Phu Quân Của Ta [...] – Chương 7

Tạ Vô Trần – Ngoại truyện:

Ta rất ghét Lý Trân Châu.

Không chỉ vì nàng ngốc nghếch, mà còn vì sư tôn nói nàng là tình kiếp của ta.

Sư tôn nói rằng ta không hiểu tình cảm, không yêu thương chúng sinh, nên thiên đạo không chứng nhận ta.

Năm năm trước, Trân Châu đã nhặt được ta khi ta đang bất tỉnh.

Ngay lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta đột nhiên hiểu tại sao các sư huynh đệ đều bảo rằng chữ tình là thứ ngang ngược, khó hiểu.

Ta biết nàng thuần khiết, biết nàng trong sáng.

Nhưng ta tự nhủ rằng, sự thuần khiết chẳng qua là ngu ngốc, và sự trong sáng chỉ là biểu hiện của kẻ khờ khạo.

Ta là Tạ Vô Trần, đệ nhất kiếm tu của Linh Trần Phong, người được vạn người kính ngưỡng, không thể bị tình kiếp trói buộc.

Người xứng đáng với ta, ít nhất cũng phải giống như Thi Vũ – thông minh, xinh đẹp, và thiên phú xuất chúng.

Nhưng Lý Trân Châu lại quá đỗi ngốc nghếch.

Nàng không nhận ra khi bị người ta lừa gạt, cũng chẳng hiểu sự ghét bỏ của ta.

Nàng còn cố gắng giúp ta che giấu, lừa người khác và tự lừa chính mình.

Lưu phụ nhân chê cười ta ăn không ngồi rồi, nàng vì mặt mũi của ta mà nói dối.

Vì cớ gì mà phải nói dối?

Những lời đàm tiếu của phàm nhân, ta chẳng bao giờ bận tâm.

“Lý Trân Châu, nàng muốn kể chuyện của mình cho ta nghe sao?”

“Chuyện của nàng có liên quan gì đến ta?”

Những điều nàng muốn nói, ta đều biết cả.

Nàng muốn nói rằng nàng không sinh ra đã ngốc nghếch như thế.

Nàng muốn kể về những con gà, con vịt, con ngỗng và cả Đại Hoàng.

Nàng muốn nói về khao khát có một mái ấm của mình.

Nhưng ta không muốn nghe.

Ta không muốn có bất kỳ liên hệ nào với nàng.

Nàng làm những túi kiếm và tua kiếm, ta đều cắt vụn không chút do dự.

Những món bánh ngọt và thức ăn nàng chuẩn bị, ta chê là dơ bẩn, khó ngửi.

Dù ta đối xử tàn nhẫn như vậy, nàng vẫn cam tâm thành toàn cho thiên đạo của ta, bằng lòng làm phu thê giả với ta.

Nàng nhìn chiếc hỷ phục với ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng số tiền nàng có chỉ đủ mua một cuộn vải đỏ.

Toàn bộ cuộn vải đỏ ấy nàng dùng để may y phục cho ta, chỉ giữ lại một chiếc khăn voan đỏ cho mình.

Chủ tiệm vải nhận ra khát vọng trong mắt nàng, liền nhân cơ hội đề nghị thêm một bộ y phục cưới khác.

Lý Trân Châu cụp mắt xuống, lại nói dối:

“Ta… ta không thích.”

Người tu đạo ghét nhất là sự dối trá.

Và thêm một lý do để ta ghét Lý Trân Châu.

Khi nàng biết mình bị lừa bởi lão ăn mày, vẻ buồn bã trên gương mặt nàng khiến lòng ta chợt dấy lên sự không đành.

Nhưng rồi, Lý Trân Châu – kẻ ngốc ấy – nhanh chóng tự an ủi mình:

“Không sao, miễn là hắn không bệnh tật. Nếu bệnh thì đau đớn lắm.”

Có một ý nghĩ mơ hồ lóe lên trong đầu ta, rằng nếu ta dỗ dành nàng một chút, mọi thứ có thể quay đầu lại.

Nhưng lời nói ra khỏi miệng ta lại là:

“Đồ ngốc.”

Nàng sững lại.

Ta biết nàng đang khóc sau lưng ta.

Ta cũng biết, chỉ cần ta nói một lời dỗ dành, nàng sẽ quên đi hết những cay nghiệt của ta.

Có lẽ phu quân phàm nhân của nàng sẽ làm vậy, nhưng Tạ Vô Trần thì không.

Dù tình cảm có như biển nghiệp cuộn trào, ta vẫn có cách dời núi lấp sông.

Dù sao Hồng Loan có cháy rực như lửa lan đồng cỏ, ta nhất định sẽ dập tắt nó.

Cuối cùng, sư tôn nhìn thấu lòng ta:

“Vô Trần, ngươi đang sợ.”

“Đệ tử không sợ.”

Ta có sợ không? Phải, ta sợ.

Cảm xúc chưa từng biết đến giống như thiên đạo vô thường, khiến lòng người e ngại.

“Ngươi không thông tình cảm, không thương xót chúng sinh. Vô Trần, ngươi không thể giác ngộ.”

Tại sao ta không thể ngộ được?

Chẳng phải chỉ là nợ ân tình của Lý Trân Châu năm năm thôi sao?

Ta trả lại cho nàng là xong!

“Sư tôn nói, nàng có ân với ta. Tiên nhân đã nói một lời, ta phải giữ đúng. Nàng muốn gì, ta sẽ đáp ứng.”

Thật ra, ta có chút mong đợi.

Ta biết nàng luôn muốn ta ở lại bên nàng.

Nếu nàng mở lời, ta có thể thuận thế ở lại, dù là miễn cưỡng.

Nhưng nàng đã không cần ta nữa.

Nàng suy nghĩ rất lâu, khi ngước lên nhìn ta, ánh mắt đã không còn chút cố chấp nào.

“Chàng chữa khỏi bệnh cho Đại Hoàng, vậy là hết nợ.”

Ta sững sờ nhìn nàng.

Rõ ràng ta không bị thương, sao ngực lại đau đến thế này?

Nhưng Thẩm Đồng Quang cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

Chẻ củi, cho gà ăn, thậm chí những dải lụa là gấm vóc, tất cả chỉ là vài phép thuật đơn giản.

Hắn đối xử tốt với Lý Trân Châu, chẳng qua chỉ để lừa lấy một trái tim mà ăn.

Nhưng Lý Trân Châu quá ngốc nghếch, nàng chẳng thể nhìn thấu điều đó.

Ta đã dùng pháp bảo của sư tôn để áp chế pháp thuật của Thẩm Đồng Quang.

Không còn pháp thuật, hắn không thể tiếp tục dùng những trò này để mê hoặc nàng nữa.

Ta cứ nghĩ, như vậy, Lý Trân Châu sẽ nhận ra bộ mặt thật của hắn.

Nhưng tại sao, dường như họ lại càng trở nên gần gũi hơn?

Thẩm Đồng Quang dạy nàng ghi sổ sách, giúp nàng gánh gồng trên vai.

Nhưng vì đã mất pháp thuật, hắn chẳng thể nào ra mặt giúp nàng mỗi khi gặp chuyện.

Hắn bị đánh đập, vừa nhục nhã vừa thảm hại.

Còn ta, chỉ cần nói một câu với Trương Ma Tử, hắn đã sợ hãi kính cẩn trả lại trứng cho ta.

Xách giỏ trứng trong tay, ta nghĩ rằng Lý Trân Châu nhất định sẽ như ta, chê Thẩm Đồng Quang là đồ vô dụng, trách hắn khiến mình mất mặt.

Rồi khi thấy ta đứng ra đòi lại công bằng cho nàng, nàng sẽ quay lưng lại với bóng tối, chọn ta thay vì hắn.

Nhưng nàng không làm thế.

Nàng dìu Thẩm Đồng Quang, cả hai người lê bước, khập khiễng cùng nhau trở về.

Rõ ràng trên mặt có thương tích, rõ ràng bị đánh đến mất thể diện.

Tại sao họ vẫn có thể cười vui vẻ như thế?

Điều Lý Trân Châu muốn rất đơn giản, nhưng ta chưa từng hiểu ra.

Trân Châu không giữ hận trong lòng, nàng dễ dàng tha thứ cho ta.

Nhưng ta lại không thể tha thứ cho chính mình.

Ta dừng chân lại ở thôn Lý Gia, mở y quán để khám bệnh và bốc thuốc cho những người dân từng giúp đỡ Lý Trân Châu.

Những ánh mắt cảm kích và thuần hậu của dân làng khiến ta nhận ra trước đây ta đã kiêu ngạo và cạn cợt đến nhường nào.

Bất chợt, ta đã hiểu tại sao Lý Trân Châu lại là tình kiếp của ta.

Thì ra, điều mà kẻ ngốc bẩm sinh đã hiểu từ khi mới sinh ra – sự thuần khiết và thiện lương – lại là điều mà những kẻ thông minh như ta phải dành cả đời mới có thể ngộ ra.
End

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...