Vài lần giao đấu, ta cũng chẳng chiếm được lợi thế.
Cuối cùng, bất đắc dĩ, ban đêm ta chỉ có thể tìm những thi thể đã phân hủy để ngủ. Thi thể thối rữa hoàn toàn khiến nạn dân không dám ăn, cũng không muốn đến gần, vì vậy ẩn mình trong đó là cách tốt nhất để ta giữ sức.
Không ngờ, cách này không chỉ mình ta nghĩ ra. Một nữ tử khác cũng làm vậy, nhưng nàng xui xẻo, vẫn bị đám đàn ông phát hiện.
“Xem này, nữ tử này mang thai, sắp sinh rồi!”
“Đừng vội, đợi nàng sinh ra, chúng ta có thể ăn thêm bữa lớn.”
Ta nghe tiếng nói bệnh hoạn của đám đàn ông, lòng không khỏi phát lạnh. Bên tai cũng vang lên tiếng hét đau đớn, xé ruột xé gan của nữ tử kia.
Ta nhận ra giọng nói ấy, chính là người từng nhắc ta trong bóng tối một câu “Cẩn thận”, nếu không ta đã bị người ta đánh lén.
Nàng sắp sinh con, chẳng trách lại bị phát hiện.
Trong hoàn cảnh tuyệt vọng như vậy mà sinh hạ một sinh mệnh mới, quả thật đáng thương. Huống hồ, nàng còn từng cứu ta.
Ta phải cứu nàng.
Ta nắm chặt khúc xương đã mài nhọn từ sáng, lắng nghe kỹ tiếng bước chân của đám nạn dân, cố gắng phán đoán chính xác vị trí của bọn chúng, nhằm một đòn chí mạng, khiến chúng không kịp phản công.
May mắn thay, hôm nay đám người kia đều tập trung chú ý vào nữ tử đang sinh con, không khó đối phó như thường ngày.
Ta lặng lẽ bò ra ngoài, khom người bật lên, mấy lần xoay người, xương nhọn trong tay lần lượt đâm vào cổ họng đám nạn dân.
Máu nóng bắn ra, che lấp mắt ta.
Nhưng điều này còn khiến ta sảng khoái hơn cả việc giết địch trên chiến trường!
Ta bước tới chỗ nữ tử đang sinh con, im lặng xé vạt áo, rửa trong nước bẩn, rồi lau mồ hôi cho nàng.
Nàng khó nhọc nhìn ta, nhẹ giọng nói:
“Đa… tạ… cô nương.”
Nữ tử này quả là người hiểu lễ nghĩa. Trong hoàn cảnh thế này, vẫn muốn cảm tạ ta.
Cuối cùng, nàng hạ sinh được hài tử.
Ta cúi người xem, hài tử không một tiếng động, là một thai chết lưu.
Cũng phải thôi, trong hoàn cảnh này, làm sao có thể sống sót?
“Thưa… cô nương, là nhi tử hay nữ nhi?”
Giọng nàng tràn đầy mong chờ. Ta không nỡ khiến nàng đau lòng, khẽ đáp:
“Là nữ nhi.”
“Nữ nhi cũng tốt, ta sẽ yêu thương con bé.”
Nàng cười, để lộ hàm răng ngay ngắn. Toàn bộ khuôn mặt bỗng chốc trông thật dịu dàng.
Đáng tiếc thay, nàng bôn ba lâu ngày, kiệt sức khi sinh nở, e rằng không sống được lâu nữa. Lúc này, nàng đã thở ra nhiều hơn hít vào.
“Cô nương, làm phiền người bế con lại cho ta. E rằng con đói rồi, không biết khóc, để ta cho bú.”
Khóe mắt ta cay xè, nhưng vẫn ôm lấy hài tử không chút sinh khí, nhẹ nhàng đưa cho nàng.
Nàng chạm vào thân thể lạnh băng của hài tử, lập tức hiểu rõ mọi chuyện. Nàng không khóc lóc kêu gào, chỉ lặng lẽ để dòng lệ chảy dài trên gò má, để lại từng vệt bẩn loang lổ.
Nàng ôm chặt lấy hài tử, dốc chút sức lực cuối cùng, ánh mắt đầy hy vọng nhìn ta, hỏi:
“Cô nương, kiếp sau ta muốn cùng nữ nhi sống những ngày tốt đẹp, có được không?”
Ta rơi nước mắt, chắc nịch đáp:
“A tẩu, được mà. Nhất định được. Kiếp sau, tẩu và nữ nhi nhất định sẽ sống những ngày ấm no, hòa bình, không còn lo lắng.”
Nàng mở mắt, nói một câu “Thật tốt”, rồi chậm rãi tắt thở.
Ta quỳ xuống đất, gào khóc thảm thiết, hồi lâu không thể đứng dậy.
Từ phía sau, một thân thể ấm áp ôm lấy ta.
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:
“A Ninh, cuối cùng ta đã tìm được ngươi.”
08
Từ Trường Phong tìm được ta, giúp ta mai táng nữ tử và hài tử của nàng.
Ta đứng rất lâu trước mộ của họ.
Từ Trường Phong ôm lấy ta, nhẹ nhàng vuốt lưng ta từng chút một, dịu dàng khuyên nhủ:
“A Ninh, đừng quá đau lòng, phải giữ sức khỏe.”
Ta không nói gì.
Từ Trường Phong không khuyên thêm, mà cõng ta, tìm một hang động kín đáo, giúp ta tắm rửa sạch sẽ.
Cả người ta bẩn thỉu, không thể ngửi nổi. Từ Trường Phong xưa nay yêu sạch sẽ, vậy mà chẳng chút chê bai. Hắn cẩn thận lau rửa cho ta, ánh mắt đầy đau xót.
Từ Trường Phong lau rửa cho ta suốt một ngày một đêm, mới miễn cưỡng giúp ta trông giống một con người. Hắn nhóm lửa, lấy chiếc bánh giấu trong người ra, nướng trên lửa. Khi bánh đã vàng giòn, thơm ngọt, hắn mới nhẹ nhàng đưa cho ta.
Ta nhận lấy, há miệng cắn từng miếng lớn, nhưng nước mắt không ngừng rơi, hòa lẫn vào bánh, vừa đắng vừa mặn.
Từ Trường Phong không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy khăn lau nước mắt cho ta.
Đợi ta ăn xong, Từ Trường Phong lấy ra một bộ y phục sạch sẽ, đưa cho ta:
“A Ninh, gần đây có suối, ngươi hãy đi tắm một chút.”
Ta nhận y phục, phát hiện đây không phải nữ trang, mà là một bộ trường bào rộng rãi của nam tử.
Từ Trường Phong thấy ta chăm chú nhìn bộ y phục, liền giải thích:
“A Ninh, lúc rời đi ta quá vội, không kịp mang theo y phục nữ nhi.”
“Ngươi chỉ có thể tạm thời mặc đồ của ta thôi.”
Khi xưa trong quân đội, ta đã quen mặc nam trang, cũng không thấy có gì không ổn.
Y phục của Từ Trường Phong vô cùng rộng, mặc lên người ta thì phất phơ, trông thật buồn cười.
Nhưng ta vốn không cầu kỳ chuyện ăn mặc, liền chẳng bận tâm. Ta thuận tay vắt mái tóc ướt, xắn tay áo lên rồi đi về phía Từ Trường Phong, ngồi bên đống lửa hong tóc.
Từ Trường Phong thêm củi vào lửa, đợi lửa cháy bừng lên, hắn bước tới, ép đầu ta xuống gối mình, dùng tay chải từng lọn tóc cho ta.
Ta chưa buộc tóc, mái tóc dài xõa tung, phủ gần hết cả lưng.
“Ngày xưa chẳng chải tóc,
Tóc buông xõa hai vai.
Dựa đầu lên đùi chàng,
Thật khiến người thương tiếc.”
Từ Trường Phong ngẩn ngơ ngâm thơ, rồi như nghĩ đến điều gì, vuốt nhẹ dái tai ta, khẽ nói: “A Ninh, trước kia ngươi cũng từng chải tóc cho ta như vậy, từng chút, từng chút một.”
Hắn lại nhắc chuyện cũ.
Hồi đó, trong một trận hành quân, ta bị địch bao vây trước sau, rơi vào mai phục. Từ Trường Phong khi ấy là phó tướng, nhận lệnh chặn hậu, kết quả bị thương, ngã xuống vách núi.
Ta luôn xem trọng huynh đệ dưới trướng mình, vừa hay khi ấy, toàn tâm toàn ý đều đặt vào Đế Thư, lại chẳng biết hai người bọn họ là gian tế. Vì không muốn Đế Thư buồn, ta liền tự mình xuống vực tìm Từ Trường Phong, nghĩ nếu còn sống thì cứu người, chết cũng phải mang xác về.
Không ngờ ta thật sự tìm được Từ Trường Phong đang bị thương, hôn mê bên vách đá.
Khi ấy, ta chăm sóc hắn rất tỉ mỉ, ngày ngày hái thuốc, kiếm trái cây dại, săn thú hoang. Thậm chí còn dùng cành cây làm một chiếc giường đan bằng dây leo, kéo hắn khắp núi rừng tìm nơi ẩn nấp. Ta chưa bao giờ bỏ mặc hắn.
Hắn bị thương, không thể cử động, ta thường phải gội đầu, thay thuốc, lau rửa cho hắn, thậm chí giặt cả quần áo lót. Khi ấy, hắn không giống bây giờ, ít nói, tính tình lạnh nhạt. Mỗi lần ta chạm vào, hắn đỏ bừng từ đầu đến chân, giống như một con cua chín, khó chịu đến mức không chịu nổi.
Sau này, hắn nhất quyết không để ta giặt quần áo lót nữa, thậm chí còn lén vứt chúng đi khi ta không để ý. Khi ấy điều kiện khó khăn, chỉ có một bộ đồ, vậy mà hắn xa xỉ đến mức nói vứt là vứt, cuối cùng phải mặc không, suốt ngày ôm khư khư, như thể sợ ta chiếm tiện nghi.
Nghĩ lại ta vẫn tức không chịu được, ngẩng đầu hỏi hắn: “Lúc đó, tại sao ngươi lại vứt quần áo lót? Chỉ có mỗi một chiếc thôi mà.”
Từ Trường Phong nghe xong, đôi mắt long lanh như nước, đẹp đến mê hoặc lòng người, khẽ cười: “A Ninh, ngươi nghĩ xem. Cô nam quả nữ, ta động tình, làm bẩn quần áo, lại sợ mạo phạm ngươi, nên đành vứt đi.”
Ta bị hắn nói đến đỏ mặt, bực bội trách: “Ngươi trước đây tính tình rất tốt, lạnh lùng, ít nói, chẳng bao giờ nói mấy lời xằng bậy, cũng không làm bộ dáng lả lơi như bây giờ.”
Từ Trường Phong khẽ cười, vẫn dùng tay chải tóc cho ta, thở dài: “Nếu ta vẫn giữ tính tình như trước, e rằng ngươi càng không nhìn ta lấy một cái. Huống chi đối diện với ngươi, ta sao có thể lạnh nhạt được? Còn về chuyện lả lơi, đó chỉ là do ta tình sâu ý đậm, không thể kiềm chế.”
Nói xong, ánh mắt hắn tối lại, khẽ thì thầm: “Đôi mắt gian xảo của ngươi, xưa nay chỉ biết xoay quanh Đế Thư.”
Gì cơ? Đôi mắt gian xảo?
Ta tức tối, quay đầu không nhìn hắn. Hắn lại nhào tới, ôm chặt lấy ta: “A Ninh, thật tốt quá, cuối cùng ngươi không còn đau buồn nữa. Ngươi buồn, lòng ta cũng khó chịu.”
Thì ra hắn đang cố nghĩ cách làm ta vui, để ta không còn nghĩ ngợi về những ký ức đau thương nữa.
Ta quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào hắn, cười nói: “Đa tạ.”
Từ Trường Phong kéo đầu ta tựa vào ngực hắn, ta nghe thấy nhịp tim hắn đập như trống, từng nhịp, từng nhịp gõ vào lòng người.
“A Ninh, ngươi đừng yêu Đế Thư nữa.”
Ta khẽ đáp: “Ta đã không còn để ý đến hắn từ lâu rồi.”
Từ Trường Phong sững người, kéo ta đứng dậy, chăm chú nhìn ta: “Vậy mà ngươi còn vượt ngàn dặm để gả cho hắn?”
Ta mím môi, không trả lời.
Từ Trường Phong lại ôm lấy ta, thở dài: “Ngươi không muốn nói, ta cũng không ép. Chỉ có một điều, ngươi phải nhớ, ta sẽ chờ ngươi, mãi mãi chờ ngươi.”
Ta dùng tay nắm lấy vạt áo dài của Từ Trường Phong, không trả lời. Một lúc lâu sau, mới chậm rãi hỏi hắn: “Lần này Đế Thư bỏ mặc ta, vốn muốn ta chết nơi đất khách. Nay ngươi tìm được ta, vậy sẽ giải thích với hắn thế nào?”
Đế Thư và Thái hậu xưa nay như nước với lửa. Thái hậu mong muốn Đế Thư sớm có hoàng tự để bà có thể mượn danh nuôi dưỡng cháu nhỏ, tiếp tục lâm triều nhiếp chính, thao túng triều đình.
Nhưng Đế Thư không thích nữ sắc, chẳng nạp hậu phi, khiến Thái hậu chỉ có thể bất lực.
Thái hậu hẳn đã dò hỏi được chuyện cũ giữa ta và Đế Thư, nghĩ rằng hắn có tình cảm với ta, nên mới thúc đẩy hai nước ký hiệp nghị đình chiến, yêu cầu hòa thân.
Vừa hay, ta lại chủ động xin hòa thân, đúng ý bà.
Còn về thân phận ta, Đế Thư không thể từ chối, chỉ đành cùng ta thành thân.
Dẫu chỉ để bảo vệ bản thân, Đế Thư cũng sẽ giết ta.
Tuy nhiên, hắn dành cho Từ Trường Phong tình cảm sâu đậm, dù Từ Trường Phong làm gì, hắn đều sẵn sàng tha thứ.
Bởi vậy, khi ta vừa hỏi xong câu ấy, liền cảm thấy thừa thãi, đành ngậm miệng không nói thêm, chẳng hỏi thêm điều gì.
Ngoài động gió nổi, chẳng bao lâu, tiếng mưa tí tách vang lên không ngừng.
Không biết đã qua bao lâu, Từ Trường Phong vẫn nghịch tóc ta, cuối cùng khẽ mở lời. Giọng nói trầm thấp dễ nghe của hắn hòa lẫn trong tiếng mưa, lại thêm vẻ u buồn: “A Ninh, Đế Thư có lựa chọn của hắn, ta cũng có lựa chọn của ta.”
Ta biết, trong lựa chọn của Từ Trường Phong, có ta.
Điều này quan trọng hơn tất cả.
Nghĩ đến đây, lòng ta bỗng dâng lên một cảm giác xúc động mãnh liệt.
Chưa từng có ai kiên định lựa chọn ta như vậy, ngoài Từ Trường Phong.
Lòng ta xao động, từ từ buông tay khỏi người hắn, rồi nhẹ nhàng nâng tay, vụng về cởi bỏ y phục trên người mình.
Chiếc áo dài rộng thùng thình rơi xuống, trải đầy mặt đất.
Bình luận