

Trên mặt đất tràn làn vết má.u…

Đó chính là tín hiệu cuối cùng mà Đình Đình đã dùng sinh mệnh của mình để gửi cho tôi, tôi tuyệt đối… tuyệt đối không thể phụ lòng cô bé!

Nghĩ đến đây, tôi bật người dậy mở cửa phòng, kiên quyết chạy ra ngoài không quay đầu lại. Nhưng ngay vào lúc tôi đang định đi thang máy, cửa phòng 503 lại mở ra.

“Tiểu Bạch, cô đi đâu vậy?”

Đó là giọng nói quen thuộc của dì Trương.

Nghe được câu hỏi của dì ấy, tôi theo bản năng định quay đầu đáp lời nhưng ngay khi tôi vừa định làm vậy thì từ ảnh ngược trên nền tường tráng men lại hiện lên hình bóng dì Trương đang giấu tay ở sau lưng. Trên cánh tay kia rõ ràng là cây d.a.o bếp…

“Con… Con xuống lầu phát đồ ăn. Đồ ăn tới rồi!”

Tôi vội vàng nói dối, nhưng ngay khi vừa dứt lời thì cặp nam nữ trong phòng 501 cũng bước ra.

“Ủa? Giờ này còn phát đồ ăn à?”

“Chẳng phải ai nấy cũng đều đã nhận được tin nhắn thông báo ngừng phong tỏa, cho phép ra ngoài rồi sao?”

Tôi nghe vậy, lại nhìn 3 người ở trước mắt, bước chân có chút lui về sau.

Ngay lúc này, cửa thang máy cũng lập tức mở ra….

Tôi muốn nhanh chóng chạy ùa vào trong nhưng ở bên trong thang máy đẫm m.á.u đó lại là người bạn già đang cầm búa đứng rũ đầu của dì Trương.

“Cô… muốn đi đâu?”

“Á!!!”

Lúc này, cỡ nào tôi cũng không ôm ý nghĩ những người trước mắt sẽ tồn tại ý tốt với mình.

Thẩm Đình Đình nói đúng. Bọn họ đều muốn gi.ết ch.ết tôi! Bọn họ đều muốn gi.ết ch.ết tôi!!!

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Nghĩ đến đây, tôi liền vội xoay người muốn chạy nhưng trở về phòng thì cần phải mở khóa, nơi thang máy lại có ông chú đang cầm rìu!

Nghĩ tới nghĩ lui… Ánh mắt tôi bắt chợt nhìn về phía lối thoát hiểm bên cạnh thang máy!

[Làm ơn!!! Làm ơn đi!!!]

Lúc này tôi chỉ có thể phóng thật nhanh tới cầu thang bộ.

Nói thật, từ đó đến giờ tôi chưa từng sử dụng cầu thang bộ nên khi nhìn thấy bên trong lối thoát hiểm đứng rậm rạp vô số người úp mặt vào tường, trên mặt tôi tràn đầy sợ hãi.

Nhưng sợ hãi cũng không còn cách nào! Tôi chỉ có thể điên cuồng chạy xuyên qua đám người đó…

Tôi chưa từng phải chạy trốn nhanh đến thế, đặc biệt là ở trong cầu thang bộ!

“Bộp!”

“Bộp!”

Phía sau là âm thanh truy đuổi của bọn họ!

Tôi phải chạy càng nhanh hơn!

Nhưng đáng tiếc tôi chỉ là một cô gái không ưa vận động mà phía sau lại có tới bốn người đang đuổi theo, trong đó còn có một gã thanh niên cường tráng nữa.

Rất nhanh, gã đàn ông ở phòng 501 đã đẩy tôi xuống lầu.

Giữa mơ màng, tôi tựa hồ nhìn thấy có một bóng dáng màu trắng.

Lại rất nhanh, tôi mất đi ý thức.

Khi tỉnh lại, tôi vẫn đang ở cầu thang bộ, khắp nơi là rậm rạp những người đứng úp mặt vào tường. Mà đôi vợ chồng 501 cùng cặp vợ chồng dì Trương ở phòng 503 cũng đang đứng trên cầu thang bộ, biến thành người đứng úp mặt vào tường.

Bọn họ đã bị giữ lại ở khu Ôn Hinh, vĩnh viễn lưu lại nơi này. Còn tôi thì sau khi tỉnh dậy liền vội vàng chạy khỏi nơi đây.

Rốt cuộc, khi tôi đi tới cổng khu nhà, chiếc nhẫn trên tay đột nhiên nóng lên, sau đó cánh cổng dần dần dịch chuyển mở ra, chiếc nhẫn cũng ngay lập tức hóa thành một đốm sáng.

Tôi sống rồi!

Ngay khi tôi bước ra khỏi cổng lớn, lập tức có vô số ánh đèn flash xông tới.

“Bồ câu thiên tài! Khu Ôn Hinh này bị phong tỏa lâu lắm rồi, dù là tác động bằng bất cứ cách nào cũng không thể mở ra. Sao cô có thể đi ra được vậy?”

“Khu Ôn Hinh treo hot search suốt 10 ngày nay rồi! Tất cả mọi người đều muốn tìm ra ở phương diện này rốt cuộc là đã xảy ra bí ẩn gì?”

“Thiên tài bồ câu! Video của cô đã có lượt người xem vượt qua 10 triệu rồi!”

“Cô hiện giờ đã trở thành UP có hàng triệu lượt người xem, cô có cảm tưởng gì không?”

“Làm thế nào cô nghĩ ra kịch bản gốc của khu Ôn Hinh vậy?”

Vô số vấn đề làm tôi có chút hít thở không thông. Mà ngay sau đó, có vài người đàn ông lẫn đàn bà ăn mặc quái dị dưới ánh đèn quay chụp chuẩn bị tiến vào khu Ôn Hinh.

“Không được vào đó!”’

“Đi vào sẽ ch.ết thật đó!”

Tôi xuyên qua đám người muốn ngăn cản bọn họ nhưng nghe tôi nói vậy, cả đám lại càng thêm sốt ruột.

“Cô đừng có cản bọn tôi!”

“Lượt theo dõi cao như vậy, cô định một mình chiếm hết cả sao?”

“Đúng đó! Đúng! Đúng!”

“Với lại, chỗ này kích thích thật! Ông đây còn muốn sống luôn trong này nữa này!”

…………………..

Cuối cùng, tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn cổng khu Ôn Hinh sau khi thu nạp đủ hộ gia đình, lại lần nữa chậm rãi đóng lại.

Tôi thật sự không hiểu, đây là nơi mà tôi đã dốc hết sức muốn thoát ra vì lẽ gì lại có nhiều người muốn tiến vào như vậy?

Hiện tại rốt cuộc là tôi bị điên hay thế giới này đã điên rồi…

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...